“Bình tĩnh!”
Trần Ca lặng lẽ mò đến bờ đê, anh từ từ đến gần hai mẹ con và hét lên khi còn cách họ khoảng năm, sáu mét.
Ở khoảng cách này thì ngay cả khi đối phương có làm chuyện gì xúc động, anh vẫn có đủ thời gian để cứu đối phương.
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, người mẹ ngạc nhiên nhìn về phía sau, dường như cô ta không ngờ lại có người đến đây vào sáng sớm.
“Chúng ta nói chuyện một chút được không?” Trần Ca đưa tay ra, anh đứng im tại chỗ, cố gắng giữ một khoảng cách thích hợp để không gây quá nhiều áp lực tâm lý cho đối phương.
Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, hiện tại Trần Ca giống như một chuyên viên can thiệp tự tử chuyên nghiệp vậy.
“Có phải cậu đã hiểu lầm gì đó rồi không?” Người phụ nữ mỉm cười, nắm tay cậu bé và muốn quay lại bờ đê nhưng cậu bé không đồng ý, trong miệng phát ra mấy tiếng nức nở, dùng hết sức lực có được để phản kháng.
Giọng điệu và cách nói chuyện của người phụ nữ rất bình thường, không giống như những người bị cuộc sống đưa đẩy đến mức không cón đường để đi.
Thở phào nhẹ nhõm, Trần Ca chậm rãi đi về phía hai mẹ con: “Làm sao cô có thể đưa đứa trẻ đi qua hàng rào của đê được chứ? Quá nguy hiểm rồi, nếu trượt chân ngã xuống thì phải làm sao? Đập chứa nước này rất sâu, có người cón nói rằng bên trong hồ còn có mấy con cá lớn dài gần hai mét đấy.”
“Thực sự xin lỗi, sau này tôi sẽ để ý hơn.” Người phụ nữ nắm tay cậu bé và đứng chắn trước mặt cậu bé, như thể không muốn cho Trần Ca nhìn thấy khuôn mặt của cậu bé.
“Đừng đến quá gần mặt nước, đặc biệt là trẻ em.” Trần Ca biết rằng trong đập chứa nước ở ngoại ô phía Đông có ma nước, cậu bé này đang đứng sát mép đập và cố gắng vươn tay chạm vào mặt nước, nếu như lúc này con ma nước xuất hiện, vậy thì hậu quả sẽ khó mà lường được.
Người phụ nữ mất rất nhiều sức lực mới kéo được cậu bé ra sau hàng rào, cậu bé dường như không nói được, âm thanh trong cổ họng cũng mơ hồ không rõ, hai tay giữ chặt lan can, liên tục phát ra tiếng động.
“Có vẻ cậu bé rất thích nước?” Trần Ca cảm thấy có chút không bình thường.
“Không phải là thích nước, đứa bé này chỉ thích đến đập chứa nước ở ngoại ô phía Đông chơi, tôi cũng không biết tại sao, nếu một ngày không đến đập chứa nước này một lần thì nó sẽ làm phiền cả ngày.”
“Con của cô ...” Ánh mắt của Trần Ca lướt qua người phụ nữ, dừng lại trên đứa trẻ mà cô ta đang bảo vệ phía sau.
Đứa trẻ có khuôn mặt rất dễ thương, nhưng có thể do hay quấy khóc nên hốc mắt đặc biệt đỏ, đáy mắt có tơ máu, trông không trong vắt như mắt của những đứa trẻ khác.
“Sau này tôi sẽ chú ý hơn.” Người phụ nữ không trả lời câu hỏi của Trần Ca, cô ta không muốn thảo luận về đứa con của mình với người khác.
Nắm tay cậu bé, người phụ nữ nhẹ nhàng nói với đứa trẻ: “Đã đến lúc phải đi rồi.”
Trong giọng nói của cô ta còn có một chút xót xa và yêu thương, có thể thấy rằng cô ta rất yêu đứa trẻ này, dù đứa trẻ này khác với những đứa trẻ khác.
“Tôi đã nghe nhân viên quản lý đập chứa nước này nói một chuyện, không biết là thật hay là giả.” Trần Ca nhẹ giọng nói: “Anh ta nói với tôi rằng trong đập chứa nước này có một con ma nước, và còn có một quan tài chìm, một số trẻ nhìn thấy một thứ gì trông như cỏ mà có màu đen trôi theo dòng nước, tò mò quá nên có đi kiểm tra, thật ra đám cỏ này chính là tóc của ma nước, khi trẻ con đến gần mặt nước sẽ bị ma nước kéo xuống và bị nhốt trong quan tài.”
Khi Trần Ca nói những lời này, anh vẫn luôn chú ý đến đứa trẻ đó, anh cũng không nhận thấy bất kỳ phản ứng bất thường nào từ cậu bé.
“Cậu vẫn còn tin mấy chuyện này sao? Có lẽ nhân viên quản lý muốn cảnh cáo những đứa trẻ đến đập chứa nước này chơi, không để chúng tùy tiện nhảy xuống bơi lội.” Người phụ nữ cũng không tin những truyền thuyết về ma quỷ này.
“Tôi còn có một số bức ảnh đây.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, anh tìm mấy bức ảnh cảnh sát trục vớt xác chết trong đập chứa ra, cũng như những bức ảnh chụp một số lượng lớn búp bê được đưa ra khỏi quan tài.
Mặt trời từ từ ló dạng, làn sương mờ ảo trên lòng hồ tan dần đi, cảnh sắc nơi đây rất đẹp, nhưng mấy người có mặt trên đập không có ý định chiêm ngưỡng nó.
Trần Ca cầm điện thoại di động, để lộ những bức ảnh mà mình đã lưu.
Trong mắt người khác, Trần Ca cũng là một người vô cùng kỳ lạ, sáng sớm đã chặn đường hai mẹ con đi ngang qua, kể những câu chuyện đáng sợ, và lấy ra những bức ảnh khủng khiếp.
Phản ứng của một người bình thường có thể là nói qua loa một vài từ rồi lấy lý do rời đi, nhưng cách làm của người mẹ này có một chút khác biệt, cô ta đứng trước mặt con trai mình, không ngừng phản bác lời Trần Ca nói.
Ngay cả sau khi nhìn thấy những bức ảnh, người phụ nữ vẫn không tin vào bất kỳ truyền thuyết nào về ma nước, đồng thời cô ta còn liên tục nhấn mạnh với Trần Ca rằng tất cả các truyền thuyết như ma và quái vật đều là lừa người.
Ban đầu Trần Ca cũng không quan tâm, nhưng dần dần anh cảm thấy có gì đó không ổn.
Biểu hiện của người phụ nữ này không giống như là đang thuyết phục Trần Ca, mà càng giống như là thuyết phục bản thân hết lần này đến lần khác vậy.
Có thể cô ta biết điều gì đó? Nhưng lại không muốn tin điều đó?
Ấn tượng của Trần Ca về người phụ nữ này cũng không tệ, sau khi vượt qua các cánh cửa của nhiệm vụ Minh Thai, giờ đây anh rất kính trọng những bậc cha mẹ đối xử tốt với con mình.
Khi Trần Ca và người phụ nữ đang cố gắng thuyết phục nhau, không hiểu sao cậu bé lại khóc loạn lên, bàn tay nắm lấy lan can lắc mạnh, cố gắng tiến lại gần mặt nước.
“Con của cô có gặp phải đã từng gặp chuyện gì ở đây không?” Trần Ca lại hướng ánh mắt về phía đứa trẻ, anh cảm thấy mình không thể nói với người lớn điều gì.
“Không có, đứa trẻ này đã như vậy từ lâu lắm rồi, chỉ khi đến đây thì nó mới có thể bình tĩnh lại, tôi cũng không biết nguyên nhân cụ thể.” Người phụ nữ vừa nhắc đến con trai của mình, giọng nói sẽ tự động trở nên mềm nhẹ, từ đó có thể thấy được cô ta không muốn làm tổn thương con mình, cũng không muốn người ngoài cảm thấy rằng con mình khác với con của người khác.
“Tôi đã từng làm việc trong trại trẻ mồ côi một thời gian, tôi cũng đã gặp một đứa trẻ tương tự như vậy, có điều nơi mà đứa trẻ đó đặc biệt muốn đi chính là nhà ma.” Trần Ca bước đến chỗ cậu bé, ngồi xổm trước mặt cậu và nhìn theo ánh mắt của cậu bé ra xa: “Cháu đang tìm kiếm thứ gì đó sao? Có phải có thứ gì đó dưới nước khiến cháu quan tâm không?”
Người phụ nữ không muốn Trần Ca nói chuyện nhiều hơn với con mình, cô kéo con mình ra phía sau nhưng cậu bé bám vào lan can không buông, vừa khóc vừa gào.
Nhưng có lẽ người phụ nữ cũng đã quen với tất cả những điều này từ lâu, dù cậu bé có khóc lóc như thế nào thì cô ta cũng không tức giận, chỉ là sự lo lắng trong mắt cũng không thể che giấu được nữa.
“Cháu có thể nói cho chú biết, cháu tên là gì được không?” Trần Ca luôn cảm thấy mình rất có duyên với trẻ con, nhưng đứa bé trước mặt lại hoàn toàn không để ý đến anh và chỉ tiếp tục khóc.
“Chú có món đồ chơi này, cháu có muốn chơi không?” Trần Ca mở ba lô ra xem, sau đó lại im lặng đóng ba lô lại.
“Xin lỗi, chúng tôi cũng chơi ở đây lâu rồi nên phải về.” Người phụ nữ bế cậu bé đang khóc, cố gắng mang đứa trẻ rời đi.
Trần Ca tiếp tục nhìn xuống mặt nước, thử hỏi dò một câu: “Có phải cháu đang tìm kiếm ký ức của quá khứ không?”
Thấy người phụ nữ định đưa cậu bé đi, Trần Ca đứng dậy, anh lại hỏi một câu: “Cháu đang tìm kiếm quá khứ của Minh Thai sao?”
Anh chỉ tùy tiện hỏi thử, nghĩ rằng đứa trẻ này có hơi kỳ quái, không hơn không kém, nhưng điều khiến anh không ngờ chính là sau khi anh nói ra hai từ Minh Thai, đứa trẻ lại ngừng khóc.
Vô cùng đột nhiên, ngay cả mẹ của đứa trẻ cũng không ngờ đến.
Gió thổi ngang qua đập chứa, lần đầu tiên ánh mắt của đứa trẻ hướng về Trần Ca, dường như hai từ Minh Thai có một ý nghĩa đặc biệt nào đó đối với nó.
“Tiên sinh, cậu vừa mới nói cái gì?” Người phụ nữ dừng lại và quay đầu nhìn Trần Ca.
“Không có gì.” Vẻ mặt của Trần Ca nghiêm túc khiến người ta cảm thấy rất đáng sợ, giống như bệnh nhân đến bệnh viện nghi ngờ mình mắc bệnh nan y, sau khi kiểm tra xong, bác sĩ cầm phiếu khám bệnh nghiêm mặt không nói năng gì.
Cảm giác của người phụ nữ đó lúc này chính là như vậy, Trần Ca lại càng không muốn nói ra, cô ta lại càng tò mò, bởi vì tình huống như vậy chưa từng xảy ra bao giờ.
“Thôi, cậu không muốn nói cũng không sao.” Sau một hồi bế tắc, người phụ nữ định rời đi, nhưng giọng nói của Trần Ca lại đột nhiên vang lên từ phía sau.
“Cô có bằng lòng tin tưởng tôi không?”
Lần thứ hai dừng bước lại, vẻ mặt của người phụ nữ có chút bất lực: “Rốt cuộc cậu đang muốn nói cái gì? Có phải đang muốn thừa nước đục thả câu không vậy?”
“Con của cô có thể không phải là con của cô.” Khi Trần Ca nói những lời này, người phụ nữ rõ ràng rất tức giận, cô ta không thèm để ý đến Trần Ca nữa, quay người định rời đi.
“Tôi biết rằng cô sẽ rất khó chịu khi tôi nói như vậy, nhưng tôi không muốn nói dối cô, trong cơ thể con của cô dường như có một người khác.” Ban đầu, Trần Ca chỉ muốn thử xem, nhưng anh không ngờ sau khi bản thân nói ra hai chữ Minh Thai, cậu bé mới thực sự phản ứng lại, chứng tỏ rằng cậu bé đã ghi nhớ sâu trong tâm trí của hai chữ này.
Nói cách khác, Trần Ca cảm thấy bản thân có thể đã tìm thấy đứa trẻ cuối cùng bị Minh Thai chọn trúng.
Giả sử tất cả những suy đoán trước đó đều đúng, Minh Thai chôn vùi quá khứ của mình trong một hang động dưới đập chứa, đứa trẻ này ngày nào cũng vô thức đi đến đây, rõ ràng là bị thu hút bởi đoạn ký ức đó và muốn theo đuổi quá khứ của mình.
Xác suất Minh Thai ở trên người cậu bé là rất lớn, trong số tất cả những đứa trẻ được chọn, chỉ có cậu bé này bị thu hút bởi trí nhớ của Minh Thai.
Tất nhiên, tất cả những điều này là suy đoán của riêng Trần Ca, không loại trừ khả năng Minh Thai sắp xếp bố cục này để lừa anh.
“Tôi biết con tôi quả thật khác với những đứa trẻ khác, nhưng tôi nghĩ cậu nói như vậy thật sự quá đáng.” Người phụ nữ ôm lấy cậu bé, trong mắt hiện lên một tia mệt mỏi, có vẻ như cô ta đã từng giải thích điều này cho rất nhiều người, bây giờ cô ta đã rất mệt mỏi, quá lười để giải thích.
“Bình tĩnh, tôi không có ý làm tổn thương cô hay là con cô, nói thẳng ra, tôi có rất nhiều kinh nghiệm trong việc cứu chữa cho trẻ em.”
“Rốt cuộc cậu là ai? Có phải cậu đã từng gặp mẹ con tôi ở chỗ này đúng không?”
“Tôi biết nói thêm cũng vô ích, nhưng tôi chỉ mong cô có thể tin tôi một lần.” Trần Ca lại bật điện thoại di động lên và nhấp vào tin tức trước đó ở trên trang pháp luật địa phương Hàm Giang: “Đây là bài báo viết về tôi, tôi không hề có ác ý gì với cô và con trai cô đâu.”
Muốn nhận được sự tín nhiệm của người lạ là rất khó, nhưng Trần Ca có một lợi thế, đó là “danh tiếng” của anh trong hệ thống an ninh công cộng Hàm Giang, với sự đảm bảo của các trang tin hợp pháp, hầu hết mọi người đều sẽ sẵn sàng tin tưởng Trần Ca.
Thái độ của người phụ nữ hơi dịu đi một chút, cô ta xem một mẩu tin tức và thậm chí còn nghi ngờ đây là tin giả, cô ta lấy điện thoại di động của mình ra và tìm kiếm lại trên Internet, kết quả là còn phát hiện ra công việc của Trần Ca là một ông chủ của nhà ma, cái này lại càng thú vị hơn.
“Tôi không có lừa cô đúng không?”
“Cậu cũng khá nổi tiếng.” Người phụ nữ này có vẻ dịu dàng, nhưng sau một thời gian ở chung với nhau, Trần Ca phát hiện ra rằng sự dịu dàng chỉ là vỏ bọc bảo vệ của cô ta, người phụ nữ này không muốn tin tưởng vào người khác, cô ta dường như luôn dựa vào bản thân.
“Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện với nhau được chưa.” Trần Ca nhìn đứa trẻ: “Cậu bé trở nên như thế này từ khi nào vậy?”
“Tôi cũng không biết là bắt đầu từ khi nào, có thể là ngay từ khi ra đời thì nó đã không giống người thường, tôi không nghĩ đó là lỗi của thằng bé, có lẽ chỉ là chúng tôi đã không học cách chấp nhận nó.” Đứa trẻ là điểm yếu mềm nhất trong trái tim của người phụ nữ, cũng là một điểm khiến cô ta mạnh mẽ và cũng là điểm khiến cô ta lo lắng nhất: “Bác sĩ nói con tôi bị tự kỷ, khuyên nên điều trị càng sớm càng tốt, nhưng tôi cảm thấy... Haizz, quên đi, bác sĩ nói có lẽ sẽ không sai, là tôi nghĩ nhiều rồi.”
Người phụ nữ đang giấu giếm điều gì đó, cô ta vẫn không muốn nói ra, Trần Ca cũng không ép buộc.
“Có thể đưa tôi đến nơi mà bình thường đứa nhỏ này vẫn ở được không?” Trần Ca muốn đến nhà của đối phương xem có tìm được manh mối gì không, nhưng nói thẳng như vậy thì cũng không lễ phép lắm, vì vậy anh đổi cách nói cho khéo léo hơn.
“Cũng không thành vấn đề, nhưng bây giờ tôi phải đi làm, buổi trưa gặp lại thì sao?” Người phụ nữ đưa cho Trần Ca một tấm danh thiếp, sau đó không muốn chậm trễ chút nào, nhanh chóng rời đi.
“Môi giới nhà đất?” Trần Ca liếc nhìn danh thiếp rồi bỏ vào ba lô: “Khu vui chơi Thế Kỷ Mới cũng sắp mở cửa rồi, giờ mình đi vào đập chứa nước thì mới kịp.”
Anh vác ba lô đi tìm một nơi không có ánh mặt trời, lật xem truyện tranh và gọi Hứa Âm, Tiểu Bố, Môn Nam và áo đỏ quỷ nước ra.
“Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào áo đỏ quỷ nước: “Đợi lát nữa, cậu mang theo ba áo đỏ này cùng đi vào trong đập chưa nước, tôi muốn mấy người tìm một cái quan tài, bên dưới quan tài có một cái hố lớn, mấy người hãy đi vào và kiểm tra xem bên trong có giấu vật gì không.”
“Một mình tôi có thể đi, không cần làm phiền bọn họ.” Thái độ của áo đỏ quỷ nước rất tốt, khác xa so với lần đầu tiên nhìn thấy Trần Ca.
“Đừng nghĩ rằng tôi để họ đi theo cậu vì tôi lo rằng cậu sẽ bỏ chạy. Tôi muốn họ đi theo để bảo vệ cậu, cái hố đó rất nguy hiểm, không nên khinh thường.” Trần Ca đưa bọn họ đi đến đập chứa nước, sau đó đứng ở bên cạnh đập chứa nước chờ.
Sau nửa giờ, mấy áo đỏ vẫn chưa trở lại.
“Chẳng lẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi? Không thể nào, có Tiểu Bố ở đấy, cho dù có gặp phải áo đỏ cấp cao nhất thì cũng có thể toàn thân trở về.”
Sau khi đợi một lúc lâu nữa, ngay khi Trần Ca định lật truyện tranh và gọi những áo đỏ khác ra cùng khám phá thì múi máu tươi trong không trung trở nên nồng nặc hơn, vài áo đỏ lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Trần Ca.
“Tìm được gì không?” Nhìn thấy sắc mặt vô cùng kém của quỷ nước, trong lòng anh có dự cảm không tốt.
“Hang động đó dường như được kết nối với một số con sông lớn khác ở Hàm Giang, bên trong có rất nhiều lối rẽ, chúng tôi đã đi rất lâu mà vẫn chưa đến cuối.” Môn Nam mở miệng nói trước: “Dường như bên trong hang động có một cái gì đó rất khủng khiếp, ngay cả Tiểu Bố cũng cảm thấy bị đe dọa.”
“Ngay cả Tiểu Bố cũng cảm thấy bị đe dọa sao? Đây cũng không phải là điều mà áo đỏ bình thường có thể làm được.”
“Thứ toát ra cái hơi thở kinh khủng ấy không có vẻ gì là một áo đỏ cả.” Sắc mặt của áo đỏ quỷ nước rất tệ, lúc đầu nó chỉ nghĩ sẽ tìm cơ hội để trốn thoát, nhưng sau khi đi vào hang động thì thành thật mà đi theo sát sau Tiểu Bố.
“Vậy thì cậu nghĩ nó có thể là gì?”
“Tôi cũng không biết, nhưng chắc không phải là lệ quỷ hay là chấp niệm. À đúng rồi, chúng tôi cũng tìm thấy thứ này trong hang...” Quỷ nước lấy ra hai bức tượng thô chạm khắc bằng tay, một nam một nữ, phía trên mơ hồ có khắc tên cha mẹ của Trần Ca...
“Cậu tìm được nó ở nơi nào trong hang động?”
“Khắp nơi trong hang động đó đều là bức tượng khắc tên hai người này, nhưng tất cả các bức tượng đều không hoàn chỉnh, giống như thể chúng đã bị cố tình đập vỡ sau khi được tạc xong, chúng tôi đã mất một thời gian dài mới có thể tìm thấy hai bức tượng hoàn chỉnh.”