Sau khi tên tóc vàng tiến vào căn nhà không bao lâu, hai đứa nhỏ khuôn mặt vẽ đỏ như máu nhô đầu từ trong kiệu cưới ra.
Một cảnh kinh dị khủng bố như thế mà Bạch Thu Lâm làm như không thấy, lướt ngang qua cạnh kiệu cưới.
Lồng đèn giấy màu trắng được treo trên cửa lay động vài cái rồi bỗng nhiên tắt ngấm, căn nhà cũ càng trở nên tối tăm hơn.
Một đống chữ Hỷ màu trắng dán ở phía trên vách tường. Tên tóc vàng một mình đứng ở bên trong nhà: “Căn nhà này lớn hơn những căn nhà mình đã đến trước đó rất nhiều, chắc chắn nó bố trí không ít bẫy rập.”
Tuy lá gan cậu ta lớn nhưng không có nghĩa là cậu ta ngốc. Không khí trong căn nhà không bình thường, cậu ta đã cảm giác được điều này.
“Hoàng Tinh…”
Loáng thoáng có người đang gọi tên bên tai cậu ta. Cậu ta nghe không rõ lắm, hình như là từ bên trong sảnh chính truyền ra ngoài.
“Là đang kêu mình sao?” Thời điểm cậu ta cẩn thận lắng nghe, âm thanh kia lại biến mất, tựa như là chưa từng xuất hiện bao giờ.
“Chắc hẳn phải lắp đặt một bộ âm thanh vòm. Mình thật sự nhìn không ra giữa cảnh tượng cũ nát như thế này lại lắp đặt một thiết bị đắt tiền như vậy.”
Trong lòng đã cân nhắc kĩ, tên tóc vàng chậm rãi tới gần sảnh chính, cậu ta thật cẩn thận đẩy cửa phòng ra.
Trong phòng treo màn che màu trắng, rõ ràng là đám cưới lại làm giống như là đám tang.
“Đúng là minh hôn, mình đã từng chơi cảnh tượng tương tự như vậy rồi, chẳng có cảm giác mới mẻ gì cả.”
“Hoàng Tinh…”
Tên tóc vàng lầm bà lầm bầm, cậu ta nói đến một nửa thì âm thanh kỳ quái kia lại vang lên. Lúc này đây cậu ta nghe được rõ ràng hơn.
“Âm thanh này hơi quen thuộc!”
Cảm giác rất kỳ lạ, người kêu tên cậu ta chắc hẳn là người cậu ta quen ngoài đời, nhưng cậu ta nghĩ mãi không ra người nọ là ai.
Nhà cũ mục nát, tiền giấy đầy đất, trên vách tường dán chữ Hỷ màu trắng. Hoàn cảnh chung quanh không thay đổi gì nhưng lại mang đến cho tên tóc vàng cảm giác hơi bất đồng, dường như càng thêm âm trầm hơn.
Phía sau đột nhiên có một luồng gió thổi tới, cổ chợt lạnh, tên tóc vàng đột nhiên quay đầu lại: “Ai?”
“Cậu hoảng hốt cái gì? Là tôi.” Bạch Thu Lâm một tay đút túi quần, anh ta đi đến trong phòng.
Nhìn thấy là khách tham quan khác, tên tóc vàng thở phào nhẹ nhõm: “Vừa rồi anh có nghe thấy tiếng một người phụ nữ đang nói chuyện hay không?”
“Không có.” Bạch Thu Lâm liếc nhìn các loại bố trí trong phòng, nhưng mà anh ta vẫn không rời khỏi cửa phòng quá xa.
“Tôi nghe thấy rõ ràng có người kêu tên tôi.” Tên tóc vàng nhìn thoáng qua ngoài cửa, cửa chính có hai đứa trẻ với gương mặt đỏ như máu đang tung tăng nhảy nhót chạy qua: “Bên ngoài có người!”
Bạch Thu Lâm cũng nhìn thoáng qua cửa chính, ngoài cửa chỉ có một con đường phố trống rỗng: “Cậu có bệnh à? Tôi có thấy người nào đâu?”
“Chết tiệt! Thực sự có mà! Trên mặt hai đứa nhỏ còn vẽ thứ gì đó.” Tên tóc vàng cố hết sức miêu tả rõ ngoại hình của hai đứa nhỏ.
“Cậu cảm thấy có ngôi nhà ma nào lại mời trẻ con nhỏ như vậy tới giả quỷ dọa người hay sao? Nếu không phải là đạo cụ hình người thì là cậu nhìn lầm rồi.”
Chờ Bạch Thu Lâm dời mắt, ở cổng lớn lại có hai đứa nhỏ thò đầu ra.
“Tôi không nhìn lầm!” Lúc này tên tóc vàng vừa lúc đứng đối diện hai đứa nhỏ, cậu ta sải bước xông ra ngoài: “Đợi lát nữa tôi sẽ bắt bọn nó đến đây cho anh nhìn xem!”
Tên tóc vàng vọt tới cửa nhưng hai đứa nhỏ kia lại biến mất rồi. Trên đường phố trống không, ngoại trừ tiền giấy đầy đất thì chỉ có kiệu cưới kia nhẹ nhàng lay động.
“Người đâu rồi? Kỳ lạ, mình mới chạy ra chỉ có vài giây, bọn nó có thể trốn chỗ nào?”
“Hoàng Tinh…”
Tên tóc vàng đột nhiên rùng mình một cái, bên tai cậu ta lại truyền đến thanh âm của người phụ nữ nọ: “Vì sao sau khi mình chạy ra bên ngoài, cái âm thanh kia lại càng ngày càng gần mình? Cảm giác giống như là ghé vào bên tai mình nói vậy.”
Cậu ta lấy điện thoại ra chiếu sáng, muốn tìm được chỗ âm thanh bị che giấu. Nhưng lúc cậu ta vừa mới mở đèn pin điện thoại ra, bên tai lại truyền đến giọng nói của người phụ nữ.
“Hoàng Tinh…”
Giọng nói này càng ngày càng đến gần, cảm giác giống như là muốn chui vào sâu trong óc cậu ta.
“Tà môn, quá tà môn.” Tên tóc vàng đã tham quan rất nhiều ngôi nhà ma. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp phải tình huống như vậy: “Không thể ở một mình, tìm được áo cưới rồi nhanh chóng hội hợp với chị Miêu.”
Tên tóc vàng xoay người trở lại sảnh chính, bỗng nhiên phát hiện một chuyện càng kinh dị hơn: không thấy Bạch Thu Lâm đâu cả! Một người sống cứ biến mất vô thanh vô tức như vậy!
“Người đâu rồi?”
Một loại cảm xúc hiếm thấy lan tràn trong lòng tên tóc vàng, cậu ta cảm nhận được một chút sợ hãi.
“Bạch Thu Lâm!” Tên tóc vàng hét lên tên của người đàn ông, cậu ta chậm rãi đi vào giữa phòng ngủ.
Căn nhà này khác với các căn nhà khác, chăn giường đều là màu đỏ rực nhưng thoạt nhìn lại không cảm nhận được chút vui mừng nào, ngược lại còn cảm thấy hơi máu me, dường như trên đó không phải thuốc màu mà là máu tươi.
“Nhìn giống phòng ngủ của con gái, chắc hẳn là áo cưới ở chỗ này nhỉ?” Tên tóc vàng lại đi về phía trước vài bước. Trên mặt đất có từng đoạn dây nhỏ màu đỏ rơi xuống, ở trên mặt đất đầy tiền giấy màu trắng này trông vô cùng bắt mắt.
“Không có.” Bạch Thu Lâm liếc nhìn các loại bố trí trong phòng, nhưng mà anh ta vẫn không rời khỏi cửa phòng quá xa.
“Tôi nghe thấy rõ ràng có người kêu tên tôi.” Tên tóc vàng nhìn thoáng qua ngoài cửa, cửa chính có hai đứa trẻ với gương mặt đỏ như máu đang tung tăng nhảy nhót chạy qua: “Bên ngoài có người!”
Bạch Thu Lâm cũng nhìn thoáng qua cửa chính, ngoài cửa chỉ có một con đường phố trống rỗng: “Cậu có bệnh à? Tôi có thấy người nào đâu?”
“Chết tiệt! Thực sự có mà! Trên mặt hai đứa nhỏ còn vẽ thứ gì đó.” Tên tóc vàng cố hết sức miêu tả rõ ngoại hình của hai đứa nhỏ.
“Cậu cảm thấy có ngôi nhà ma nào lại mời trẻ con nhỏ như vậy tới giả quỷ dọa người hay sao? Nếu không phải là đạo cụ hình người thì là cậu nhìn lầm rồi.”
Chờ Bạch Thu Lâm dời mắt, ở cổng lớn lại có hai đứa nhỏ thò đầu ra.
“Tôi không nhìn lầm!” Lúc này tên tóc vàng vừa lúc đứng đối diện hai đứa nhỏ, cậu ta sải bước xông ra ngoài: “Đợi lát nữa tôi sẽ bắt bọn nó đến đây cho anh nhìn xem!”
Tên tóc vàng vọt tới cửa nhưng hai đứa nhỏ kia lại biến mất rồi. Trên đường phố trống không, ngoại trừ tiền giấy đầy đất thì chỉ có kiệu cưới kia nhẹ nhàng lay động.
“Người đâu rồi? Kỳ lạ, mình mới chạy ra chỉ có vài giây, bọn nó có thể trốn chỗ nào?”
“Hoàng Tinh…”
Tên tóc vàng đột nhiên rùng mình một cái, bên tai cậu ta lại truyền đến thanh âm của người phụ nữ nọ: “Vì sao sau khi mình chạy ra bên ngoài, cái âm thanh kia lại càng ngày càng gần mình? Cảm giác giống như là ghé vào bên tai mình nói vậy.”
Cậu ta lấy điện thoại ra chiếu sáng, muốn tìm được chỗ âm thanh bị che giấu. Nhưng lúc cậu ta vừa mới mở đèn pin điện thoại ra, bên tai lại truyền đến giọng nói của người phụ nữ.
“Hoàng Tinh…”
Giọng nói này càng ngày càng đến gần, cảm giác giống như là muốn chui vào sâu trong óc cậu ta.
“Tà môn, quá tà môn.” Tên tóc vàng đã tham quan rất nhiều ngôi nhà ma. Đây là lần đầu tiên cậu ta gặp phải tình huống như vậy: “Không thể ở một mình, tìm được áo cưới rồi nhanh chóng hội hợp với chị Miêu.”
Tên tóc vàng xoay người trở lại sảnh chính, bỗng nhiên phát hiện một chuyện càng kinh dị hơn: không thấy Bạch Thu Lâm đâu cả! Một người sống cứ biến mất vô thanh vô tức như vậy!
“Người đâu rồi?”
Một loại cảm xúc hiếm thấy lan tràn trong lòng tên tóc vàng, cậu ta cảm nhận được một chút sợ hãi.
“Bạch Thu Lâm!” Tên tóc vàng hét lên tên của người đàn ông, cậu ta chậm rãi đi vào giữa phòng ngủ.
Căn nhà này khác với các căn nhà khác, chăn giường đều là màu đỏ rực nhưng thoạt nhìn lại không cảm nhận được chút vui mừng nào, ngược lại còn cảm thấy hơi máu me, dường như trên đó không phải thuốc màu mà là máu tươi.
“Nhìn giống phòng ngủ của con gái, chắc hẳn là áo cưới ở chỗ này nhỉ?” Tên tóc vàng lại đi về phía trước vài bước. Trên mặt đất có từng đoạn dây nhỏ màu đỏ rơi xuống, ở trên mặt đất đầy tiền giấy màu trắng này trông vô cùng bắt mắt.
Cậu ta bước qua những sợi dây đỏ đó, đi đến mép giường. Gối đầu màu đỏ rực, chăn đệm ném lung tung ở bên nhau, trên giường còn có kim chỉ, kéo, đồ vật rối loạn lung tung. Nhưng duy nhất áo cưới mà cậu ta muốn tìm lại không có.
Ở chỗ có khả năng xuất hiện áo cưới nhất lại không nhìn thấy nó. Tên tóc vàng cắn chặt răng: “Mình biết ngay là sẽ không đơn giản như vậy mà.”
Cậu ta xốc chăn đệm trên giường lên, có thể thấy rõ ràng từng đốm máu, trông y như thật vậy.
“Hoàng Tinh, nhìn xuống xem…”
Vào lúc tên tóc vàng chuyên tâm tìm kiếm, giọng nói của người phụ nữ kia lại đột ngột xuất hiện trực tiếp trong đầu cậu ta.
Con người trong thời điểm khẩn trương cao độ, bị người chạm vào bả vai một chút đã bị dọa nhảy dựng chứ đừng nói đến việc có một giọng nói trực tiếp vang trong đầu.
Tên tóc vàng thiếu chút nữa ngồi xuống dưới đất, một tay cậu ta đỡ đệm giường, vô cùng căng thẳng.
Cậu ta hít sâu một hơi, hai tay siết chặt: “Không giống như hiệu ứng âm thanh! Đây tuyệt đối không phải là hiệu ứng âm thanh!”
Cậu ta nhéo cánh tay mình một chút, trái tim nhảy loạn đập thình thịch: “Giọng nói kia có nói thêm một câu, phải rồi! Cô ta nói nhìn xuống xem!”
Tầm mắt dời xuống phía dưới, tên tóc vàng thấy toàn bộ những sợi dây đỏ trong phòng đều bắt nguồn từ phía dưới gầm giường.
“Ở dưới gầm giường sao?”
Hầu kết cậu ta rung động. Cậu ta chậm rãi ngồi xổm xuống, một tay bắt lấy mép giường, tay còn lại chống mặt đất, nghiêng đầu nhìn xuống dưới gầm giường.
Tầm mắt của tên tóc vàng không ngừng hạ thấp, mỗi một sợi dây thần kinh của cậu ta đều căng thẳng. Cậu ta cắn chặt răng, khi đầu sắp chạm đến dưới gầm giường thì đột nhiên có một bàn tay duỗi ra!
“Đệt!”
Tên tóc vàng ngã ngồi trên mặt đất, đôi tay cậu ta chống đỡ thân thể, không ngừng bò về phía sau. Ánh mắt cậu ta chứa đầy sự hoảng sợ: “Thứ vừa rồi giống như là một cái tay bị đứt! Không có cánh tay, chỉ có một bàn tay!”
Cậu ta còn chưa thoát ra khỏi sự kinh hãi bất thình lình thì sau lưng cậu ta bỗng đụng phải thứ gì đó.
Tên tóc vàng quay đầu nhìn lại, phát hiện là Bạch Thu Lâm đứng ở phía sau mình: “Mẹ nó, anh hù chết tôi rồi! Vừa rồi anh đã chạy đi đâu vậy?”
“Tùy tiện đi dạo một vòng. Đúng rồi, cậu thấy thứ gì ở dưới gầm giường vậy?” Bạch Thu Lâm tò mò hỏi.
“Một cái tay bị đứt, cảm giác không giống như là có người điều khiển. Đột nhiên nó chui từ dưới gầm giường ra.” Tên tóc vàng xoa xoa cái trán đầy mồ hôi lạnh. Hiện tại cẳng chân của cậu ta còn đang run lên: “Chúng ta phải nhanh chân rời khỏi nơi này, anh lại đây kéo tôi một chút.”
Tên tóc vàng nói xong thì trực tiếp nắm lấy tay trái của Bạch Thu Lâm, nhưng lại nắm phải không khí.
Tên tóc vàng nắm lấy tay áo trống rỗng của Bạch Thu Lâm trong tay, vẻ mặt cậu ta hơi dại ra, đầu óc chưa phản ứng kịp: “Tay... Tay của anh đâu?”
Cái cổ cong vặn vẹo như bị tác động rất lớn khi rơi từ trên tầng cao xuống, thất khiếu của Bạch Thu Lâm chảy đầy máu. Anh ta nhìn cánh tay áo trái trống rỗng của mình, trên mặt nở một nụ cười tươi, vui vẻ.
“Đúng vậy, tay của tôi đâu rồi?”