Cố Phi Vũ cầm cây búa của bác sĩ nát sọ nặng trịch, kinh ngạc nhìn vết máu còn sót lại trên đầu búa, cậu ta ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.
“Đạo cụ trong nhà ma của các anh chân thực như vậy sao?”
“Là nhà ma của chúng ta, đừng dài dòng, mau mặc quần áo vào.” 9 giờ khu vui chơi mở cửa, thời gian còn lại của Trần Ca vốn không nhiều.
Sau khi mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, Cố Phi Vũ nhìn vào quái vật trong gương, cậu ta không thể tin được trong đó chính là mình.
“Không tồi, có chút cảm giác rồi.” Trần Ca hài lòng gật gật đầu, chiều cao và thân hình của Cố Phi Vũ gần bằng anh, chỉ là có rất nhiều động tác luyện chưa quen tay, vì thế nhìn hơi chậm chạp: “Mặt nạ dán chặt lên da mặt cậu, nếu cậu muốn thay đổi biểu cảm trên mặt nạ thì có thể điều chỉnh cơ mặt.”
Cố Phi Vũ thử nở một nụ cười, nhìn vào không chỉ không đáng sợ mà còn hơi ngứa đòn.
“Nhân vật cậu đóng vai là một kẻ cuồng giết người, là một kẻ điên, cho tôi thấy được cảm giác điên rồ đó!” Trần Ca làm ra các loại biểu cảm không giống nhau, những kẻ điên anh từng gặp có rất nhiều, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã thay đổi mấy phong cách không giống nhau: “Cậu tìm đúng vị trí cho mình trước, kẻ cuồng giết người phân làm rất nhiều loại.”
“Độ khó thấp nhất là loại lạnh lùng ít nói, nếu muốn diễn tốt kẻ cuồng giết người loại này, cậu phải chú ý luôn giữ bình tĩnh tuyệt đối, không cần biết là lúc nào cũng không được hoảng sợ, giống như một cỗ máy chỉ biết giết chóc vậy.”
“Cao hơn một bậc so với lạnh lùng ít nói là loại dã thú, cậu phải làm cho du khách cảm thấy mình đang ở trong nguy hiểm mọi lúc mọi nơi, tựa như là con mồi trong tay cậu, chỉ có thể liều chết vùng vẫy, nhưng lại không có cách nào chạy thoát ra.”
“Khó thêm chút nữa là kẻ bệnh hoạn mất trí, kẻ cuồng giết người loại này có thể mang lại cho du khách nhiều sợ hãi và la hét nhiều nhất, nhưng yêu cầu diễn lại vô cùng cao, từ biểu cảm đến ánh mắt đều phải như hoà vào với sự điên loạn, cũng giống như một ngọn lửa không thể khống chế được, tuỳ ý thiêu đốt, phá huỷ mọi thứ.”
Trần Ca đã gặp hết các loại cuồng giết người điển hình, ở phương diện này anh có kinh nghiệm thực tiễn mà không nhà ma nào có cả.
Cố Phi Vũ nghe xong cũng loạn hết lên, chỉ có thể gật đầu liên tục.
“Cậu vừa mới học, yêu cầu của tôi đối với cậu cũng không thể quá cao.” Trần Ca tìm thấy Tiểu Tiểu, sau đó dẫn theo Cố Phi Vũ đã trang điểm xong đi tới cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm trên lầu ba: “Hôm qua cậu đã làm quen hết toàn bộ cảnh tượng rồi, đã nhớ hết các lối đi chưa?
Nhớ lại hôm qua bị ném vào cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm hết lần này đến lần khác, nước mắt Cố Phi Vũ chảy ngược vào trong: “Vẫn chưa, hôm qua bị dọa đến mức chỉ biết chạy thôi, căn bản là không nhớ được đường.”
“Một nhân viên nhà ma đủ điều kiện bắt buộc phải nhớ hết toàn bộ các lối đi ở trong cảnh tượng, cậu phải tạo cho du khách một loại cảm giác cậu không phải người, cậu là lệ quỷ âm hồn không tan, là con ma giết người lúc nào cũng có thể xuất hiện!”
Trần Ca bước nhanh vào trong cảnh tượng, hai tay Cố Phi Vũ xách búa của bác sĩ nát sọ, rụt rè theo đằng sau.
“Tôi đưa cậu đi xem tất cả các lối đi bí mật trong cảnh tượng, bắt buộc phải nhớ kĩ vào.” Trần Ca nói chân thành: “Thật ra nhớ kĩ thông đạo còn có một nguyên nhân quan trọng, du khách xảy ra chuyện ngoài ý muốn chúng ta phải lập tức đến cứu ngay, ở nơi này, chúng ta vừa là ma quỷ, vừa là thiên sứ.”
“Tôi sợ mình làm không được, nói thật là vừa bước vào tôi đã hơi hoảng rồi, cứ nghĩ đến bản thân phải một mình ở trong cái cảnh tượng lớn như thế này, tôi lại hơi sợ hãi.” Cố Phi Vũ đeo chiếc mặt nạ da người dữ tợn trên mặt, trong giọng nói lại mang theo tiếng khóc: “Tôi vẫn cảm thấy bản thân không thể đảm nhiệm được phần công việc này.”
“Vực tinh thần lên! Đàn ông đàn ang sao có thể tuỳ tiện thừa nhận rằng bản thân không làm được?” Trần Ca nhìn vào mắt Cố Phi Vũ: “Mọi thứ đều phải có một quá trình, bây giờ cậu thấy sợ hãi là rất bình thường, nhưng sau khi khắc phục nỗi sợ hãi trong lòng thì sẽ quen dần thôi.”
Nói xong, Trần Ca đưa Tiểu Tiểu trong túi cho Cố Phi Vũ: “Không cần biết trong cảnh tượng gặp phải chuyện gì cũng không được hoảng, nhóc con này sẽ đem đến may mắn cho cậu.”
Cố Phi Vũ một tay cầm Tiểu Tiểu, giờ này phút này cho dù Trần Ca nói gì, cậu ta cũng chỉ có thể tin tưởng.
Trần Ca dẫn Cố Phi Vũ đi làm quen với tất cả lối đi bí mật và cơ quan trong cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, lại nói cho cậu ta một số kĩ năng dọa người cơ bản nhất.
Ví dụ như giữ khoảng cách xa bao nhiêu thì có thể mang lại cho du khách cảm giác áp bức nhất, còn có cách nhìn thực tế nào mới có thể đem lại cho du khách sự ngạc nhiên ngoài ý muốn…
Còn 20 phút nữa là tới 9 giờ, Trần Ca để Cố Phi Vũ một mình trong cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, còn mình thì rời đi trước.
Cố Phi Vũ bị vứt lại một mình trong cảnh tượng, ôm búa của bác sĩ nát sọ và Tiểu Tiểu, bất lực thu mình trong góc, cậu ta nhìn hành lang tối om âm trầm, dần ngồi xổm xuống.
“Vài tháng trước, mình còn đang trồng lúa trên những cánh đồng bao la, thành phố lớn thật sự rất phức tạp, mình muốn ăn khâu nhục bà nội làm quá…”
Trần Ca đóng cửa lớn cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm lại, nghe thấy bên ngoài nhà ma có động tĩnh, anh ra ngoài xem mới phát hiện có mấy công nhân đang treo biểu ngữ quảng cáo.
“Trần Ca!” Chú Từ và một người đàn ông trung niên mập xa lạ đang nói chuyện trong phòng nghỉ, nhìn thấy Trần Ca ra khỏi nhà ma, chú Từ vẫy tay kêu Trần Ca qua đó.
“Chú, hôm nay chú đến sớm vậy.”
“Hôm nay là ngày quan trọng của khu vui chơi chúng ta, đương nhiên phải đến sớm một chút.” Chú Từ tươi cười, xem ra tâm trạng rất tốt: “Vị này là Dương Công, xây dựng phòng chờ là do ông ấy phụ trách, cậu có yêu cầu gì thì có thể đề cập với ông ấy.”
“Cứ gọi tôi là lão Dương.” Người đàn ông trung niên nhìn có vẻ rất hoà nhã.
“Đội thi công?” Nhìn thấy Dương Công, lúc này Trần Ca mới nhớ ra một chuyện: “Đúng là cháu có chuyện muốn làm phiền chú.”
“Giám đốc La đã dặn dò rồi, cậu cứ việc nói.”
“Cháu cần chú niêm phong hai lối ra của hầm đỗ xe khu vui chơi, không cần đóng hoàn toàn, nhưng tuyệt đối không thể để người khác tuỳ ý ra vào.” Trước đó khu vui chơi chỉ dùng chướng ngại vật để chặn cổng lớn, vẫn có thể dễ dàng vào được bên trong từ những khe hở.
“Được, không vấn đề gì.”
Giám đốc La đã cho Trần Ca thuê hầm đỗ xe miễn phí, chú Từ biết rõ việc này, vì thế cũng không ngăn cản.
“Vậy mọi người cứ tiếp tục làm việc đi, cháu vào nhà ma kiểm tra lại một lượt cơ quan trong cảnh.” Trần Ca về lại nhà ma, lấy chiếc điện thoại đen ra: “Một đêm đã trôi qua, chắc là việc mở rộng cảnh tượng đã hoàn thành rồi.”
Anh mở màn hình ra, bên trên quả nhiên có hai tin nhắn chưa đọc.
[Lần mở rộng thứ hai thành công! Nhận được phần thưởng kiến trúc đặc biệt - Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ.]
[Mở rộng thêm một lần nữa, nhà ma sẽ được nâng cấp thành Mê Cung Run Rẩy!]
[Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ: Cảnh sát đi lạc vào nhà ma, học sinh bị nhốt trong trường học bỏ hoang, phóng viên đến thăm khu nội trú vào ban đêm, bệnh nhân mất đi trí nhớ, tại đây du khách có thể tự mình trải nghiệm các nhân vật khác nhau, Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ sẽ cung cấp cho du khách đạo cụ trang phục, thay đổi trang phục sẽ làm tăng lên cảm giác lạc vào trong cảnh!]
[Chú ý: Phòng thay đồ có xác suất kích hoạt trải nghiệm cực hạn là 1%! Có thể khiến du khách hoàn toàn lạc vào một đoạn kí ức không thuộc về bản thân, trải nghiệm rung động không cách nào mô phỏng được!]