“Bây giờ sao? Cậu đang nói đùa đấy à?” Người chủ nhà nói lắp ba lắp bắp.
“Ngay lúc này, hai đứa nhỏ nhà tôi không thấy đâu, có thể bọn chúng đã đi vào trong thôn quan tài rồi.” Trần Ca không muốn trì hoãn nữa, hoàn cảnh trong núi lớn rất phức tạp, hai đứa bé rất dễ gặp phải chuyện không may trên đường đi.
“Cậu tìm nhà khác đi.” Nước trong chén trà của người chủ nhà sánh ra bên ngoài, bây giờ ông ta rất căng thẳng và vô cùng sợ hãi: “Tôi chỉ nghe người đời trước kể về chỗ đó thôi, chứ tôi cũng không biết đường.”
Ông ta phát hiện ra ánh mắt của Trần Ca đang dần thay đổi, dường như càng lạnh lẽo hơn nên lập tức bổ sung một câu: “Hai người có thể hỏi người già trong thôn, nhất định bọn họ biết đấy, tôi có thể đưa các người đến gặp họ.”
Nghe được chủ nhà nói như vậy, Trần Ca chỉ đành gật đầu: “Làm phiền ông vậy.”
“Không phiền, không phiền, tôi nên làm mà.” Người chủ nhà lau mồ hôi lạnh trên trán, vào phòng trong tìm đèn pin.
“Trần Ca, chú ý một chút, đừng có dọa người ta.” Lão Ngụy ngồi bên cạnh chẳng biết làm gì với Trần Ca, thực ra ông đứng cạnh Trần Ca cũng thấy sợ hãi, nhất là nghĩ tới những chuyện trước đây anh từng làm.
“Trong lòng cháu đã có tính toán rồi.” Trần Ca thản nhiên nói, giờ phút này rồi mà còn để ý đến những chi tiết nhỏ chẳng đáng kể này làm gì, tìm được mấy đứa bé mất tích mới là quan trọng nhất.
“Tôi từng nghe người lớn trong nhà tôi nói trước đây có một đám người chạy nạn từ trong núi ra, hình như bọn họ đến từ thôn quan tài.” Người chủ nhà cầm đèn pin đi ra: “Những người đó ở phía tây của thôn, chúng tôi ở phía đông thôn, bình thường cũng không qua lại gì với nhau. Khi bà nội tôi còn sống đã nói rằng trên người những người đó không sạch sẽ.”
Người chủ nhà có vẻ thành thật, không giấu giếm cái gì với đám Trần Ca: “Lúc đó tôi nghĩ rằng giờ là năm nào rồi, người với người đều bình đẳng, làm gì có sạch sẽ với không sạch sẽ. Tôi cảm thấy mấy người già tuổi đã cao rồi nên nghĩ vớ vẩn. Sau một thời gian dài, tôi mới phát hiện đám người kia quả thực hơi bất thường.”
“Không bình thường thế nào?” Trần Ca và lão Ngụy đều rất tò mò.
“Bọn họ rất ít khi ra khỏi phòng, sau khi trời tối chắc chắn sẽ không bước chân ra khỏi cửa nửa bước, giống như bên ngoài có gì đó sẽ hại họ.” Người chủ nhà nói nhỏ: “Trên cửa sổ của nhà họ có treo một sợi dây thừng, phía sau cửa thì để một con dao. Lúc đó tôi cũng hỏi bọn họ tại sao lại làm như vậy, bọn họ nói là để phòng trộm cướp.”
“Chỉ có những điều này thôi sao?”
“Còn có một chuyện rất kỳ lạ nữa.” Giọng của người chủ nhà nhỏ hơn nữa: “Cứ cách một khoảng thời gian, những người trốn từ trong núi ra sẽ có một người mất tích. Sau mỗi lần có người mất tích, những người đó chẳng những không buồn mà còn rất vui mừng nữa, cảm giác đó giống như...”
“Như cái gì? Ông hãy nói hết đi.” Trần Ca thúc giục.
“Giống như chỉ cần người chết không phải mình là được.” Câu này của người chủ nhà hơi tàn khốc, nó làm cho Trần Ca và lão Ngụy đều rơi vào trầm tư.
“Tôi chỉ nói ra cảm nhận của bản thân mình thôi, hai người đừng có nghĩ nhiều nhé!” Người chủ nhà vội vàng giải thích, ba người cùng đi vào trong thôn, sau khi quẹo vào một con đường mòn thì nhìn thấy một gian nhà ngói.
“Đến rồi, chính là chỗ này.” Người chủ nhà chuẩn bị gõ cửa, lúc tay sắp chạm tới cửa thì ông ta phát hiện cửa gỗ không khóa: “Ông Chu ơi?”
Ông ta đi vào trong phòng, mới đi vào một bước, ông ta đã không dám động đậy nữa.
Đối diện cửa phòng có bày một bức ảnh đen trắng của một ông lão ở trên bàn cơm, gương mặt trong bức hình nhìn về phía cửa phòng, đáng sợ hơn là nhân vật trong hình bị móc mất hai mắt.
“Đừng hoảng hốt.” Trần Ca vỗ nhẹ vào vai của ông nông dân, anh không mở đèn, đi một mình vào trong phòng, cầm bức ảnh đen trắng trên bàn lên: “Hình như bức ảnh này đã được chụp từ nhiều năm trước rồi, mép bức ảnh còn bị mòn, có lẽ ông ấy đã sớm nghĩ tới sẽ có ngày này.”
Trần Ca liên tưởng tới những lời mà ông nông dân đã nói trước đó, cảm thấy có lẽ ông lão trong bức ảnh đã bị mất tích.
“Những người trốn từ thôn quan tài ra đều treo một sợi dây thừng ở cửa sổ, phía sau cửa có để một con dao, rõ ràng họ rất sợ một thứ đặc thù nào đó tiến vào.” Trần Ca xoa cằm: “Chẳng lẽ đó là quỷ đi từ trong thôn quan tài ở sâu trong núi ra sao? Hơn nữa tại sao hai mắt của người trong bức hình này lại bị móc mất? Cảm giác rất giống phương pháp ra tay của Hiệp hội kể chuyện lạ.”
“Đại ca à, cậu hãy để tấm ảnh xuống rồi nói tiếp, tôi cứ có cảm giác người trong hình đang nhìn tôi.” Ông nông dân đứng ở cửa, không có ý định tiến vào nhà: “Hay là chúng ta đi sang nhà khác xem sao?”
“Đi thôi, đúng lúc hỏi bọn họ một chút.”
Ba người chạy tới nhà tiếp theo, còn chưa đi tới, trong lòng Trần Ca đã có dự cảm không tốt.
Anh có Âm Đồng, có thể thấy rõ căn nhà kia đang mở cửa.
Đẩy cửa vào nhà, chủ nhân của nhà này cũng mấy tích, kỳ lạ hơn là trong nhà này cũng có một bức ảnh đen trắng bày trên bàn ở giữa nhà, đôi mắt trong bức ảnh cũng bị móc mất.
“Sao họ đều mất tích vậy?” Ông nông dân dẫn Trần Ca và lão Ngụy tới đây, hai người ngoài còn chưa nói gì, chính ông ta lại sợ hãi trước.
“Mau đi tới những nhà khác xem sao.” Tìm mấy nhà liền, toàn bộ những người chạy trốn từ thôn Hoạt Quan ra đều biến mất, trên bàn của mỗi gia đình đều bày một tấm ảnh đen trắng, cả thôn giống như một cái thôn ma vậy.
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?” Mặt ông nông dân tái nhợt, lúc này ông ta chỉ có thể xin giúp đỡ từ Trần Ca và lão Ngụy thôi.
Nhìn thấy ánh mắt của ông ta, Trần Ca kéo khóa ba lô xuống, lôi búa của bác sĩ nát sọ ra: “Tất cả mọi người đều mất tích, vì sao chỉ có mình ông không có việc gì?”
Trần Ca chỉ thuận miệng hỏi ông nông dân một câu, khiến ông ta sợ hãi: “Làm sao tôi biết được lý do chứ! Ở cửa thôn còn mấy gia đình của thôn Bạch Gia, bọn họ cũng đều chẳng gặp chuyện gì hết.”
Họ đi tới đó kiểm tra thực hư, người nông dân nói rất đúng, chỉ có những người chạy nạn mới mất tích thôi.
“Trần Ca, cậu nghĩ những người đó sẽ đi đâu? Tại sao bọn họ lại để lại một tấm hình đen trắng?” Lão Ngụy có cảm giác chuyện này đã mất khống chế, nó đang phát triển theo một hướng không thể biết trước.
“Có khả năng bọn họ đã trở về thôn Hoạt Quan rồi.” Trần Ca lấy bức tranh thứ ba mà Phạm Úc vẽ từ trong ba lô ra, trên đó có viết hai chữ “về nhà”.
“Không thể chờ được nữa, bây giờ chúng ta vào núi đi!” Anh đi tới bên cạnh người nông dân: “Trong thôn các ông có ai biết vị trí của thôn quan tài không? Chuyện này liên quan tới vài mạng người, hy vọng các ông có thể phối hợp.”
“Đại ca à, tôi cũng muốn phối hợp với các cậu lắm, nhưng những người trong thôn biết vị trí của cái thôn kia không mất tích thì cũng đã mất vì tuổi tác quá lớn rồi.” Người nông dân lùi về phía sau mấy bước, khi tới bên cạnh lão Ngụy ông ta mới dừng lại.
“Tuổi cao?” Trần Ca bỗng nhiên nghĩ tới một người thích hợp, anh gọi lão Ngụy lại, đi về hướng rừng đào ở sâu trong núi: “Có lẽ ông cụ Bạch biết vị trí của thôn Hoạt Quan!”
Vượt qua đỉnh núi, Trần Ca tìm được ông cụ Bạch ở ngôi nhà gỗ nhỏ, sau khi anh nói rõ mục đích của mình, lúc đầu ông cụ giả bộ mình không biết.
Nhưng khi nghe đến anh nói có lẽ hai đứa bé bị lừa đến thôn Hoạt Quan, cuối cùng ông mới đồng ý, quyết định dẫn Trần Ca và lão Ngụy vào trong núi.