“Ngoài mình ra còn có thứ khác trong thang máy, chính là thứ ấn phím số 3 trên bảng điều khiển thang máy.”
Một mùi thối nồng nặc tỏa ra từ phía sau, giống như một bàn tay to vô hình, đang nắm chặt Trần Ca vào trong lòng bàn tay.
Hô hấp trở nên khó khăn, đột nhiên có tiếng xe trượt phát ra từ trong thang máy anh đang đứng.
Bánh xe thô ráp cọ xát với mặt đất kim loại, có cảm giác như ai đó đứng trong thang máy đang đẩy một chiếc xe nhỏ qua lại.
“Mình đã dùng Âm Đồng nhìn thử rồi, thang máy này không có người mà cũng chẳng có lệ quỷ, càng không có khả năng có một chiếc xe đẩy, chẳng lẽ mình gặp phải thứ gì đó mà Âm Đồng cũng không thể nhìn thấy được ư?”
Âm Đồng đến từ chiếc điện thoại màu đen, cũng đã được cường hóa mấy lần, Trương Nhã còn thổi một luồng âm khí vào trong mắt của Trần Ca, thiên phú này vốn đã rất mạnh, không có khả năng mất đi hiệu lực được.
“Rốt cuộc thứ gì đang đứng sau lưng mình vậy?”
Muốn biết rõ ràng chân tướng, cách đơn giản nhất là quay đầu nhìn lại, nhưng Trần Ca biết rõ đạo lý tò mò sẽ hại chết mèo, anh cắn chặt răng, cơ thể đứng im bất động.
Mùi hôi ngày càng nồng nặc, không biết cái mùi này tỏa ra từ đâu, nó quanh quẩn ở bên Trần Ca, liều mạng chui vào trong cơ thể anh.
Thang máy rất lớn, nhưng khi thang máy đi lên trên, Trần Ca cảm thấy xung quanh trở nên chật chội, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn.
“Trong thang máy trống không, tại sao mình lại cảm thấy như có đầy người nhỉ?”
Trần Ca cúi thấp đầu, liếc mắt nhìn bảng điều khiển thang máy, không dám di chuyển tầm mắt, sợ mình thấy được vật không nên thấy.
“Chậm quá...”
Không có chỗ nào để trốn được trong chiếc thang máy kín mít này, tất cả những gì Trần Ca có thể làm chỉ là chờ đợi.
Dưới cái nhìn của Trần Ca, con số trên màn hình thang máy cuối cùng cũng thay đổi, con số “1” màu đỏ đã trở thành "2".
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đối với Trần Ca lại giống như là trải qua cả một đêm dài.
“Cửa thang máy sắp mở rồi!”
Cơ bắp toàn thân căng cứng, Trần Ca lo lắng thang máy không mở ở lầu hai mà trực tiếp đi lên lầu ba.
Thang máy đang từ từ đi lên khẽ rung một cái, sau đó có tiếng động nhẹ phát ra từ màn hình hiển thị, thang máy dừng lại.
Cửa thang máy màu xám bạc chậm rãi mở ra, đồng thời một mùi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi Trần Ca, giống như muốn đẩy anh vào sâu trong thang máy.
Không đợi cửa thang máy được mở hoàn toàn, Trần Ca khua khua tay và lao ra khỏi thang máy!
Anh đi ra được khoảng vài mét mới dám giảm tốc độ, đứng trong hành lang và quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Cửa thang máy màu xám bạc đang từ từ đóng lại, trong thang máy trống rỗng cũng không có gì cả, cái mùi thối đến gay mũi kia cũng từ từ biến mất khi cửa thang máy đóng lại.
“Sao lại không có thứ gì hết?” Trần Ca di chuyển tầm mắt, vô tình nhìn đến sàn của thang máy, trên mặt đất mơ hồ có thể nhìn thấy từng đám vết bẩn, giống như từng khuôn mặt người.
Cửa thang máy đóng lại hoàn toàn, con số trên màn hình bên ngoài thay đổi từ "2" thành "3".
“Hình như bọn họ đều đã lên lầu ba rồi.” Trần Ca vẫn đang cầm đạo cụ nhỏ mà mình làm ra, cái đó cũng đã bị mồ hôi làm cho ướt đẫm: “Cũng may là mình không ném thứ này vào cửa thang máy, nếu thang máy không đi lên được thì kẻ ở bên trong đó chắc chắn sẽ bám lấy mình.”
Trần Ca bỏ đạo cụ vào ba lô, nhìn thang máy với vẻ sợ hãi: “Chờ đến lúc rời khỏi, tốt nhất nên nhảy cửa sổ cho an toàn, lầu hai cũng không cao lắm.”
Trước khi tìm ra đối phương rốt cuộc là thứ gì, Trần Ca sẽ không bao giờ đi thang máy nữa.
“Xốc lại tinh thần và hành động theo kế hoạch nào.”
Đồng tử thu nhỏ lại, Trần Ca men theo vách tường, tìm kiếm phòng hoạt động mỹ thuật.
Khi lên đến lầu hai, nỗi bất an trong lòng Trần Ca lại càng mãnh liệt hơn, tòa nhà này khác hẳn với bất kỳ tòa nhà nào anh từng đến trước đây.
Anh có thể cảm thấy trong tòa nhà này có vấn đề, nhưng anh lại không thể biết được nó có vấn đề ở đâu.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của chính mình trong hành lang đen như mực, sau khi đi được vài mét thì Trần Ca tìm thấy một căn phòng rất lạ.
“Phòng trực ban?”
“Tại sao lại có phòng trực ban trong tòa nhà thí nghiệm? Nơi này ban đêm vẫn còn cần người ở trực sao? Chẳng lẽ là bởi vì trong này có cất giữ đồ vật quý giá?”
Trong đầu Trần Ca xuất hiện hai câu hỏi, thứ nhất là tại sao lại có phòng trực ban trong tòa nhà thí nghiệm, thứ hai là tại sao phòng trực ban này lại được xây ở lầu hai thay vì lầu một, những người trực ban chỉ cần canh gác ở lầu hai thôi sao?
“Bây giờ không có ai trong phòng trực ban này đâu nhỉ?”
Trần Ca lẻn đến cửa phòng trực ban, anh nhìn vào trong qua lớp kính trên cửa. Bên trong bài trí rất đơn giản, chỉ có một giường lớn, một bàn gỗ, một cái ghế dựa và một tủ quần áo lớn có thể chứa được hẳn hai người trưởng thành.
Xoay nhẹ tay nắm cửa, cửa không khóa, Trần Ca đẩy cửa bước vào trong phòng.
“Có lẽ trong phòng trực ban sẽ có thông tin về tòa nhà này, nếu mình có thể xác định phòng hoạt động mỹ thuật không nằm trong tòa nhà thí nghiệm này, mình sẽ trực tiếp nhảy ra bằng cửa sổ.”
Trần Ca không đóng cửa, trước tiên anh đi đến cạnh tủ quần áo.
Tủ quần áo này không bình thường cho lắm, Trần Ca lo lắng có người trốn ở trong đó, cho nên việc đầu tiên anh làm chính là kiểm tra tủ quần áo.
Trần Ca cầm chặt cây đinh trong tay, từ từ mở cánh cửa tủ quần áo.
Bên trong có một vài bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh lam, có thể là do Trần Ca không cẩn thận chạm vào khi mở cửa tủ, lúc này bộ quần áo lao động đang nhẹ nhàng đung đưa.
“Quần áo thì không có vấn đề, nhưng sao chỗ in tên trường lại bị xé ra vậy?” Trần Ca kiểm tra tất cả quần áo bảo hộ lao động và thấy tất cả những chỗ có thể khâu logo và tên trường đều bị cắt bỏ rồi.
“Nhân viên của trường có thể sẽ mặc loại quần áo này.” Trần Ca tiện tay lấy một bộ rồi nhét vào ba lô: “Khi đến khu dạy học phía tây, mình có thể giả làm thợ sửa chữa của trường.”
Trần Ca kéo khóa ba lô, không đóng cửa tủ lại mà tiếp tục lục tìm những thứ có giá trị trong phòng.
Anh mở ngăn kéo bàn gỗ ra, bên trong là một số ghi chép nhập hàng và vận chuyển hàng hóa, tên và giá cả của các sản phẩm đều được thay thế bằng ký hiệu, Trần Ca cũng không thể hiểu nổi.
“Có nên mang quyển sổ này theo không nhỉ?”
Trần Ca suy nghĩ một lúc rồi quyết định buông bỏ. Mấy hóa đơn này cũng chẳng có tác dụng quá lớn với anh, mà mang theo còn có thể tự chuốc lấy tai hoạ.
Trong phòng không thu hoạch được gì, Trần Ca đóng ngăn kéo và chuẩn bị rời đi, nhưng ngay khi anh quay đầu lại, lại phát hiện trên ga trải giường ở giường gỗ xuất hiện một vài nếp nhăn, như thể có ai đó đã ngồi xuống.
“Lúc mình mới vào, ga trải giường có bị nhăn không?”
Trần Ca nhìn chằm chằm chiếc giường gỗ, cảm thấy rất kỳ quái: “Giường bình thường đều được kê sát vào tường, tại sao chiếc giường này lại được đặt ở giữa phòng? Lại còn chẳng dựa vào bức tường nào nữa chứ?”
Trần Ca đứng ở bên giường, mơ hồ nghe thấy có người đang thì thầm. Anh nhìn ga trải giường rũ xuống, nắm chặt cây đinh, chậm rãi cúi người xuống.
Anh đưa tay nắm lấy một góc ga giường, ngồi xổm nhìn xuống gầm giường.
Chiếc giường gỗ được đặt giữa phòng, dưới gầm giường không có gì cả.
Trần Ca thở phào nhẹ nhõm, đang định đứng dậy thì hình như vai anh đã chạm phải thứ gì đó.
Anh nghiêng đầu nhìn lại, chợt phát hiện có hai cái chân đang buông thõng ở đầu giường.
“Ai?”
Trần Ca lập tức đứng dậy, nhưng không có ai ngồi trên giường, hình như hai cái chân đó chỉ có thể nhìn thấy từ dưới gầm giường.
“Không thể ở lại đây nữa.”
Trần Ca đeo ba lô và dứt khoát rời đi. Ngay khi anh đóng cửa phòng trực ban, mắt anh thấy rõ trong tủ có một bộ đồ đỏ đang nhẹ nhàng đung đưa.