Người đàn ông trung niên hoàn toàn không tin những gì Trần Ca nói, ông ta nhìn chằm chằm Trần Ca với ánh mắt cảnh giác, sau đó kéo Trương Nhã đến bên cạnh mình: “Con gái, người này có phải là bạn của con không?”
“Vâng, là bạn của con.” Trương Nhã cười khổ, cảnh tượng trước mắt rất quái dị, thây ma đang lôi kéo lệ quỷ áo đỏ, cẩn thận đề phòng một người bình thường: “Ba, Trần Ca vừa mới xuất viện, chúng ta có phải nên đi vào nhà nói chuyện không? Dù sao thì hiện tại cũng không có du khách đến chơi.”
“Sao lại phải vào nhà nói chuyện? Có phải con đã bị cậu ta lừa gạt không? Cậu ta đi vào nhà ma của chúng ta như trở về nhà của mình vậy, cậu ta biết vị trí cơ quan ở đâu trước khi cha kịp kích hoạt nó, người này chắc đã có mưu đồ từ lâu rồi!" Người đàn ông trung niên vẫn còn đang lải nhải, Trương Nhã dường như cảm thấy hơi xấu hổ, dùng sức đẩy người đàn ông trung niên vào trong nhà ma.
“Ba còn chưa nói xong mà!”
“Trần Ca, đi vào trong trò chuyện đi.” Trương Nhã lại dẫn Trần Ca đi vào nhà ma, cô bảo Trần Ca ngồi xuống nơi du khách thường ngồi để ký vào cam kết không truy cứu trách nhiệm: “Trên bàn có nước khoáng, anh cứ ngồi đây đợi chút, để tôi đi gọi mẹ, nếu bà ấy đồng ý, sau này anh có thể làm việc ở đây.”
“Cái gì mà chỉ cần mẹ đồng ý là cậu ta có thể đến đây làm? Ba kiên quyết không đồng ý!" Địa vị của cha Trương Nhã trong gia đình hình như có hơi thấp, ông còn đang nói chuyện, Trương Nhã đã chạy lên tầng hai rồi đi vào cảnh Minh Hôn.
Trần Ca và người đàn ông trung niên ngồi ở hai bên bàn, người đàn ông trung niên cảm thấy trong không khí đầy sự xấu hổ, nhưng Trần Ca lại thấy rất thoải mái.
Sau hơn một phút, Trương Nhã và một người phụ nữ thấp hơn cô một chút bước tới.
Có lẽ là do có lớp hóa trang thành lệ quỷ cho nên người phụ nữ đó nhìn không giống như là mẹ mà giống chị gái của Trương Nhã hơn.
“Mẹ, anh ấy chính là Trần Ca, người đến nộp hồ sơ.” Trương Nhã và người phụ nữ trung niên ngồi ở giữa bàn, người phụ nữ quan sát Trần Ca một cách cẩn thận, một lúc sau mới khẽ lắc đầu.
“Không phải mẹ không muốn thuê cậu ta, người thanh niên này có khuôn mặt ưa nhìn, trông lại tỏa nắng như vậy, mẹ sợ rằng cậu ta dù có hóa trang thành quỷ cũng không thể hù dọa được ai.” Mẹ của Trương Nhã nói.
Sau khi nghe mẹ của Trương Nhã nói, Trần Ca cười càng xấu hổ hơn: “Bác gái, thật ra trước đây cháu đã từng làm việc trong một nhà ma. Hay là như vậy đi, bác có thể cho cháu thử việc trong nửa tháng, nếu như cháu không mang lớn đến sự thay đổi cho nhà ma, cháu sẽ ra đi và không yêu cầu tiền lương.”
“Tôi đã sớm nhìn thấy ý đồ trong lời nói của cậu rồi, làm không công nửa tháng? Không lấy tiền lương sao? Có phải cậu đến đây là để tiếp cận Trương Nhã không?" Người đàn ông trung niên mặc một bộ đồ thây ma hơi mập mạp, trực tiếp phủi tay một cái: “Tôi không đồng ý, nghề diễn viên trong nhà ma không phải ai cũng có thể tùy tiện làm được, nếu muốn hù dọa được du khách thì còn phải học hỏi nhiều.”
Ông ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Cậu nhóc, đừng nhìn bây giờ nhà ma của chúng ta không có mấy du khách mà coi thường, một vài năm trước, chỗ này chính là nhà ma nổi tiếng nhất ở Tân Hải, nói về việc hù dọa du khách, chúng tôi rất chuyên nghiệp.”
“Bác trai...”
“Cậu đừng gọi tôi là bác trai, nổi hết cả da gà.”
“Bác trai, cháu cũng có quan điểm giống bác, cái nghề nhà ma không phải chỉ đơn giản là làm cho người khác sợ hãi như mọi người nghĩ, một nhà ma tốt cho phép du khách trút bỏ những cảm xúc tiêu cực và cũng có thể khiến du khách đắm chìm và xúc động, cháu rất hiểu những lời bác nói.” Trần Ca vừa mới mở miệng đã rất chuyên nghiệp, anh tiếp tục với chủ đề mà cha Trương Nhã vừa nói.
Chỉ mới tham quan một cảnh, Trần Ca đã giải thích tất cả các vấn đề trong nhà ma ở giai đoạn này, quan trọng hơn nữa là, anh không chỉ chỉ ra vấn đề mà còn đưa ra cả giải pháp.
Lúc đầu, cha mẹ của Trương Nhã còn không quan tâm, nhưng sau đó họ đều bị lời nói của anh thu hút.
Sau khi nói chuyện được nửa giờ, Trần Ca mới dừng lại, cha mẹ của Trương Nhã đã có cái nhìn khác về anh.
“Tôi thấy Tiểu Trần khá là có thiên phú, hay cứ để cậu ấy thử việc nửa tháng xem?” Mẹ của Trương Nhã nhìn về phía cha của Trương Nhã.
Cha của Trần Ca vốn có cái nhìn xấu với Trần Ca cũng đã rung động: “Cũng không phải là không thể.”
“Vậy thì quyết định thế đi.” Mẹ của Trương Nhã cười tủm tỉm nhìn Trần Ca: “Bất kể có hiệu quả hay không, chúng tôi cũng sẽ đưa tiền lương cho cậu, cậu cứ tự tin làm việc là được.”
“Cảm ơn bác trai và bác gái, nhưng vẫn còn một điều con muốn nói rõ với hai người.” Trần Ca mở ba lô lấy ra giấy chứng nhận phục hồi chức năng do bệnh viện cấp và giấy xác nhận thân phận của mình: “Cháu không muốn giấu giếm bất kỳ chuyện gì với hai người, trước đó Trương Nhã có nói rằng cháu vừa mới xuất viện, thực ra, trước đây cháu đã bị tai nạn xe, sau đó mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng.”
Trong tuyển dụng của công ty bình thường, những người có tiền sử bệnh tâm thần sẽ không bao giờ được xem xét, cho nên rất nhiều ứng viên đều sẽ cố gắng hết sức để che giấu quá khứ của mình, nhưng Trần Ca không muốn làm như vậy.
“Chứng hoang tưởng? Vậy thì không thể nhận được!" Cha của Trương Nhã đập bàn: “Nơi làm việc của diễn viên nhà ma vốn là nơi áp lực, kích thích, chẳng may cậu lại phát bệnh thì sao? Tôi đề nghị cậu nên tìm một công việc dễ dàng hơn.”
Khi cha của Trương Nhã lúc nói chuyện, mẹ của Trương Nhã cẩn thận đọc giấy chứng nhận phục hồi của Trần Ca, bà cũng nhìn thấy đôi chân chưa khỏi hẳn của Trần Ca: “Trên này có nói rằng cậu bị bệnh hoang tưởng bởi vì cha mẹ của cậu?”
“Vâng, vụ tai nạn xe hơi đó đã cướp đi rất nhiều thứ của cháu.” Đôi mắt Trần Ca hiện sự đau đớn không thể che giấu được.
“Từ ngày mai, cậu cứ đến đây làm việc đi, trước khi chân của cậu hoàn toàn lành lặn, cứ để Trương Nhã đi theo cậu.” Mẹ của Trương Nhã trực tiếp đưa ra quyết định, bà có chút đau lòng.
“Vợ à? Em không muốn suy nghĩ thêm chút nữa sao? Nếu như cậu ta đột nhiên phát bệnh và làm tổn thương du khách thì phải làm sao? Nếu tình trạng của cậu ta trở nên tồi tệ hơn vì công việc này thì sao?" Cha của Trương Nhã vẫn khá lý trí: “Quyết định này của em cũng quá qua loa rồi.”
“Con cái nhà ai mà không phải là con?”
“Anh không đồng ý! Nói đùa cái gì vậy? Làm sao một người từng mắc chứng hoang tưởng lại có thể được nhận vào làm diễn viên trong nhà ma được?”
“Trương Nhã, con đưa Trần Ca đi làm quen với khung cảnh nhà ma của chúng ta đi.” Mẹ của Trương Nhã phớt lờ người đàn ông trung niên.
“Vâng ạ.” Trương Nhã vui vẻ nắm lấy cánh tay Trần Ca, cả hai đi về phía tầng 2, phía sau họ là sự bất mãn và lải nhải của người đàn ông trung niên.
“Cha tôi khá dài dòng, nhưng thực ra ông ấy rất tốt bụng. Ông ấy đã từng cứu những đứa trẻ bị rơi xuống nước, hợp tác với cảnh sát giải quyết các vụ án và được trao huy chương dám làm việc nghĩa của thành phố.” Trương Nhã nắm lấy cánh tay Trần Ca, vì lối đi trong nhà ma tương đối chật hẹp cho nên hai người đi rất gần.
“Cha của cô quả là tuyệt vời.” Sau khi Trần Ca nghe thấy cha của Trương Nhã đã hợp tác với cảnh sát để giải quyết các vụ án, anh đã sinh ra cảm giác ngưỡng mộ theo bản năng, như thể bất kỳ ai đã làm được điều này đều đáng để anh khâm phục và học hỏi.
“Ông ấy là một người nói năng chua ngoa nhưng tim như đậu phụ, chính ông ấy là người phát hiện ra con mèo trắng đầu tiên, ông ấy đã lén lút đi cho mèo ăn, kết quả là bị tôi bắt được.” Trương Nhã nói rồi bất giác bật cười: “Con mèo của anh thông minh thật đấy, không để người khác đến gần, đến cả sờ soạng cũng không cho, nhưng lại rất nghe lời tôi và để tôi muốn làm gì nó thì làm.”
“Có lẽ con mèo... nhớ ra điều gì đó mà chúng ta không nhớ.” Trần Ca thì thầm.
Bên trong nhà ma không lớn, nửa giờ sau, Trần Ca đã tham quan hết các cảnh.
Ngay sau khi kết thúc chuyến tham quan, anh gần như đã lên sẵn một kế hoạch sửa đổi hoàn chỉnh: “Tầng một là Đêm Cương Thi Sống Lại, tầng hai là cảnh Minh Hôn, còn cảnh ở tầng ba thì không mở được vì không đủ nhân lực, nếu muốn thay đổi tình trạng của nhà ma, chúng ta chỉ có thể bắt đầu từ ba cảnh này. ”
Không cần có sự hướng dẫn của Trương Nhã, Trần Ca đã đi đến phòng nghỉ của nhân viên, tìm giấy và bút, bắt đầu viết kế hoạch sửa chữa của mình.
Trong đầu anh dường như có vô số phương án thiết kế điểm đáng sợ, bắt đầu viết như một vị thần.
Trương Nhã, người đứng ở bên cạnh, im lặng nhìn sự tập trung và nghiêm túc của Trần Ca, không làm phiền anh.
Chỉ mất khoảng mười phút, Trần Ca đã hoàn thành thiết kế sơ bộ của mình: “Những điểm hù dọa này không cần quá nhiều đạo cụ, chỉ cần thêm một số cơ quan nhỏ là được.”
“Sao anh có thể nghĩ ra những thứ này chứ? Thật là lợi hại!”
“Chúng dường như đã ở sẵn trong đầu tôi vậy.” Trần Ca cười xấu hổ: Đêm Cương Thi Sống Lại và Minh Hôn vẫn phải do bác trai và bác gái phụ trách, tôi quyết định đặt tên cảnh mới là Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, cảnh này sẽ do tôi phụ trách.”
“Anh có thể làm được không?” Trương Nhã ôm con mèo trắng, rất nghi ngờ khả năng của Trần Ca: “Việc dọa người chính là một công việc cần kỹ thuật, không thể quá cố ý, cũng không thể quá nhàm chán.”
“Yên tâm đi.” Trần Ca cầm phương án thiết kế và đi tìm cha mẹ của Trương Nhã.
Đối phương hiển nhiên là người rất hiểu công việc, Trần Ca chỉ cần giải thích ngắn gọn, bọn họ đã hiểu hết tất cả.
“Muốn người khác làm được thì trước hết chúng ta cũng phải làm được, chúng ta cần bắt tay vào việc sửa chữa nhà ma, sau khi chúng ta hoàn thành việc đó, còn phải nghĩ cách quảng bá thật tốt nữa.” Trần Ca tìm được một tờ cam kết không truy cứu trách nhiệm, sau khi đọc các điều khoản, anh nói: “Chúng ta cần thêm một vài điều khoản nữa, nếu như du khách bị dọa sợ đến mức ngất xỉu trong nhà ma, điều đó cũng sẽ không liên quan gì đến nhà ma của chúng ta.”
“Dọa ngất được cũng rất khó đấy?”
“Có phòng bị trước sẽ tránh được tai họa.” Trần Ca vẫn nở nụ cười: “Sau khi nội thất của nhà ma đã được sửa sang lại, điều quan trọng nhất tiếp theo là tuyên truyền, đầu tiên chúng ta cần phải cố gắng thu hút những du khách bên trong khu vui chơi, sau khi có được lượng khách ổn định, chúng ta có thể sử dụng các video ngắn, hoặc phát trực tiếp để làm tăng mức độ phổ biến trên internet, cháu đang có rất nhiều ý tưởng quay video hay. Nhưng việc này không thể gấp được, phải làm từ từ, số lượng người hâm mộ sẽ tăng dần, cuối cùng lượng đổi thì chất cũng sẽ đổi.”
“Quay video thì có thể giao cho cháu được, bối cảnh sẽ là ở tầng ba của nhà ma.” Trước khi Trần Ca nói, thực ra anh đã suy nghĩ kỹ.
“Liệu việc quay video bên trong nhà ma có thể tiết lộ cấu trúc bên trong của nhà ma không? Nếu du khách đều biết những gì trong cảnh, thì mong muốn đến tham quan của họ chắc chắn sẽ giảm.” Cha của Trương Nhã không quá đồng ý việc quay phim.
“Đầu tiên chúng ta cần phải làm cho mọi người sinh ra hứng thú, về vấn đề lộ cấu trúc bên trong của nhà ma, hai bác không cần phải lo lắng về điều đó. Cháu biết rất nhiều thiết kế cảnh trong nhà ma, không cần phải sửa đổi quá nhiều, chỉ cần tiếp tục bổ sung trên cơ sở ban đầu là đã có thể mang đến cho du khách trải nghiệm kích thích hoàn toàn khác.” Trần Ca tạm dừng: “Nói cách khác, nếu du khách đến tham quan theo video mà cháu quay, bọn họ chắc chắn sẽ nhận được sự hạnh phúc nhân đôi.”
Cha của Trương Nhã cũng không quá hiểu lời của Trần Ca, ông vẫn không yên tâm với Trần Ca: “Cậu có chắc mình có thể một mình phụ trách một cảnh không? Vết thương ở chân cậu còn chưa lành hẳn.”
“Không sao đâu, cháu chỉ cần đi chậm rãi trong nhà ma là được rồi, có đôi khi đóng vai kẻ sát nhân cũng không cần chạy quá nhanh, chỉ cần để du khách biết rằng cháu đang đến gần và tạo cho họ cảm giác áp lực là được rồi.” Trần Ca đưa toàn bộ kế hoạch mình viết cho cha của Trương Nhã: “Chúng ta có nên đi sửa đổi cảnh trong nhà ma không? Chúng ta nên hoàn thành nó càng sớm càng tốt, việc làm ăn của chúng ta cũng sẽ được cải thiện.”
“Cậu đúng là một nhân viên có năng lực, tôi luôn cảm thấy thằng nhóc như cậu có mưu đồ gây rối.” Đôi mắt của cha Trương Nhã lại bắt đầu di chuyển giữa Trần Ca và Trương Nhã, mãi cho đến khi bị mẹ của Trương Nhã mạnh mẽ kéo đi.
Trần Ca là một người thuộc phái hành động, anh không nói nhảm nữa, đi cùng Trương Nhã lên tầng ba và bắt đầu sửa sang lại cảnh một chút.
Mặc dù cha của Trương Nhã cảm thấy không muốn nhìn thấy Trần Ca, nhưng trên thực tế, bất kể Trần Ca cần tài liệu và đạo cụ gì, ông đều sẽ đưa chúng cho anh càng sớm càng tốt.
Đắm mình trong công việc của mình, Trần Ca làm cùng với Trương Nhã, cho nên anh cũng không mệt lắm.
Cuộc sống yên bình như thế này dường như là những gì anh đang theo đuổi.
...
Trong ba ngày, Trần Ca và cha mẹ của Trương Nhã cũng từ từ thân quen.
Sau khi khu vui chơi đóng cửa, Trương Nhã và cha mẹ cô sẽ trở về nhà của họ, Trần Ca thì ở lại phòng nghỉ của nhân viên, buổi tối cũng phải gấp rút làm việc, hiếm khi được nghỉ ngơi.
Mỗi sáng, Trương Nhã sẽ mang bữa sáng đến cho Trần Ca. Còn buổi trưa, Trần Ca sẽ ăn cơm cùng gia đình Trương Nhã trong nhà ma.
Mặc dù thời gian ở chung tương đối ngắn nhưng mẹ Trương Nhã càng nhìn Trần Ca lại càng thấy vừa mắt, bà phát hiện trên người Trần Ca hầu như không có khuyết điểm gì, anh rất siêng năng, thích làm không thích nói, năng lực làm việc cũng rất tốt, những thứ như may vá, lắp đặt camera giám sát, chế tạo búp bê, thậm chí cả kỹ thuật hoá trang cũng đều rất tốt.
Trương Nhã cũng rất thích ở chung một chỗ với Trần Ca, cho dù cô không nói nhưng cô sẽ không cảm thấy nhàm chán khi nhìn Trần Ca làm việc.
Mặc dù cha của Trương Nhã vẫn cằn nhằn nhưng ông cũng đã dần chấp nhận Trần Ca, chỉ thỉnh thoảng than phiền rằng địa vị trong gia đình của ông dường như lại bị hạ thấp.
Cuộc sống giống như dòng suối trong núi chảy róc rách, êm đềm và tươi đẹp. Nụ cười trên mặt Trần Ca cũng ngày càng nhiều hơn, mỗi ngày anh đều bận rộn đến khuya, mệt đến mức ngủ không mơ màng gì, anh rất thích cảm giác này.
Lại qua hai ngày nữa, nội thất của nhà ma đã được sửa sang lại hoàn toàn, Trần Ca thuyết phục cha của Trương Nhã và ban quản lý khu vui chơi tổ chức một sự kiện, du khách có thể vượt qua ba cảnh cùng một lúc và tiếng hét không vượt quá 120 decibel thì sẽ được thưởng 10 nghìn nhân dân tệ.
10 nghìn nhân dân tệ này được tài trợ bởi cha của Trương Nhã, khu vui chơi chỉ chịu trách nhiệm quảng cáo.
Với sự giúp đỡ của sự kiện này, Trần Ca đã thu hút được một lượng lớn du khách, nửa phía Tây vốn hoang vắng của khu vui chơi ngay lập tức trở nên sôi động.
Nhìn thấy nhiều người đến như vậy, cha của Trương Nhã đã lập tức hối hận.
Nhưng điều thú vị nhất đã nhanh chóng đến, nhóm du khách đầu tiên bước vào đều bị “giết chết hết” trong cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm.
Trần Ca cũng cảm thấy bất lực, 10 nghìn nhân dân tệ là số tiền quá lớn đối với anh lúc này, để giữ được khoản tiền thưởng này, bệnh nhân thậm chí có thể đánh lừa cả các bác sĩ này đã phải lôi hết tài năng sẵn có ra.
Du khách đến tham quan nhà ma, chơi cho đến khi họ bất tỉnh và khóc lóc, sức nóng của nhà ma tăng vọt ngay lập tức, ngày càng nhiều người biết về nó.
Khi khu vui chơi sắp đóng cửa, Trần Ca, Trương Nhã, và cha của Trương Nhã đều mệt mỏi nằm gục trên bàn như ba con cá muối phơi khô.
Mẹ của Trương Nhã thì sáng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, bà đang tính toán tiền vé bán được của ngày hôm nay, cười đến toe toét, càng nhìn càng thấy Trần Ca vừa mắt.
“Tất cả đứng lên! Tối nay chúng ta sẽ đi ra tiệm ăn!”
Mọi người thay quần áo và đi ra ngoài ăn cơm.
Mẹ của Trương Nhã kéo cha của Trương Nhã ngồi sang phía bên kia bàn, bà nhìn Trương Nhã và Trần Ca đang ngồi ở bàn đối diện, lâu lâu lại nở một nụ cười thần bí.
Vào cuối bữa tối, mẹ của Trương Nhã đột nhiên nói rằng bà đã quên khóa cửa ở nhà, sau khi thanh toán hóa đơn, trực tiếp kéo cha của Trương Nhã đi, để lại Trần Ca và Trương Nhã.
“Bác trai và bác gái thật tốt, họ còn mời tôi đi ăn tối.” Trần Ca đã lâu không trải qua cảm giác gia đình như thế này.
Trong trí nhớ của anh không hề có hình ảnh đi ăn cùng người thân hay bạn bè, anh cảm thấy cho dù bản thân không mất trí nhớ thì có lẽ người bên cạnh mình nhiều nhất cũng chỉ có con mèo trắng mà thôi.
“Mấy ngày nay anh đã làm việc rất chăm chỉ, ăn nhiều hơn đi.” Trương Nhã dường như đoán được nguyên nhân khiến mẹ mình đột nhiên rời đi, cô cúi đầu, giọng nói cũng trở nên tinh tế hơn rất nhiều.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, lúc nào cũng có thể tìm được chủ đề chung, bọn họ tâm linh tương thông, dường như có một loại cộng hưởng về tâm hồn.