“Kia là ai thế? Nhìn hơi quen mắt, có phải là hành khách trên xe không?" Người đàn ông say rượu vừa nói ngoài đường an toàn hơn trong nhà, còn chưa dứt lời thì trên đường đã xuất hiện dị thường. Anh ta hoài nghi ở một nơi nào đó không nhìn thấy có một đôi mắt vẫn đang dõi theo anh ta, nhất cử nhất động của anh ta đều nằm trong tầm mắt của đối phương.
“Hắn ta đang vẫy gọi mình sao? Sương mù giăng đầy như vậy, mình không nhìn rõ mặt hắn ta, chắc hẳn hắn ta cũng không nhìn rõ mặt mình. Trong trường hợp này, một người bình thường không nên chủ động chào hỏi người khác.”
Sau những điều khủng khiếp vừa rồi, người đàn ông say rượu rõ ràng đã trở nên thông minh hơn, anh ta bắt đầu đổi góc nhìn để suy nghĩ.
Bóng người trong sương mù từ từ hiện rõ, dường như người nọ đang đi về phía anh ta.
“Không được, mình phải tránh xa hắn ta ra.”
Người đàn ông say rượu cảm giác được tốc độ của đối phương đang tăng nhanh dần, anh ta không dám trả lời, bèn xoay người bỏ chạy.
“Nếu hắn ta là một con người, hẳn là sẽ mở miệng nói chuyện. Đây lại không nói một lời, chỉ vẫy tay thôi là thấy có vấn đề rồi.”
Trên đường cũng không an toàn, người đàn ông say rượu cảm thấy hơi tuyệt vọng, không biết phải đi đâu.
“Việc quan trọng nhất bây giờ là hội hợp lại với những hành khách khác, một mình mình sớm muộn gì cũng sẽ bị chơi chết mất.” Người đàn ông say rượu chạy về phía trước một đoạn, trên đường anh ta đi không có xe buýt, càng chạy càng thấy mất tự tin: “Thôi xong, lạc đường mất rồi. Mấy tòa nhà xung quanh đều na ná như nhau, chiếc xe buýt kia là vật tham chiếu duy nhất của mình.”
Trong màn sương mù dày đặc phía sau có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người, người vừa vẫy tay ngoắc anh cũng đi theo phía sau, vẫn giữ khoảng cách với anh ta.
“Chết tiệt, cái gì thế này? Sao lúc nào cũng đi theo mình vậy?" Người đàn ông say rượu tăng tốc, chạy một mạch đến ngã tư tiếp theo.
Xe buýt vẫn không thấy đâu, khi người đàn ông say rượu đang lưỡng lự muốn đi về hướng đó thì chợt thấy phía bên kia đường có bóng người, có người đang vẫy tay ngoắc mình!
“Tại sao thứ đó lại tới trước mặt mình rồi? Hắn ta nên cách xa mình hơn chứ!”
Nỗi tuyệt vọng giống như bụi gai bén nhọn đâm sâu vào tim anh ta. Người đàn ông say rượu không biết phải làm gì, dường như anh ta đi đâu cũng có thể nhìn thấy người đó.
“Mình phải làm sao đây?” Kinh nghiệm sống ba mươi năm không giúp được gì cho anh ta vào lúc này, người bên kia đường vẫn đang vẫy tay ngoắc anh ta. Bóng dáng mơ hồ, cánh tay lắc qua lắc lại, trông cứ như đồng hồ quả lắc đại biểu cho tử vong vậy.
“Cho dù mình chạy trốn đến những con phố khác, có thể con quái vật này vẫn sẽ theo mình. Không còn cách nào khác, liều với nó một phen vậy!”
Người đàn ông say rượu nghiến răng, tay cầm chặt con dao chặt xương mang ra từ phòng bếp.
Anh ta đã từng này tuổi rồi mà còn chưa từng giết một con gà, thế nhưng vào lúc này, trong đầu anh ta lại hiện lên một ý tưởng độc ác.
“Bình tĩnh, đừng sợ!” Ở lâu trong sương máu sẽ bị sương máu ảnh hưởng, bản thân người đàn ông say rượu không nhận ra điều này. Khóe mắt đỏ ngầu chứa đầy tơ máu, nhìn như là thức trắng rất nhiều đêm, hoàn toàn khác với lúc anh ta mới lên xe.
Vì là lần đầu tiên nên nhịp tim của người đàn ông say rượu đập rất nhanh, hai tay anh ta cầm con dao chặt xương, dùng tư thế rất kỳ cục đi về phía con đường bên cạnh.
Bóng dáng của bóng người đó vẫn đang vẫy gọi anh ta, càng đến gần, người đàn ông say rượu càng thấy rõ.
“Quen mắt quá, hình như mình đã nhìn thấy hắn ta ở đâu rồi, hắn ta cũng là hành khách trên xe ư?”
Khi người đàn ông say rượu đi đến giữa đường, anh ta hét về phía người kia: “Này! Tên anh là gì?”
Không có phản ứng, người kia vẫy tay ít hơn, rồi đột nhiên đi về phía anh ta.
Trong thành phố đỏ như máu, trên con đường vắng vẻ, hai người càng lúc càng gần.
Khi đối phương đến gần, cảm giác quen thuộc lại hiện lên trong lòng người đàn ông say.
“Quen lắm, mình hẳn là đã nhìn thấy hắn ta ở nơi nào đó.”
Sương máu dày đặc, người đàn ông say rượu nắm chặt con dao, nhích từng bước, cuối cùng xuyên qua sương mù đến trước mặt người kia.
Trên người đối phương bê bết máu, bụng dưới ướt sũng, có một đường đen mỏng ở nơi nối giữa hai chân và thân trên, như thể cơ thể đã bị tách ra và được ghép lại lần nữa vậy.
Nhìn thấy cách ăn mặc của người đó, người đàn ông say rượu đã muốn lùi bước. Anh ta cảm thấy rất sợ hãi, nhưng đối phương cũng tạo cho anh ta một cảm giác quen thuộc không thể giải thích được, chắc hẳn anh ta đã nhìn thấy người này ở đâu đó.
“Anh là ai?”
Đầu óc anh ta gần như trống rỗng, người đàn ông say rượu không biết vì sao lại hỏi ba chữ này, tay cầm con dao của anh ta run lên.
“Con đường này chia làm hai bên, một bên dành cho người sống và một bên dành cho người chết.” Cái đầu cúi thấp của người đàn ông kỳ lạ từ từ ngẩng lên, dưới mái tóc rối bù của hắn ta là một khuôn mặt giống hệt người đàn ông say rượu, đôi mắt chứa đầy sự hung ác và sợ hãi lồi ra bên ngoài. Cơ thể hắn ta như được nâng đỡ bằng xương, lao thẳng về phía người đàn ông say, cái miệng xé toạc ra hai bên. Một giọng nói chói tai hoàn toàn khác với người đàn ông say rượu vang lên từ cổ họng hắn ta: “Tôi chính là anh! Là anh đã chết trong tình trạng cực kỳ khủng khiếp!”
Khi nhìn thấy con quái vật trông giống hệt mình, phòng tuyến tâm lý của người đàn ông say rượu đã sụp đổ. Anh ta không hề có ý định chống cự gì cả, cầm lấy con dao rồi quay đầu bỏ chạy.
Lần này anh ta còn chưa kịp phân biệt phương hướng, anh ta cảm thấy mỗi một sợi dây thần kinh đều sắp đứt ra, đành dùng hết sức lao về một hướng nào đó.
Anh ta không biết điểm cuối ở đâu, cũng không biết nơi nào là an toàn, anh ta chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy một mạch.
Toàn thân đau nhức, trong phổi nóng như bị thiêu đốt, thế giới trong mắt anh ta từ từ mờ mịt, người đàn ông say rượu cảm thấy mình không thở nổi.
“Không chạy nổi nữa...”
Đây là một thế giới hoàn toàn tuyệt vọng, ở nơi đây lựa chọn duy nhất mà một người sống có thể thực hiện là đi vào các tòa nhà khác nhau và chọn những cách chết khác nhau.
“Không ai có thể sống sót ở đây, bọn họ đều sẽ chết, tất cả mọi người đều sẽ chết...”
Ý thức đã mơ hồ, người đàn ông say rượu dùng chút sức cuối cùng chạy vào tòa nhà gần anh ta nhất.
Màu chủ đạo là màu trắng, đây như là bệnh viện tư nhân duy nhất ở trấn Lệ Loan, chỉ chiếm một diện tích nhỏ, bằng một tòa nhà nhỏ ba tầng.
...
“Ba ơi…”
“Câm miệng.” Người đàn ông trung niên thở hổn hển, trốn vào lối thoát hiểm, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài.
Sau vài phút, không có nghe thấy tiếng bước chân, gã ta dựa vào tường chậm rãi ngồi xuống: “Trước đây tao từng thấy hành khách không nghe lời, bị người trong tòa nhà ma ám đuổi vào trong một cánh cửa. Phía sau cánh cửa giống như nơi này vậy, tràn ngập sương máu. Đây không phải là nơi mà người sống nên đến, tất cả đều tại thằng kia! Tao nhất định phải giết nó khi có cơ hội! ”
Gã ta càng nghĩ càng tức giận, nhìn người phụ nữ và đứa con trai bên cạnh thì càng bực thêm, bèn đá vào đùi người phụ nữ: “Từ khi lấy con câm mày, tao đây chưa có một ngày vui vẻ!”
Người phụ nữ ú a ú ớ, có vẻ như rất sợ người đàn ông. Cô ta co chân lùi lại một bước nhưng vẫn bảo vệ đằng trước cậu bé.
“Ba ơi…”
“Đừng gọi tao như thế, nghe như quỷ đòi nợ ấy.” Người đàn ông trung niên nhìn xung quanh, sắc mặt không tốt lắm: “Nãy chỉ chú ý đến chạy thoát, sao lại bất cẩn chạy vào bệnh viện rồi? Nơi đây rất xui xẻo, đợi con quái vật kia đi rồi phải nhanh chóng rời đi mới được.”
“Ba ơi...” Dù có bị mắng, cậu bé vẫn không ngừng gọi cha mình.
Sau nhiều lần bị gọi liên tục, người đàn ông trung niên cuối cùng cũng nhận ra có điều gì đó không ổn. Nếu là bình thường, khi gã ta tức giận, cậu bé sẽ thừa nhận lỗi lầm của mình hoặc sợ đến nỗi không dám nói tiếng nào, cũng không dám phản kháng.
“Gọi cái gì?”
“Vừa rồi còn có một anh trai nhỏ dán tờ giấy lên lưng ba.” Cậu bé chỉ vào sau lưng người đàn ông trung niên.
“Trên lưng của tao?” Người đàn ông trung niên nhất thời dựng tóc gáy, vươn tay sờ lưng mình, xé một tờ hồ sơ bệnh án xuống.
Mặt trước của hồ sơ ghi rằng bệnh nhân đã chết, mặt sau ghi một vài chữ nguệch ngoạc: [Đến tìm tôi đi?]