“Đồ lót của phụ nữ?” Ôn Tình không để ý đến những chi tiết đó, cô chỉ cảm thấy hơi sợ sau khi nghe Trần Ca nhắc nhở: “Anh ta là kẻ biến thái ăn trộm đồ lót sao?”
“Có lẽ Ngô Du cũng nhìn thấy bí mật của anh ta, cho nên anh ta mới chạy ra khuyên can sau khi biết chúng ta có tiếp xúc với Ngô Du.” Trần Ca và Ôn Tình đứng ở trong hành lang, giọng nói hai người rất nhỏ, chỉ có người kia mới có thể nghe thấy: “Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là việc người đàn ông ăn trộm đồ lót, mà là những lời anh ta nói. Ngô Du vẫn luôn mở cửa chờ bố mẹ cậu bé trở về, cho thấy cậu bé chỉ nghĩ gia đình mình đi chơi xa, nhưng người đàn ông trung niên đó lại nói rằng cha mẹ của Ngô Du đã bị Ngô Du hại chết.”
“Ý của cậu là, người đàn ông trung niên chính là kẻ giết cha mẹ của Ngô Du?” Ôn Tình đi theo Trần Ca, dần dần cách suy nghĩ cũng trở nên khá giống anh.
“Tôi đoán là sẽ có rất nhiều người nhúng tay vào vụ này, không có ai là hung thủ trực tiếp, nhưng tất cả mọi người đều liên quan đến cái chết của cha mẹ Ngô Du.” Sau khi gặp ba người thuê nhà, Trần Ca phát hiện ra rằng các căn phòng trong tòa nhà này có quy định riêng, nếu như ai phá vỡ quy tắc đó thì rất có thể sẽ trở thành mục tiêu của tất cả mọi người: “Khi một người tận mắt chứng kiến một vụ án mạng, nếu người đó không hợp tác điều tra với cảnh sát mà che giấu nó một cách ác ý, vậy thì đó chính là đồng phạm rồi.”
“Nếu đúng như lời cậu nói thì tôi cảm thấy Ngô Du thật đáng thương, đợi đến khi tìm được Hướng Noãn, chúng ta cũng đưa cậu bé đi có được không?” Ôn Tình là một nữ nhân rất tốt bụng, nhưng lòng tốt chính là thứ vô dụng nhất đối với những người dân bản địa ở phía sau cánh cửa, nếu muốn tồn tại lâu dài ở nơi này, điều đầu tiên là phải loại bỏ những thứ tốt đẹp trong bản chất con người mình.
“Tìm được Hướng Noãn rồi tính tiếp.”
Bước xuống cầu thang đi xuống tầng hai, Trần Ca và Ôn Tình đều dừng bước.
Trên hàng lang tầng hai u ám có một bà lão, trên tay bà cầm một chiếc bát sứ đầy vết bẩn, trong chiếc bát có đựng một số đồng xu và một ít thức ăn thừa.
Bà lão đang đứng bên ngoài một cánh cửa và đang cố gắng xoay mạnh tay nắm cửa, nhưng dù cố gắng thế nào cũng vẫn không thể mở được cửa ra.
Khi Trần Ca đi ngang qua, bà lão nhìn thấy anh, quay người và đi về phía anh.
Đôi tay đầy vết bẩn đung đưa trước mặt Trần Ca, bà cầm bát, trong miệng phát ra những tiếng khanh khách khiến người ta cảm thấy rất ghê sợ.
“Bà Lý?” Ôn Tình nhận ra bà lão trước mặt, sau khi nhìn thấy bộ dạng bà lão, cô ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“Cô biết bà ấy không? Hai người sống cùng khu sao?”
“Đã từng, sau đó con trai bà ấy nói bà ấy đi lạc, mấy năm rồi chưa tìm thấy bà ấy.” Ánh mắt Ôn Tình đầy kinh ngạc: “Bà cụ sống rất sạch sẽ, đầu tóc chải gọn gàng, quần áo phẳng phiu, trên không có chút nếp nhăn nào cả, bình thường đều một mình đi vào vườn hoa chung cư để chăm sóc cho đám hoa cỏ ở đấy.”
“Liệu có phải là do con trai bà ấy không muốn chăm sóc bà ấy nữa, cho nên đã đưa và ấy đi đâu rồi không?”
“Đó là mẹ hắn, cũng không phải là một món đồ, làm sao nói bỏ là bỏ được?”
“Đừng đánh giá quá cao tình người, hồi trước tôi có xem tin tức và thấy một người đàn ông chôn sống người mẹ bại liệt của mình, đến cả tiểu thuyết còn không dám viết như vậy.”
Trần Ca và Ôn Tình đứng im tại chỗ, bà lão dường như đã phải nhận một sự kích thích mạnh mẽ nào đó, bà như phát điên, không thể giao tiếp được, vẫn tiếp tục đưa cái bát đến trước mặt Trần Ca.
“Bà đói bụng không?” Trần Ca cũng không chê cái áo khoác dính đầy vết bẩn của bà lão, đi tới bên người bà lão và nói: “Có cần cháu đưa bà về nhà không?”
Qua lời miêu tả ngắn gọn của Ôn Tình, Trần Ca cảm thấy bà lão điên này là một "người tốt", thuộc về nhóm đối tượng có thể hợp tác được.
Bà cụ dường như không thể nói được một câu hoàn chỉnh, đưa cái bát đến trước mặt Trần Ca một cách nóng nảy, cổ họng phát ra tiếng kêu kỳ lạ.
Trần Ca lấy từ trong túi ra một tờ tiền lẻ, đặt vào bát của bà cụ, nhưng bà cụ vẫn giơ bát một cách ngoan cố, hai tay liên tục khua khoắng, thứ bà muốn không phải là tiền mà là thứ khác.
Động tác bà lão gây ra có chút lớn, sau khi hai bên giằng co hơn mười giây, cánh cửa phòng 206 trên tầng hai gần cầu thang được mở ra.
“Lại là bà.” Người mở cửa là một thanh niên, đeo tai nghe, sắc mặt tái nhợt, hình như đã lâu không thấy ánh mặt trời: “Vừa mới đuổi bà đi, tại sao bà lại quay lại rồi?”
Dường như cậu ta rất chán ghét khi nhìn thấy bà lão bẩn thỉu, cậu ta bước ra khỏi nhà, kéo Trần Ca cách xa bà lão: “Đừng để bị bà già này làm vướng víu, nếu không bà ta sẽ luôn bám theo anh, giống như một con quỷ đòi mạng vậy, thật khiến người ta cảm thấy ghét bỏ.”
Cho đến tận bây giờ, người thanh niên ở phòng 206 vẫn là người bình thường nhất mà Trần Ca từng thấy sau cánh cửa, bất kể là giọng nói hay là diện mạo đều giống như những người bình thường.
“Tiểu Tôn?” Ôn Tình nhận ra chàng trai, nhưng chàng trai không nhận ra cô ta.
“Cô là ai? Quên đi, tôi cũng không có hứng thú biết, mấy người yên lặng một chút, tôi đang thu âm bài hát trong nhà.” Thiếu niên nói xong liền đóng cửa lại.
“Chàng trai đó là người nhà của bà cụ sao?” Trần Ca nhẹ giọng hỏi.
“Không phải, bà Lý sống ở phòng 205, con trai bà ấy rất dữ tợn, nhìn không giống bà Lý chút nào.”
“Thế Tiểu Tôn kia là ai? Cậu ta mang đến cho tôi cảm giác rất khác biệt với những người thuê nhà khác.” Trần Ca nhìn vào phòng 206, khi số lượng người thuê nhà phải tiếp xúc tăng lên, anh cũng càng ngày càng trở nên bối rối, đây là thế giới đằng sau cánh cửa của Hướng Noãn, mối quan hệ tồn tại giữa những người này và Hướng Noãn rốt cuộc là như thế nào?
“Tiểu Tôn là một sinh viên đại học và thích ca hát, cậu ta từng thuê phòng 206 ở chung cư Kim Hoa trong một khoảng thời gian. Khi đó, cậu ta trả một lần nửa năm tiền thuê nhà, nhưng khi sống đến tháng thứ hai thì chuyển đi, cũng không cần tiền đặt cọc, đồ đạc trong nhà cũng không dọn đi, chủ nhà vẫn luôn kêu ca với tôi rất nhiều.”
“Ấn tượng của cô với cái người tên Tiểu Tôn này là như thế nào?”
“Cậu ta rất ít khi ra khỏi phòng, cũng không đi học, không thích nói chuyện, thỉnh thoảng sẽ đi siêu thị mua rất nhiều đồ ăn và nhu yếu phẩm hàng ngày, trong ấn tượng của tôi, cậu ta chính là một trạch nam rất bình thường.”
“Một trạch nam rất bình thường đã biến mất một cách kỳ lạ sau khi sống trong khu chung cư này hai tháng.” Vừa rồi khi cửa phòng vừa mở ra, anh đã dùng Âm Đồng nhìn lướt qua bên trong căn phòng 206, anh phát hiện trên tường trong căn phòng 206 có vài vết nứt, tường bong tróc nghiêm trọng và trang trí nội thất của phòng 206 rất kém.
“Tại sao lại là biến mất một cách kỳ lạ? Có thể chỉ là cậu ta có việc gấp, không kịp thông báo cho chủ nhà thôi. Hơn nữa, tôi còn nghe chủ nhà nói rằng căn phòng mà Tiểu Tôn thuê rất bừa bộn, rác thải chất đống, đồ đạc cũng bị hư hỏng, có lẽ là do cậu ta lo lắng về việc phải trả tiền bồi thường cho chủ nhà nên đã bí mật bỏ trốn.”
“Một con cừu sống cùng với một bầy sói, cô nghĩ điều gì sẽ xảy ra với con cừu đó?”
“Cậu muốn nói điều gì?”
“Nếu như nó không trở thành sói, nó sẽ bị sói ăn thịt. Khi tất cả mọi người đều là đồng phạm, nếu cô không nguyện trở thành đồng phạm, thì cô cũng chỉ có thể là nạn nhân mà thôi.”
Bà Lý cũng nghe thấy những gì Trần Ca nói, điều thú vị là những cử động của bà Lý, người ban đầu vốn đang kích động lại từ từ trở nên nhỏ hơn, dường như nghe hiểu những gì Trần Ca nói.
Phản ứng của bà Lý nằm trong dự đoán của Trần Ca, lúc nãy anh cũng thảo luận về Tiểu Tôn trước mặt bà Lý cũng chỉ để kiểm tra đối phương.
Rất khó để sống sót trong thế giới sau cánh cửa, mỗi "người" đều phải có lý do của riêng mình nếu không bị giết.
Ngô Du là một kẻ dối trá, bà Lý thì điên điên khùng khùng, Tiểu Tôn trông bình thường nhất, thì chuyện tiếp theo xảy ra với cậu ta cũng là nguy hiểm nhất, tất nhiên, nếu cậu ta "thỏa hiệp" thì lại là chuyện khác.
Tay cầm chiếc bát sứ run run, bà Lý không nói nên lời, bà dừng những hành vi kỳ lạ đó lại, cứ đi theo Trần Ca, không muốn rời khỏi anh.
Tất cả những điều này giống như những gì Tiểu Tôn vừa nói, bà Lý giống như một "quỷ đòi mạng", đuổi thế nào cũng không đi.
“Có lẽ Tiểu Tôn cũng đã trải qua chuyện như vậy, nếu như tôi đoán không nhầm, bà Lý thực sự đang nhắc nhở cậu ta, hoặc có lẽ muốn dùng cách này để cầu cứu với Tiểu Tôn.”
Trần Ca rất tò mò tại sao bà Lý lại không thể mở miệng nói chuyện, nếu theo trí nhớ của Ôn Tình thì giọng nói của bà lão này hắn là không có vấn đề gì.
“Là không thể nói? Hay là không dám nói?”
Không dừng lại ở tầng hai nữa, Trần Ca, Ôn Tình và bà Lý đi ở phía sau, cùng nhau đi đến tầng một.
“Ông Hoàng sống ở phòng 104, tầng một chỉ còn ba phòng là có người ở, những phòng khác đều đã được sửa thành phòng kho để đồ lặt vặt rồi.” Ôn Tình cũng cho rằng ông Hoàng có thể tin tưởng được, cho nên cô càng lo lắng hơn Trần Ca nhiều, trực tiếp chạy đến cửa phòng 104 và gõ cửa.
Khi Ôn Tình gõ cửa, Trần Ca đứng nhìn hành lang tầng một.
Không giống như thế giới phía sau cánh cửa của Ứng Đồng, không gian bên trong của tòa nhà này không tuần hoàn vô tận, đầu hành lang ngay ở ngay trước mặt, chỉ có điều chỗ lối ra có một cái cửa sắt rỉ sét, cánh cửa đã bị khóa, nếu muốn ra ngoài thì nhất định phải có chìa khóa.
“Cửa đi ra ngoài đã bị khóa, nếu như Hướng Noãn không có chìa khóa, vậy thì chắc chắn nó vẫn ở trong tòa nhà này, nhưng nếu như chìa khóa nằm trong tay Hướng Noãn thì sao?”
Trần Ca vào cửa cũng đã được một lúc lâu rồi nhưng anh vẫn không có chút manh mối nào, anh không thể nhìn thấy sự tuyệt vọng của Hướng Noãn, những gì anh thấy trước mắt đều là nỗi tuyệt vọng của người khác, còn bản thân Hướng Noãn thì giống như một người ngoài cuộc đứng xem hơn.
“Hành lang lầu một có nhiều vết máu nhất, vết máu màu đen như thấm vào gạch lát nền, trên tường xuất hiện những đường vân như tơ máu, tầng này có khả năng nguy hiểm hơn các tầng trên.”
Khi Trần Ca đang suy nghĩ, cửa phòng 104 được mở ra, Trần Ca nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Ôn Tình.
“Làm sao vậy?”
Trần Ca quay đầu nhìn lại, anh cũng bị dọa cho sợ.
Cánh cửa sắt của căn phòng 104 được mở ra, một cụ già lưng còng đang đứng sau cánh cửa, dáng người thấp bé, dường như có cái gì đó đè nặng trên lưng.
Nếu chỉ là như vậy, Trần Ca thậm chí còn sẽ không nhăn lại mày, thứ đáng sợ nhất chính là khuôn mặt của ông lão.
Trên khuôn mặt nhăn nheo đó đầy vết răng cắn, và tất cả các vết cắn có độ nông sâu khác nhau, dấu răng cũng không hoàn toàn giống nhau, dường như chúng bị cắn bởi những người khác nhau.
“Ông Hoàng?” Trần Ca hỏi một cách không chắc chắn, anh buộc mình phải cư xử bình thường hơn một chút.
“Họ của tôi đúng là Hoàng, hai người tìm tôi có chuyện gì sao?” Ông lão còng lưng bước ra khỏi phòng, một mùi hôi thối khó tả tỏa ra từ phòng của ông.
“Ông Hoàng, tôi là Ôn Tình...” Ôn Tình cau mày chua xót nói.
“Ôn Tình?”
“Ông không nhớ tôi sao? Tôi thường xuyên đưa cơm cho ông, có lần ông bị bệnh, tôi còn đưa ông đi bệnh viện, ngày nào cũng chăm sóc cho ông.” Ôn Tình chưa từng nói với Trần Ca những chuyện này.
“Xin lỗi, tôi cũng đã già rồi, có nhiều chuyện thực sự không thể nhớ được, cô cũng là cư dân ở đây sao?" Ông lão khó hiểu, thân thể của ông có vẻ rất yếu, cứ nói vài tiếng lại ho khan.
“Đương nhiên, tôi sống ở...”
“Ông Hoàng, chúng cháu muốn hỏi ông một vài chuyện.” Trần Ca dứt khoát ngăn Ôn Tình lại, không để Ôn Tình nói tiếp.
Thực ra anh đã phát hiện ra có điều gì đó không ổn, mọi người trong thế giới sau cánh cửa dường như không biết Ôn Tình, cái người gần như quan trọng nhất đối với Hướng Noãn này lại dường như không tồn tại ở thế giới sau cánh cửa.
Tờ rơi trên tường sỉ nhục Ôn Tình nhưng lại không có mặt của Ôn Tình, biến thành ảnh chụp không đầu.
Vừa rồi Tiểu Tôn cũng không có ấn tượng với Ôn Tình, hiện tại ông Hoàng cũng hoàn toàn không nhớ Ôn Tình, đây nhất định không phải là trùng hợp.
Cánh cửa bị Hướng Noãn đẩy ra, Trần Ca cảm thấy Hướng Noãn giống như là đang bảo vệ cho Ôn Tình, không muốn Ôn Tình có bất kỳ liên hệ nào với thế giới sau cánh cửa.
Cho dù bản thân có phải rơi xuống vực sâu thì Ôn Tình vẫn là Ôn Tình duy nhất trên đời.
“Ý tưởng rất hay, nhưng có lẽ cậu bé sẽ không ngờ rằng Ôn Tình sẽ theo nó đi vào thế giới sau cánh cửa này.” Trần Ca không nói ra lời này, anh cũng chỉ dám suy nghĩ trong lòng, điều quan trọng bây giờ là phải làm rõ ông Hoàng là địch hay là bạn.
“Hai người muốn hỏi cái gì?” Cơ thể của ông cụ rất kém, hai tay vịn lấy cửa phòng, lưng càng thêm gù xuống.
“Ông à, có ai từng đi ra qua cánh cửa ở lối vào hành lang này chưa?”
“Chắc là không có, gần đây bên ngoài khá lộn xộn, chủ nhà có lắp thêm một cái khóa, chìa khóa ở chỗ của chủ nhà, muốn đi ra ngoài thì nhất định phải tìm chủ nhà.” Ông Hoàng tiết lộ rất nhiều thông tin trong một câu nói ngắn gọn.
Bên ngoài khá lộn xộn, điều đó cho thấy ít nhiều bọn họ cũng biết về tình hình của các tòa nhà khác, khu chung cư này là một tổng thể, sẽ có mối liên hệ nào đó giữa chúng.
Ổ khóa đã được chủ nhà thêm vào, Trần Ca và những người khác nếu muốn ra ngoài thì phải lấy được chìa khóa từ chỗ chủ tòa nhà.
Cuối cùng, Trần Ca cũng hiểu ra một điều từ lời nói của ông cụ, ít nhất ở trong tòa nhà này, chủ nhà là một người rất quan trọng, trước đây anh đã hoàn toàn không để ý đến người này.
Trước khi bước vào cánh cửa này, bởi vì thời gian quá eo hẹp, anh không có thời gian đi tiếp xúc với chủ nhà, hiện tại anh chỉ có thể dựa vào sự hiểu biết của Ôn Tình đối với chủ nhà để đoán ra tình hình của chủ nhà.
“Còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì tôi đi vào nhà đây. Tôi cũng đã già rồi, đứng một lúc thì chân sẽ đau.” Ông Hoàng nói xong thì định đóng cửa lại, nhưng khi ông mới đóng vào được một nửa, cửa chống trộm đã bị Trần Ca bắt lấy.
“Ông à, chúng tôi có thể ngồi vào nhà ông một lát được không?”
Mùi thối trong phòng của ông Hoàng cực kỳ nồng, là mùi nặng nhất trong tất cả các phòng, Trần Ca cảm thấy trong căn phòng này nhất định có bí mật gì đó, cho nên dù ông Hoàng không đồng ý, anh cũng sẽ tìm đủ mọi cách để đi vào kiểm tra.
“Tuỳ hai người.”
Ông Hoàng cũng không từ chối yêu cầu có phần vô lý của Trần Ca, có vẻ như ông ấy đã thực sự mệt mỏi, nói xong câu đó thì ông ấy vịn vào tường và ngồi xuống ghế sô pha trong nhà.
Nhìn thấy chiếc ghế sô pha kia, da đầu Ôn Tình tê dại, trên lưng ghế sô pha nổi lên những đường nhỏ xíu giống như mạch máu.
Ông Hoàng cuộn tròn người nằm trên sô pha, vẻ mặt rốt cuộc cũng giãn ra.
Ôn Tình muốn nhắc nhở Trần Ca, nhưng Trần Ca đã bước vào rồi, dường như anh hoàn toàn không nhìn thấy những thứ khủng khiếp và kỳ lạ đó, giống như là đang trở về nhà của chính mình, thản nhiên ngồi xuống chỗ đối diện với ông Hoàng.