Mấy người trong phòng đều nhìn về phía Giả Minh. Dưới cái nhìn của mọi người, Trần Ca quả thực không có lý do sát hại Giả Minh.
Cảnh sát cũng không phải ngồi không, trước khi bắt Giả Minh, bọn họ đã điều tra rõ ràng mạng lưới quan hệ xã hội của anh ta rồi. Nửa đời trước của anh ta không hề quen biết Trần Ca.
Thân thể anh ta ra sức lùi lại phía sau, sau khi nghe được câu nói của Trần Ca, Giả Minh càng sợ hãi: “Tôi không thể nói, nói xong thì tôi không thể sống sót mà ra khỏi cái bệnh viện này được! Hắn nhất định sẽ giết chết tôi ở đây! Hắn sẽ dùng đủ loại phương pháp, các anh không thể ngờ tới mình sẽ chết như thế nào đâu! Hắn là ác quỷ, ác quỷ lột da ăn thịt người!”
“Anh đừng có đổi chủ đề liên tục như vậy. Nếu như anh không trung thực khai ra, lát nữa chúng tôi sẽ để mình anh và cậu ta ngồi với nhau trong phòng này.” Lý Chính thuận miệng nói.
“Tôi đáng sợ như thế sao?” Trần Ca biết Lý Chính muốn ép hỏi chân tướng sự việc nên mới cố ý nói như vậy. Vì thế anh hết sức phối hợp với đối phương, đứng dậy kiểm tra cửa sổ, cửa phòng một lượt, khoá hết cửa lại, sau đó mới trở về vị trí rồi ngồi xuống.
Không có đường lui, Giả Minh do dự mãi, cuối cùng cũng mở miệng: “Tôi từng tận mắt nhìn thấy quá trình giết người của hắn ta. Lúc tôi chạy trốn, hắn ta đã nhìn thấy mặt tôi.”
“Chuyện này xảy ra khi nào?” Lý Chính ra hiệu cho bác sĩ ra ngoài, mở bút ghi âm lên.
“Khoảng ba, bốn năm trước.” Giả Minh rụt rè nhìn Trần Ca, giọng nói rất nhỏ, giống như con muỗi đang vo ve, nếu ai không tập trung nghe sẽ không nghe rõ được: “Lúc trước tôi làm việc ở công ty bảo hiểm, lúc đó có một doanh nhân bất động sản xảy ra tai nạn giao thông. Người thì không sao nhưng xe lại xảy ra vấn đề, khi cảnh sát giao thông kiểm tra thì phát hiện người kia lái xe lúc đang say rượu. Hơn nữa, trên xe có một chỗ bị hỏng nghiêm trọng nhất, sau khi nhân viên giám định chuyên nghiệp kiểm tra, phát hiện ra là do chủ xe uống say quá nên đã tự làm. Vì thế theo quy định, tôi không đồng ý bồi thường cho người đó.”
“Cũng vì chuyện này, đối phương đã dẫn người vào công ty bảo hiểm gây rối. Đối phương có quyền thế, quản lý không dám đắc tội nên đẩy tôi ra làm con dê thế mạng. Tính tôi cũng nóng, sau khi đối phương ra tay đánh tôi, tôi lập tức đánh trả. Kết quả, tôi và đám côn đồ kia đều bị đưa tới đồn cảnh sát.”
“Vợ tôi phải mất rất nhiều công sức, tiền của mới bảo lãnh tôi ra được. Mất việc rồi, trong nhà còn phải bỏ ra rất nhiều tiền, trong lòng tôi không nhịn được, nên muốn đi trả thù người kia.”
“Nửa đêm hôm đó, tôi mò vào nhà bọn họ, vốn định tìm đường trước, xem xét tình hình. Kết quả, vô tình tôi lại phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ.” Giả Minh nói tới đây thì dừng lại, anh ta nhìn Trần Ca, trên trán toát mồ hôi lạnh.
“Anh nói tiếp đi chứ!” Lý Chính và vị nữ cảnh sát bên cạnh đều sốt ruột.
“Không ngờ tôi phát hiện ra có người muốn giết doanh nhân bất động sản kia.” Nói xong, anh ta giơ ngón tay lên, nhưng không dám chỉ vào Trần Ca: “Tôi chỉ muốn trả thù hắn ta một chút thôi, vốn không nghĩ tới chuyện giết người, hắn ta chết không liên quan gì tới tôi.”
Chuyện trở nên phức tạp, dính tới một vụ án mạng khác, Lý Chính khẽ nhíu lông mày: “Doanh nhân bất động sản mà anh nói tới kia là ai? Đa số doanh nhân bất động sản ở Cửu Giang này tôi đều gặp rồi.”
“Hắn ta tên là Khương Long, từng bỏ vốn đầu tư làm tiếp chung cư Minh Dương, chính là khu chung cư cũ nát có quy mô lớn nhất ở ngoại ô phía Đông kia.”
“Là hắn ta?” Trần Ca và Lý Chính nhìn nhau một cái, nhiều manh mối trong đầu được xâu chuỗi với nhau.
“Khương Long chết do tai nạn giao thông, là tử vong ngoài ý muốn, trong đồn cảnh sát của chúng tôi vẫn còn hồ sơ.” Lý Chính vạch trần lỗ hổng trong lời nói của Giả Minh.
“Các người bị lừa rồi! Bây giờ các người còn mơ mơ màng màng! Hắn ta bị người ta giết chết, hiện tại hung thủ...” Giả Minh cắn mạnh vào đầu lưỡi một chút, đưa tay chỉ về hướng Trần Ca: “Đang ngồi bên cạnh anh!”
“Anh nói tôi giết Khương Long? Vậy sao tôi lại không có chút ấn tượng nào cả?” Trần Ca nhìn chăm chú từng cử động của Giả Minh, anh phát hiện động tác cắn mạnh vào đầu lưỡi vừa rồi của Giả Minh hơi giống mình. Trước kia, khi mình gặp trường hợp tư duy bị hỗn loạn, hoặc khi rơi vào trong hiểm cảnh nhất định phải duy trì tỉnh táo, mình sẽ cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng đau đớn để kích thích bản thân.
Giả Minh không dám nói chuyện với Trần Ca, câu nói vừa rồi như tiêu hao hết tất cả dũng khí của anh ta.
“Rốt cục anh đã nhìn thấy cái gì? Vì sao lại nói hung thủ là Trần Ca?” Điểm này khiến Lý Chính rất tò mò, lần đầu tiên anh gặp trường hợp nghi phạm bị bắt lại còn tố cáo người khác là hung thủ.
“Các người phải tin tôi, khuôn mặt kia tôi nhớ rất rõ! Tôi có thể khẳng định chính là hắn!” Giả Minh tiếp tục đề tài vừa rồi: “Lần đầu tôi đi tìm Khương Long là 12 giờ đêm. Tôi định nghiên cứu địa hình trước. Nhưng sau khi tới khu biệt thự nhà hắn ta, tôi mới phát hiện mình không thể vào trong được, bảo vệ và camera giám sát rất nhiều.”
“Nhưng lúc trời vừa rạng sáng, hình như bên trong khu biệt thự xảy ra chuyện gì đó, tất cả bảo vệ đều chạy về một trong số những ngôi nhà ở đây. Tôi cũng thừa cơ hội này chạy vào trong.”
“Nhà xảy ra chuyện chính là biệt thự bên cạnh nhà Khương Long. Nhà đó có nuôi hai con chó nhưng lại bị giết mà không ai nghe thấy động tĩnh gì, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.”
“Bảo vệ phong tỏa nhà hàng xóm của Khương Long. Họ bắt đầu lùng sục tìm kiếm hung thủ giết chó. Tình hình lúc đó náo động rất lớn, nhưng biệt thự nhà Khương Long lại âm u tràn đầy tử khí, tất cả đèn đóm đều tắt hết, bảo vệ gọi cửa cũng không ra.”
“Có lẽ Khương Long không ở nhà. Tôi nghĩ cơ hội của mình tới rồi, vừa vặn có thể thừa dịp hỗn loạn, lấy thứ gì đó đáng giá trong nhà hắn.”
“Tôi đi vòng ra phía sau biệt thự, thử một chút mới phát hiện không thể đột nhập vào nhà được, xung quanh đều là camera an ninh. Tôi không cam tâm, tiện tay đẩy cửa sau một cái, kết quả lại phát hiện cửa sau không khóa, chỉ khép hờ thôi.”
“Sau khi đẩy cửa sau ra, tôi còn chưa kịp phản ứng, cảnh tượng trước mắt đã làm tôi sợ choáng váng.”
“Một người đàn ông người đầy máu tươi quỳ rạp trên đất, vẻ mặt hắn vô cùng đau đớn, trong miệng như bị nhét thứ gì đó, vẫn đang rớm máu ra bên ngoài. Bên cạnh hắn, một người đàn ông dùng hai ngón tay vuốt một con dao găm đầy máu, rất nhàn nhã nói gì đó.”
Giả Minh nhìn về phía Trần Ca, hai tay nắm chặt, từng mạch máu trên mu bàn tay kéo căng: “Người đàn ông toàn thân đầy máu, quỳ rạp trên mặt đất là Khương Long. Người đứng bên cạnh Khương Long chính là hắn.”
“Tôi xuất hiện trong biệt thự nhà Khương Long? Lại còn là mấy năm trước?” Trần Ca hoàn toàn không có ấn tượng gì. Nhất định đối phương đang nói láo, hoặc người mà anh ta nhìn thấy vốn không phải Trần Ca, chỉ là người có dáng dấp rất giống Trần Ca thôi.
“Ngũ quan giống nhau như đúc, gương mặt này của cậu chính là ác mộng của tôi. Tôi nhớ rất rõ.” Giả Minh gần như muốn khóc ra thành tiếng: “Lúc ấy, Khương Long xin tôi giúp đỡ, lúc hắn ta mở miệng nói, máu còn chảy từ bờ môi xuống. Tôi nào dám dừng lại, nhanh chân chạy khỏi đó.”
“Đợi một chút, tôi có một vấn đề, cuối cùng Khương Long lại chết do tai nạn giao thông, trên người không có vết dao nào cả. Hơn nữa, thời gian tử vong cũng không khớp.” Lý Chính vẫn đứng về phía Trần Ca, anh ta cảm thấy khó mà tin được Giả Minh.
“Đây chỉ là lần đầu tiên. Từ đó về sau, tên ma quỷ này bèn ám lên tôi, thậm chí mấy ngày liền tôi đều mơ cùng một giấc mơ. Sau khi tôi ngủ, hắn leo lên giường của tôi, sau đó đứng ở đầu giường nói với tôi rằng, sau khi Khương Long chết sẽ đến phiên tôi.”