Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến Viện trưởng trở nên mâu thuẫn và chia rẽ, ông ta luôn tìm hiểu những vấn đề liên quan đến cái chết cho nên ít khi nghĩ đến cuộc sống là gì.
Ông ta là một người mà bất kể có đi đâu cũng đều hướng đến cái chết, cho nên trước đây Viện trưởng nghĩ rằng chỉ khi đo được độ dài của cái chết, ông ta mới có thể tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.
Môi trường sinh trưởng đặc biệt đã biến ông ta trở thành một con quái vật, lời nguyền đã chui vào từng dây thần kinh và mạch máu của ông ta, nhưng ngay cả như vậy thì khi ông ta đối mặt với đứa con của mình, trái tim xấu xí đầy vết sẹo vẫn đập dữ dội.
Mỗi khi nhìn thấy con mình, trong đầu ông ta luôn có hai giọng nói.
Một giọng nói nói với ông ta rằng đứa trẻ này là một món quà từ thần chết.
Nhưng một giọng nói khác lại nói rằng đứa trẻ chính là sự tiếp nối của cuộc sống.
Viện trưởng không thể thuyết phục được bản thân, tiếng cãi vã trong đầu càng lúc càng lớn, điều này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến vỏ bọc giả tạo của ông ta.
Đã nếm trải vị ngọt khi khoác lớp da người, Viện trưởng sẽ không bao giờ muốn bị đối xử như một con quái vật nữa, ông ta cố hết sức để giấu bệnh của mình, kết quả chính là ông ta trở nên càng ngày càng phân liệt.
Ông ta không thể dung hòa, không chỉ là về mỗi đứa con của mình nữa, bất kể ông ta nghĩ gì, những suy nghĩ đối lập bắt đầu xuất hiện trong đầu ông ta.
Ví dụ, về vấn đề làm thế nào để đối xử với bản thân, một giọng nói nói với ông ta rằng ông ta nên bắt đầu tiến hành điều trị và thừa nhận rằng mình là một bệnh nhân, là một con quái vật trong miệng của người khác.
Một giọng nói khác thì lại thúc giục ông ta giết chết đứa con của mình và giải quyết tận gốc những bất đồng này.
Hành vi của Viện trưởng ngày càng trở nên quái đản, ban ngày mặc áo khoác trắng để chữa bệnh cho những người đau khổ, tuyệt vọng, đêm về nhà sẽ khoác quần áo bệnh nhân và nhốt mình trong phòng nói chuyện với gương.
Dần dần, vợ ông ta phát hiện ra điều bất thường, và lúc này điểm mâu thuẫn đầu tiên đã xuất hiện.
Giọng nói của tính người trong tâm trí ông ta nói rằng cách tốt nhất để xử lý tình huống bây giờ chính là thú nhận với gia đình, thừa nhận rằng bản thân đang bị bệnh và tích cực tiếp nhận điều trị, và cái giá phải trả của việc làm đó là phá hủy ngôi nhà hiện tại.
Ông ta hiểu rất rõ về vợ mình, biết rằng vợ mình thích mình là một bác sĩ giỏi giang, nổi tiếng và có triển vọng trong ngành. Nếu một ngày nào đó ông ta nói ông ta bị bệnh vậy thì sự nghiệp và gia đình có thể sẽ bị hủy diệt.
Một giọng nói khác trong tâm trí của Viện trưởng tiếp tục dụ dỗ ông ta, bảo ông ta đừng quan tâm đến quan điểm của những con quái vật đó. Đây là một thế giới bệnh hoạn, ông ta chỉ cần ẩn mình như trước. Nếu như bản chất con người khiến ông ta cảm thấy bối rối và đau đớn, vậy thì hãy quét sạch dấu vết cuối cùng của tính người đi.
Nếu muốn trở thành một con người, vậy thì tất cả những gì có bây giờ sẽ có thể mất đi.
Tiếp tục làm một con quái vật, ngược lại, ông ta có thể có được hạnh phúc và niềm vui.
Viện trưởng không đưa ra được lựa chọn, linh hồn ông ta ngày càng đối lập, mãi cho đến một ngày, hạt giống của lời nguyền bén rễ và một bông hoa màu đen nở rộ trong lòng ông ta.
Đêm đó ông ta có một giấc mơ, ông ta mơ thấy mình đang nằm trên giường trong bộ quần áo bệnh nhân, ông ta còn nhìn thấy một bản thân đang đứng trước gương của phòng ngủ trong chiếc áo khoác màu trắng.
Cùng một khuôn mặt, một bên là bệnh nhân và một bên là bác sĩ.
Viện trưởng mặc quần áo bệnh nhân đại diện cho chút tính người duy nhất còn sót lại, và Viện trưởng đang đứng trước gương thì đã hoàn toàn bị những lời nguyền rủa ác ý nuốt chửng.
Thiện và ác không liên quan gì đến sức mạnh và sự yếu đuối, trong giấc mơ, những bệnh nhân đại diện cho bản chất con người đang được các bác sĩ điều trị bằng những lời nguyền rủa độc ác.
Bi kịch nhất chính là khi bản chất con người được “chữa trị”, ác ý sẽ hoàn toàn chiếm lấy cơ thể của Viện trưởng.
Viện trưởng cứ lặp đi lặp lại và có cùng một giấc mơ.
Linh hồn phân chia càng ngày càng nghiêm trọng, thời gian dần qua, linh hồn ông ta chậm rãi bị xé ra làm đôi.
Viện trưởng bắt đầu không thể phân biệt được đâu là mơ và đâu là thực, không biết mình đang nằm trên giường trong thực tế hay trên giường trong giấc mơ, chỉ có điều lúc nào ông ta cũng có thể nhìn thấy chính mình trong chiếc áo khoác trắng và cõi lòng đầy ác ý đó.
Dần dần, ông ta bắt đầu tự hỏi liệu có phải trong thực tế cũng có nhiều hơn một bản thân đúng không?
Từ suy nghĩ, nhận thức, đến tâm hồn và thể xác, Viện trưởng phát hiện mình dường như đã tách ra thành hai con người.
Cả hai người đều là ông ta, nhưng họ hoàn toàn trái ngược nhau.
Một người là ác, người kia là thiện; một người phạm tội ác tày trời, một người thì tự tự trừng phạt bản thân vì cảm thấy hổ thẹn với lương tâm; một người tràn đầy tuyệt vọng và tin rằng mình mới là thần của thế giới bệnh hoạn này, còn một người thì luôn khao khát hạnh phúc và muốn trở nên bình thường.
Viện trưởng mặc áo choàng trắng, người đại diện cho lời nguyền, đã giam cầm Viện trưởng trong bộ quần áo bệnh nhân vào trong cơn ác mộng, ông ta không tiêu diệt tính người của mình, mà là bóc hoàn toàn nó ra.
Chỉ còn lại Viện trưởng áo trắng với những cảm xúc tiêu cực và ác độc, hoàn toàn biến thành một con quái vật trong lớp da người.
Ác niệm trong cơ thể không còn bị kiềm chế nữa, trong đáy lòng nở ra một đóa hoa bị nguyền rủa, một làn sương đen bay ra.
Viện trưởng mặc áo choàng trắng không biết màn sương đen tượng trưng cho điều gì, đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy màn sương đen đầy tuyệt vọng và chết chóc trong thế giới này.
Không có tính người ràng buộc, Viện trưởng áo trắng đã không còn chút sai sót nào trong hành vi thường ngày nữa, ông ta là một con quỷ giả dạng người lớn.
Ông ta biết rõ mình được tạo thành từ ác ý và lời nguyền, nhưng ông ta lại cố biến mình thành hiện thân của tình người và lý trí.
Những bệnh nhân không biết sự thật nghĩ ông ta là một bác sĩ nhân từ, đồng nghiệp nghĩ ông ta là một nhà lãnh đạo giỏi, và vợ ông ta cho rằng ông ta là một người chồng hoàn hảo.
Viện trưởng áo trắng chỉ có thể cởi bỏ lớp ngụy trang trước mặt đứa con mới sinh của mình, sinh linh mới xuất hiện này chính là căn nguyên dẫn đến sự chia rẽ trong người Viện trưởng. Viện trưởng áo trắng được tạo thành từ những lời nguyền cũng cảm thấy đầy tò mò với đứa trẻ này.
Ông ta bắt đầu “điều trị” và “thí nghiệm” cho đứa con của mình, và đứa con ruột của ông ta đã trở thành bệnh nhân thực sự đầu tiên của ông ta.
Bằng những nỗ lực liên tục, Viện trưởng đã phát hiện ra sự tồn tại của màn sương đen, màn sương đen này được sinh ra từ sâu thẳm của cơn ác mộng và trôi qua trái tim của mỗi con người, bản chất của nó là những ký ức mà mọi người không muốn đối mặt nhất, bao gồm nỗi đau và sự tuyệt vọng bị lãng quên.
Việc phát hiện ra màn sương đen khiến Viện trưởng áo trắng cảm thấy mừng rỡ như điên, và ông ta cảm thấy mình đã chạm vào thế giới thực sự.
Ông ta cho rằng đây là khả năng độc nhất của hạt giống bị nguyền rủa, chỉ có nó mới có thể nhìn thấy sương mù đen và trở thành cầu nối giữa sương mù đen.
Nhưng trong thí nghiệm tiếp theo, ông ta đặt đứa con của mình vào màn sương đen, và sinh mệnh vốn ngây thơ như tờ giấy trắng ấy trở nên méo mó dưới sự tấn công của màn sương đen, hạt giống của lời nguyền cũng đã chôn chặt trong trái tim sơ sinh ấy, và bắt đầu tỏa ra màn sương đen.
Lúc này, Viện trưởng mới từ từ nhận ra trong lòng mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều có sương đen, chỉ cần có một phương pháp đúng đắn thì mọi người đều có thể trở thành cầu nối màn sương đen.
Viện trưởng áo trắng bắt đầu âm thầm thu thập sương đen, ông ta hưởng thụ quá trình reo rắc tai họa và tuyệt vọng, trải nghiệm cảm giác vui sướng khi được người khác nghĩ mình là người cứu thế giới.
Người gây ra nỗi đau là ông ta, người xoa dịu nỗi đau cũng là ông ta, người đưa bệnh nhân đến cuối con đường cũng vẫn là ông ta.
Cuộc sống như vậy cứ giằng co một hồi lâu, mãi đến khi đứa con của ông ta từ từ lớn lên và từ từ biến thành một con quái vật dị dạng.
Đứa trẻ không biết che giấu suýt nữa đã làm lộ bí mật của Viện trưởng, để tiếp tục lẩn trốn trong bóng tối, Viện trưởng đã tự tay giết chết chính đứa con của chính mình, nhưng trước khi giết chết đứa trẻ, ông ta đã đưa ý thức của con mình vào trong màn sương đen tối ở đáy lòng.
Ông ta vẫn luôn tự hỏi nguồn gốc của màn sương đen là cái gì?
Sử dụng những con quái vật mà mình đã nuôi dưỡng, Viện trưởng nhìn thấy được một đại dương sương mù đen ở sâu trong cơn ác mộng của mình.
Tất cả những tuyệt vọng trên thế giới đã tụ tập tại đây, chúng bị mọi người lãng quên, nhưng chúng sẽ không bao giờ biến mất.
Đại dương sương mù đầy rẫy những con quái vật chỉ xuất hiện trong những cơn ác mộng, bên cạnh đó còn có cả những con người bị mất phương hướng nữa.
Viện trưởng càng ngày càng thích thế giới này, ông ta cảm thấy như mình được sinh ra ở đây, bản thân ông ta chính là tuyệt vọng.
Ông ta đã không còn hài lòng với việc đi vào đại dương sương mù với ý chí của con mình, ông ta bắt đầu cố gắng sử dụng những bệnh nhân khác nhau để đi vào sương mù thông qua cây cầu trong trái tim họ.
Sau khoảng một năm, ông ta gặp một bệnh nhân đến từ Hàm Giang.
Nam thanh niên tên Trần Tiêu này đã rơi vào trạng thái hôn mê nặng sau khi bị xe tông vì cứu người.
Người được Trần Tiêu cứu sống có họ La, gia đình làm ăn buôn bán, để cứu sống Trần Tiêu, ông ta đã chi rất nhiều tiền để thuê bác sĩ đến, và trong số đó có Viện trưởng.
Viện trưởng mặc áo khoác trắng chỉ muốn đi vào màn sương đen thông qua trái tim của Trần Tiêu, nhưng khi thành công, ông ta rất bất ngờ khi phát hiện ra rằng bệnh nhân đó đang đứng ở rìa của thế giới sương mù đen.
Một bên là màn sương đen dày đặc của sự tuyệt vọng, bên kia là một thành phố được xây dựng bằng máu thịt.
Nếu như sương mù đen thuần túy là tuyệt vọng và đau đớn, thì thành phố máu là thành phố duy nhất trong thế giới sương mù đen, cũng không thể gọi đó là hy vọng của hy vọng được.
Khi một ký ức tuyệt vọng bị lãng quên, nỗi tuyệt vọng và đau đớn đó sẽ biến thành một màn sương đen, và những dấu vết còn lại của khát khao và đấu tranh thì sẽ hòa vào thành phố máu.
Trong màn sương đen đầy những con quái vật gớm ghiếc, trong thành phố máu lại đầy những con người bị thương.
Viện trưởng cảm thấy bệnh nhân này rất đặc biệt, trên người cậu ta chắc chắn phải có một bí mật nào đó.
Ông ta đã tìm thấy Trần Tiêu, và sau nhiều lần thử, ông ta phát hiện chỉ có ý thức của mình mới có thể rời đi một cách suôn sẻ, còn của Trần Tiêu thì gần như không thể.
Suy nghĩ hồi lâu, Viện trưởng áo trắng cảm thấy nguyên nhân có thể sẽ nằm trên người Viện trưởng mặc quần áo bệnh nhân.
Ông ta là người đầu tiên chia rẽ ý thức đối lập, Viện trưởng mặc áo choàng trắng tiến vào rìa thành phố máu, nhưng Viện trưởng mặc quần áo bệnh nhân vẫn đang bị giam ở một nơi khác, giữa hai người vẫn có một mối liên hệ có cắt cũng không đứt.
Viện trưởng mặc áo khoác trắng nói với Trần Tiêu về kế hoạch điều trị của mình, để chia rẽ hai ý thức đối lập, Trần Tiêu đã phải chịu sự dằn vặt mà người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi ở thành phố máu và sương mù đen.
Cuối cùng, ý thức của bệnh nhân trẻ tuổi này đã bị tách rời, bên giữ lại tính người của cậu ta được gọi là Trần Tiêu, còn bên bị ràng buộc với thành phố máu và đầy những cảm xúc tiêu cực có tên là Trần Kiêu.
Vào thời khắc hai ý thức tách rời nhau, Viện trưởng áo trắng đã đưa Trần Tiêu rời khỏi thành phố máu, Trần Kiêu, người không thể khống chế, độc ác và tàn bạo bị bỏ lại trong thành phố máu.
Sau khi trở về thực tại, Viện trưởng trở nên rất hứng thú với Trần Tiêu, và ông ta thấy rất tò mò tại sao trái tim của Trần Tiêu lại kết nối với rìa của thành phố máu.
Ông ta đang quan sát một cách bí mật và ghi chép lại mọi thứ, không ai biết rằng ông ta chính là một con quỷ đội lốt người.
Vài năm sau, đứa con của Trần Tiêu ra đời.
Đứa trẻ này có một đôi con ngươi đỏ như máu, nó dường như có thể nhìn thấu lòng người, nhìn thấy nhiều thứ mà người lớn không thể nhìn thấy được.
Những đứa trẻ khác thích khóc, nhưng thằng bé thì luôn cười, như thể không có gì trên đời này có thể làm nó buồn.
Trần Tiêu biết tại sao đứa con của mình lại khác biệt như vậy, để thoát khỏi thành phố máu đó, cậu ta đã phải trả giá quá nhiều, trong đó bao gồm cả vô số tâm tình tiêu cực dằn vặt cơ thể mình, trải nghiệm sự tuyệt vọng mà nhân gian hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Nhìn đứa trẻ sơ sinh trong lòng, nhìn khuôn mặt mang theo nụ cười hồn nhiên của nó, Trần Tiêu đã đặt cho con trai mình một cái tên vô cùng ý nghĩa: Trần Ca.
Thế giới lấy đi hết sức lực của tôi, nhưng tôi sẽ đáp lại bằng một khúc ca.
Càng lớn, Trần Ca càng có nhiều biểu hiện bất thường, cậu bé sẽ bước vào thế giới sương mù đen trong giấc ngủ, và trở về thực tại sau khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
Cậu bé nhìn thấy đủ loại người, và nhìn thấy muôn vàn ma quỷ.
Không biết là do huyết thống hay do cha của cậu, dù ý thức của Trần Ca không tách rời, nhưng cậu bé vẫn có thể tự do đi xuyên qua sương mù đen, thành phố máu và hiện thực, tất cả những điều này đều bị Viện trưởng nhìn thấy.
Viện trưởng mặc áo khoác trắng có một hồ sơ bệnh án đặc biệt, ông ta đưa Trần Ca vào bệnh nhân số 1, Trần Kiêu ở trong thành phố máu là bệnh nhân số 2, và Trần Tiêu trong hiện thực là bệnh nhân số 3.
Ẩn mình trong làn da người hàng chục năm nhưng vẫn chưa bị phát hiện, tham vọng của Viện trưởng ngày càng bành trướng, ông ta muốn chữa trị tận gốc cái thế giới đầy bệnh hoạn này.
Ông ta bắt đầu liên lạc với Trần Ca sau lưng cha mẹ Trần Ca, ông ta muốn lợi dụng năng lực của Trần Ca, và một số người đã quên mất đau đớn và tuyệt vọng về nhân gian lần nữa.
Là mầm mống của lời nguyền, ông ta tin chắc rằng thế giới sương mù đen mới là thế giới thực, và hiện thực chẳng qua chỉ là một vỏ bọc che giấu sự bệnh hoạn.
Là mầm mống của lời nguyền, ông ta tin chắc rằng thế giới sương mù đen mới là thế giới thực, và hiện thực chẳng qua chỉ là một vỏ bọc che giấu sự bệnh hoạn.
Viện trưởng tiếp cận Trần Ca một cách thận trọng, ông ta đã sử dụng hàng chục năm kinh nghiệm mình đã tích lũy để giúp Trần Ca mở ra một cánh cửa trong thành phố máu.
Cánh cửa đó nối liền thành phố máu và thực tại, dù chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn rồi biến mất, nhưng nó đã mang đến cho Viện trưởng một tia hy vọng.
Ông ta thường xuyên tiếp xúc với Trần Ca trong thành phố máu và sương mù đen, điều này cuối cùng đã khơi dậy sự cảnh giác của Trần Tiêu.
Tuy nhiên, để hoàn thành kế hoạch của mình, Viện trưởng hoàn toàn không quan tâm đến những điều này, ông ta nảy ra một ý tưởng điên rồ, ông ta muốn tách ý thức của Trần Ca thành thiện và ác.
Để thiện lại cho Trần Tiêu, còn ông ta sẽ lấy ác đi.
Để sinh ra ý thức đối lập, ông ta điên cuồng tra tấn Trần Ca trong thế giới sương mù đen, nhưng vẫn không thể thành công, cuối cùng còn bị Trần Kiêu truy sát suốt một chặng đường dài.
Thấy bản thân đã bị lộ, ông ta đích thân mang con quái vật mà bản thân đã nuôi dưỡng đến Hàm Giang và bắt cóc Trần Ca.
Viện trưởng đã dùng tất cả thủ đoạn, ông ta kích động ý chí của Trần Ca, và giết Trần Ca hết lần này đến lần khác, nhưng dù vậy, ông ta vẫn không thể thành công.
Cho dù ông ta có làm gì với ý chí của Trần Ca thì ông ta cũng không thể xé đôi hoặc giết chết ý chí của Trần Ca, mỗi khi mặt trời mọc, ý chí của Trần Ca sẽ lại trở lại.
Ý chí của Trần Ca không thể tách rời, Viện trưởng không thể làm gì khác hơn là nghĩ ra một cách khác, ông ta là bậc thầy hàng đầu về cách đùa giỡn với lòng người, cùng với hàng chục năm thám hiểm trong màn sương mù tăm tối, ông ta hiểu rõ nơi đó hơn ai hết.
Sau khi đã bài trí cẩn thận, Viện trưởng dẫn động màn sương đen và bùng phát một đợt thủy triều đen đáng sợ.
Để cứu lấy những ký ức bị lãng quên trong thành phố máu, Trần Ca đã chọn cách hợp nhất với thành phố máu, và cố gắng tác động đến thành phố máu.
Thủy triều đen qua đi, những ký ức bị lãng quên đó không bị tiêu tan, nhưng ý chí của Trần Ca đã không bao giờ có thể rời khỏi thành phố máu nữa.
Viện trưởng đã lấy trộm một phần da thịt và nội tạng của Trần Ca, những lấy phần còn lại đều được Trần Kiêu mang đi...
Trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, vào giờ phút này, bầu trời ký ức đã hoàn toàn bị tan vỡ, quá khứ của Viện trưởng cũng bắt đầu tiêu tan.
Người đàn ông mặc quần áo máu cầm chiếc chìa khóa màu màu đỏ mang theo sát khí đáng sợ nhìn chằm chằm vào Viện trưởng trong màn sương đen.
Ông ta liều mạng chọc thẳng chìa khóa vào trong miếu thờ, máu đen bốc mùi hôi thối không ngừng chảy ra từ miếu thờ.