“Tại sao lại xuất hiện tình huống như vậy? Các loại bệnh tâm lý nói chung đều có nguyên nhân gây ra, cậu bé không thể vô duyên vô cớ mà mắc bệnh này được.”
Cũng có rất nhiều người mắc chứng ám ảnh sợ hãi, nhưng hiếm khi có trường hợp nào nghiêm trọng như vậy.
Đứa trẻ ở phòng này dường như đã đến mức không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi bằng chính sức lực của mình mà không cần dùng đến thuốc, tình huống này đã rất nguy hiểm rồi.
“Cậu nói không sao, nhưng tôi cũng không biết đứa trẻ này bị bệnh từ khi nào, tôi chỉ là người chăm sóc nó thôi.” Người phụ nữ nói chuyện rất chậm rãi, cậu bé ở trong phòng dường như đã tốt hơn rất nhiều sau khi dùng thuốc, người phụ nữ cũng thả lỏng hơn.
“Cậu bé bị bệnh tâm lý, muốn bệnh thuyên giảm thì phải tìm được nguyên nhân bệnh mới được.” Trần Ca đi vài bước về phía người phụ nữ, anh không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể bám vào bức tường rồi tiến lại gần.
“Tôi cũng muốn tìm nguyên nhân bệnh, nhưng dù có hỏi như thế nào, đứa nhỏ cũng không nói gì cả, hình như chính bản thân cậu bé cũng không biết.” Giọng của người phụ nữ có chút bất lực: “Sau này tôi đã từ bỏ rồi.”
“Tôi có thể nói với cậu bé vài lời được không? Chuyên ngành của tôi là về các bệnh tâm lý.” Trần Ca cảm thấy rất may mắn vì anh đã gặp được bác sĩ Cao, giọng điệu nói chuyện và phong thái anh bây giờ rất giống với bác sĩ Cao trước khi chưa bị hắc hóa.
Bác sĩ tâm lý trước tiên phải để bệnh nhân buông lỏng cảnh giác trước khi bản thân có thể từ từ bước vào thế giới của người đó, bất kể là ngoại hình hay là cảm giác mang đến cho người khác của Trần Ca đều rất phù hợp với điều kiện này.
“Cậu là bác sĩ tâm lý sao? Tôi nhớ là không có ai trong tòa nhà này làm nghề đó, cậu là người mới tới à?”
“Cứ coi như là vậy đi, tôi có thể cam đoan với cô là tôi không có ác ý.” Trần Ca cười khổ chỉ vào mắt của mình: “Tôi chẳng nhìn thấy một cái gì cả, cũng không có chút năng lực phản kháng nào, nếu như tôi làm chuyện gì khiến cô không hài lòng, cô có thể đuổi tôi đi bất cứ lúc nào.”
Hai mắt bị mù khiến Trần Ca trở thành kẻ yếu thế, mà lúc này anh đang tận dụng tối đa nhược điểm này.
“Đứa nhỏ đó tương đối yếu đuối, cậu đừng nói bậy nói bạ là được.” Người phụ nữ chủ động nắm lấy cánh tay Trần Ca: “Chậm một chút, phía trước có ghế sô pha, đi bên trái...”
Trần Ca đã phát hiện ra một vấn đề, những cư dân trưởng thành này không xấu như những con quái vật ở thế giới đằng sau cánh cửa, đương nhiên cũng không thể nói là họ tốt, bọn họ mang đến cho Trần Ca cảm giác giống như những người bình thường trong cuộc sống vậy: “Mình thực sự không muốn liên tưởng bọn họ với những xác chết.”
Dưới sự hướng dẫn của người phụ nữ, Trần Ca bước vào phòng trong, mùi thối trong không khí trở nên dày đặc hơn, điều càng tệ hơn nữa là trong phòng này còn có thêm mùi thịt thối, đây là mùi mà khi ở trong nhà người đàn ông trung niên Trần Ca không ngửi thấy.
“Nhân tiện, cô có thể cho tôi biết mối quan hệ của cô với đứa trẻ này là gì không?”
“Quan hệ?” Người phụ nữ suy nghĩ một chút, nói ra một câu trả lời mà trước đó Trần Ca chưa từng nghĩ đến: “Cứ coi như là bạn bè đi, cậu bé không có chỗ nào để đi, cho nên tôi mới chăm sóc cho cậu bé.”
Người phụ nữ trả lời một cách mơ hồ, cô ta cũng đi ra sau khi nói xong, để lại Trần Ca và cậu bé ở trong phòng.
Sờ vào tường và tủ quần áo, chân của Trần Ca chạm vào thành giường, anh chậm rãi ngồi xuống: “Cháu có nghe thấy giọng nói của chú không? Chú xin lỗi, chú không thể nhìn thấy cháu, nếu như cháu ở bên cạnh chú, cháu có thể nói một lời được không, hay là vỗ nhẹ vào tay chú cũng được.”
Dang rộng cánh tay ra, bất động đợi một lúc lâu, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay có chút mát lạnh, cảm giác lạnh lẽo khác với xác chết, cảm giác rất mềm, dường như không giống như là bị người chạm vào mà càng giống một cơn gió lạnh thổi qua hơn.
“Ứng Đồng?”
Trần Ca vô thức nói ra cái tên đó nhưng không nhận được câu trả lời, một lúc sau, giọng nói của một cậu bé cách Trần Ca hơn một mét vang lên: “Tên cháu là A Mục.”
Giọng của cậu bé giống với giọng của Ứng Đồng trong hiện thực từ năm đến sáu mươi phần trăm, vô cùng non nớt.
Trần Ca đã xem thông tin của Ứng Thần và Ứng Đồng, trong hiện thực, Ứng Đồng đã 10 tuổi, nhưng giọng nói của đứa trẻ trước mặt anh giống như một đứa trẻ bốn hoặc năm tuổi hơn.
“A Mục, cháu có thể nói cho chú biết cháu và chị gái bên ngoài gặp nhau như thế nào được không?” Trần Ca muốn tìm hiểu danh tính của người lớn trước, nếu người phụ nữ đó có thể tin tưởng được thì anh sẽ làm mọi cách để lôi kéo đối phương về phía mình, một thân một mình lang thang trong tòa nhà này là quá nguy hiểm.
“Chú đang nói về cô mặc váy sao?” Cậu bé rụt rè hỏi.
“Cô mặc váy?” Cách xưng hô của cậu bé với một người phụ nữ rất xa lạ, có cảm giác như là cậu bé thuận miệng gọi ra vậy: “Bình thường cháu đều gọi cô ấy như vậy sao?”
“Vâng, cô mặc váy và chú đầu gỗ đã chăm sóc cho cháu, họ là những người rất tốt, bọn họ cùng chơi trò chơi với cháu và làm đủ thứ cùng nhau.” Giọng cậu bé ngây thơ và dễ thương, nhưng Trần Ca nghe xong thì nổi hết da gà.
Trong suy nghĩ của anh, tất cả cư dân trong tòa nhà này, ngoại trừ Ứng Đồng và Ứng Thần, tất cả đều là xác chết.
Thoạt nhìn, cái tên cô mặc váy và chú đầu gỗ là tên riêng do đứa trẻ này tự đặt, trong đầu anh thoáng nảy ra một suy đoán, nhưng vì nó quá mức tàn nhẫn, anh không dám nói ra suy đoán này để kiểm tra A Mục.
“Cô mặc váy và chú đầu gỗ có phải là vợ chồng không?” Trần Ca thuận miệng hỏi một câu.
“Không phải, cô mặc váy rất thích tức giận, tính tình của cô ấy cũng rất xấu, chú đầu gỗ cũng không thích cô ấy.” Giọng cậu bé rụt rè: “Chú đầu gỗ và cháu đều có chút sợ cô mặc váy.”
“Cô có thể nghe thấy đấy!” Giọng người phụ nữ từ trong phòng khách vọng ra: “Ai dạy cháu cái này vậy?”
Tính tình người phụ nữ thoạt nhìn đúng là không tốt lắm.
“Nhưng mặc dù tính tình của cô mặc váy rất kém, nhưng cô ấy cũng có mặt hiền lành, mỗi lần cháu bị bệnh, cô ấy luôn có mặt chăm sóc, trò chuyện và kể chuyện cho cháu nghe.” Hình ảnh mà cậu bé miêu tả rất đẹp, có thể trong lúc nói ra những điều này cậu bé sẽ mỉm cười rất tươi, nhưng đáng tiếc là Trần Ca không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của đứa trẻ.
“Mỗi lần cháu bị bệnh thì cô ấy luôn có mặt sao? Bố và mẹ cháu có nhờ cô ấy đến chăm sóc cháu không?" Trần Ca cố gắng khai mở trí nhớ của cậu bé một chút.
“Vâng, cha và mẹ cháu đã đi đến một nơi rất xa, khi bọn họ đi, bọn họ đã nhờ cô mặc váy, chú đầu gỗ và chị gái đỏ chăm sóc cho cháu.”
“Ba người?” Ngoài miệng thì nói là ba người, nhưng trong đầu Trần Ca cũng tự khắc nghĩ về ba xác chết.
“A Mục, cháu có thể nói cho chú biết ba người họ trông như thế nào được không?” Trần Ca không hỏi bất cứ điều gì có thể khiến cậu bé đau đớn, anh không đề cập đến nỗi sợ hãi vũ khí sắc nhọn, và anh cũng không hỏi làm thế nào mà cậu bé bị căn bệnh này, mà ngược lại giống như đang ngồi nghe cậu bé kể lại chuyện xưa, trở thành một người nghe trung thành nhất.
“Cô mặc váy luôn mặc một chiếc váy dài, trên váy có thêu rất nhiều bông hoa, cháu cảm thấy mỗi bông hoa đó đều khác nhau; chú đầu gỗ thì không thích nói chuyện, làn da của chú ấy cũng rất cứng, giống như vỏ cây vậy. Chị gái đỏ thì rất thích sạch sẽ, tóc luôn ướt, còn đặc biệt thích màu đỏ, mọi thứ xung quanh chị ấy đều có màu đỏ.” Tính cách của cậu bé cũng không hướng nội lắm, cậu bé có vẻ rất thích giao tiếp với người khác, cậu bé giống như đang khoe khoang, đặt tên theo đặc điểm của từng người.
Trần Ca cũng không quan tâm lắm đến lời giới thiệu về cô mặc váy và chú đầu gỗ, nhưng riêng chị gái đỏ ở cuối cùng lại thu hút sự chú ý của Trần Ca.
Đặc điểm của cô mặc váy và chú đầu gỗ là có thể sờ được bằng tay, chỉ có chị gái đỏ là khác, trong tên của cô ta đã có một chữ đỏ, mà màu sắc thì người mù không thể phân biệt được.
Cậu bé trước mặt anh tự xưng là A Mục, trước đó cô mặc váy cũng đã nói rằng đứa trẻ này có mắt bình thường và không bị mù nên theo lý thuyết thì cậu bé không thể là Ứng Đồng được.
Nhưng Trần Ca đã nghe thấy giọng nói của cậu bé và cảm thấy rằng giọng cậu bé rất giống với Ứng Đồng, trên thế giới này không thể nào có chuyện trùng hợp như vậy được, anh nghĩ rằng cậu bé này chắc chắn có liên quan đến Ứng Đồng, chắc là ở giữa có xảy ra biến cố nào đó.
Trần Ca lại hỏi một số thông tin về cha mẹ của cậu bé, qua lời kể của cậu bé, anh có thể nghe ra rằng cậu bé rất nhớ cha mẹ của mình.
Trong ký ức của cậu bé, cha mẹ đối xử rất tốt với cậu bé, quan tâm cậu bằng mọi cách có thể và chăm sóc cậu mọi lúc mọi nơi, cha mẹ cậu như một đôi bàn tay dịu dàng nâng niu cậu trong lòng mình.
Trò chuyện đến đây thì Trần Ca mới phát hiện ra vấn đề, cậu bé đã lưu giữ lại rất nhiều điều đẹp đẽ trong ký ức, cậu bé đã từng có một quá khứ rất đẹp, lúc này, nếu nhìn vào căn bệnh cậu mắc phải sẽ cảm thấy rất bất ngờ.
Tại sao một đứa trẻ sống trong môi trường ấm áp vui vẻ như vậy lại mắc chứng sợ vũ khí?
Tại sao khi nhìn thấy thứ gì đó sắc bén, cậu bé lại tưởng tượng có người đang cầm nó để chọc mù mắt mình?
Rốt cuộc cậu bé đã trải qua những gì? Thay đổi quan trọng nhất trong cuộc đời của cậu bé bắt đầu khi nào?
Sau khi có một cái hiểu đại khái về cuộc sống của cậu bé, Trần Ca cẩn thận hỏi câu tiếp theo: “A Mục, cháu có biết Ứng Thần và Ứng Đồng sống trên tầng bảy không?”
“Không biết, cháu vẫn luôn ở trong nhà, không bao giờ đi ra ngoài cả.”
“Không biết?” Để chắc chắn hơn, Trần Ca lại hỏi người phụ nữ trong phòng khách một lần nữa: “ A Mục chưa bao giờ bước ra khỏi phòng này sao?”
“Đúng vậy, cậu bé mắc chứng sợ vũ khí sắc nhọn, đừng nói đến việc nhìn thấy vật sắc nhọn, thậm chí nghe thấy tiếng gì bén nhọn đều sẽ có phản ứng, làm sao tôi có thể yên tâm để cậu bé ra ngoài được?" Giọng của cô mặc váy phát ra từ trong phòng khách, ngay sau đó Trần Ca nghe thấy tiếng rót nước, một lúc sau tiếng bước chân lại vang lên: “Cậu có muốn uống chút gì không?”
“Không cần.” Trần Ca cũng không dám uống nước do người lạ rót, đặc biệt là khi anh không thể nhìn thấy cái gì: “A Mục không biết Ứng Đồng và Ứng Thần, nhưng cô là một cư dân ở đây, có lẽ cũng biết hai anh em họ đúng không?”
“Đương nhiên, hai anh em họ rất đáng thương, cha mẹ của chúng chết từ khi chúng còn nhỏ và được người thân nuôi dưỡng.” Cô mặc váy có vẻ rất hiểu Ứng Thần và Ứng Đồng.
“Vậy ấn tượng của cô về anh em họ như thế nào?” Cuối cùng Trần Ca cũng tìm thấy một “người” sẵn sàng giao tiếp với mình, và nhanh chóng nắm bắt cơ hội để hỏi.
“Về tính cách của anh trai thì cậu ta nhiệt tình, tốt bụng, đặc biệt thích động vật nhỏ, làm việc nghiêm túc, thành tích xuất sắc, đó là điều mà tôi thích. Còn vè phần em trai cậu ta, tôi cũng không muốn nhận xét nhiều, tôi cảm thấy em trai của cậu ấy giống như là ký sinh vậy, hai mắt bị mù, không thể tự lo cho bản thân được, lại còn luôn thích nói những điều không thể giải thích được, tinh thần có vẻ không được bình thường.” Lời nói của cô mặc váy khiến Trần Ca cảm thấy vô cùng lo lắng, trong lòng của cô mặc váy, Ứng Thần hoàn hảo như vậy, nhưng hình tượng của Ứng Đồng lại rất tệ.
“Đôi khi những gì mắt thấy tai nghe có thể không phải là sự thật.” Trần Ca cảm thấy rằng ngay cả khi anh trực tiếp nói với nói cho đối phương biết rằng Ứng Thần là kẻ giết người thì chắc chắn đối phương sẽ không tin.
“Xin lỗi, tôi quên mất cậu cũng là người mù, tôi cũng không có ý kỳ thị người mù, nhưng tính cách của em trai cậu ta thực sự rất kinh khủng. Vẫn luôn được anh trai chăm sóc, phải dựa vào anh trai mà sống, nhưng lại luôn luôn gây chuyện, lúc nào cũng bí mật chạy ra ngoài, không suy nghĩ chút nào mà bỏ anh trai đi, một người mù như cậu ta thì dựa vào cái gì mà sống chứ?” Cô mặc váy nói rất thẳng.
“Cô ghét Ứng Đồng đến vậy sao? Vậy cô có cảm thấy Ứng Đồng và A Mục trông rất giống nhau không?" Trần Ca không nhìn thấy, nhưng anh cảm thấy rằng ngay cả từ âm thanh, anh cũng có thể suy ra vài điều gì đó, nhưng cô mặc váy dường như hoàn toàn không phát hiện ra mối liên hệ giữa A Mục và Ứng Đồng.
“Đừng đùa chứ, A Mục vừa tổ chức sinh nhật lần thứ sáu thôi, còn Ứng Đồng kia đã gần mười tuổi rồi, thân hình và chiều cao hoàn toàn khác biệt.”
“Ý tôi là ngoại hình, cô nói đến chiều cao làm gì?” Trần Ca muốn kiểm chứng suy đoán của mình, anh tiếp tục hỏi.
“Ngoại hình thì đúng là nhìn không ra đấy, vẻ mặt của Ứng Đồng rất đáng sợ, hoàn toàn khác với A Mục.” Lời nói tiếp theo của cô mặc váy khiến Trần Ca lạnh sống lưng: “Ứng Đồng rất hiếm khi ra ngoài, tôi nhớ lần đầu tiên khi cậu ta bí mật bỏ nhà đi, cuối cùng đã ngã xuống một đống gạch vụn, trên mặt bị xây xát một mảng da lớn, một chiếc đinh còn đâm gần mắt, nếu anh trai không kịp thời phát hiện thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.”
“Hủy dung?” Trần Ca cảm thấy đây là tai nạn do Ứng Thần gây ra, có lẽ Ứng Đồng cũng tự mình biết điều đó nên hết lần này đến lần khác cố gắng trốn thoát.
Chỉ có điều thực tế là Ứng Đồng đã bỏ chạy hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn bị Ứng Thần bắt hết lần này đến lần khác.
Những gì anh trải qua bây giờ cũng chính là những gì Ứng Đồng đã phải trải qua lúc đó, là một người mù, việc tránh né Ứng Thần thật sự quá khó khăn.
“Được rồi, tuy ngoại hình và chiều cao khác nhau, nhưng cô có để ý rằng giọng nói của họ thực sự giống nhau không?” Trần Ca vẫn không bỏ cuộc, vất vả lắm anh mới gặp được một “người” đáng tin cậy, thực sự không muốn bỏ cuộc.
“Giọng nói của hai người bọn họ có chút giống nhau, nhưng không có ý nghĩa gì cả, trước khi vỡ giọng, các cậu bé có giọng nói giống nhau là chuyện bình thường.”
“Sao cô không hiểu vậy?” Trần Ca lau mồ hôi lạnh trên trán: “Được rồi, chúng ta sẽ không bàn về vấn đề này nữa, vậy thì cô nói cho tôi biết tình hình của cha mẹ A Mục là như thế nào đi? Tại sao họ lại nhờ cô chăm sóc A Mục?”
“Cậu thật sự không hiểu, hay là đang giả bộ hồ đồ vậy?” Cô mặc váy có vẻ không hài lòng với Trần Ca, nắm lấy cánh tay Trần Ca lôi anh ra khỏi phòng trong.
“Cô muốn làm gì?”
Người phụ nữ đóng cửa phòng lại, sau khi chắc chắn A Mục không thể nghe thấy, mới nhỏ giọng nói: “Không phải A Mục đã nói với cậu rằng cha mẹ cậu bé đã đi xa rồi sao? Tại sao lại hỏi câu hỏi kiểu này vậy chứ? Tôi thực sự nghi ngờ cậu có đúng là bác sĩ tâm lý không đấy.”
“Cha mẹ của A Mục đã qua đời rồi sao?”
“Đúng vậy, A Mục là một đứa trẻ mồ côi, một đứa trẻ mồ côi mà Ứng Thần nhìn thấy bên ngoài khu dân cư, nó bơ vơ và không ai chăm sóc, cuối cùng, một số cư dân ở chung cư đã thảo luận với nhau, quyết định cùng nhau nhận nuôi bọn chúng.”
“Bọn chúng?” Trần Ca nắm bắt được những từ khóa trong lời nói của phụ nữ.
“Bọn chúng là sinh ba, A Mục, A Đồng, A Ứng, ba đứa trẻ đều được Ứng Thần phát hiện, cậu ta thấy bọn trẻ thật đáng thương, nhưng bản thân cậu ta lại không có đủ khả năng chăm sóc chúng, cho nên đã muốn nhờ chúng tôi chăm sóc chúng trước, sau khi hoàn thành thủ tục, sẽ gửi ba đứa trẻ đến cô nhi viện.” Lời nói của cô mặc váy khiến Trần Ca hít một hơi.
“Ba đứa nhỏ này là do Ứng Thần giao cho mấy người chăm sóc sao?”
“Thế cậu nghĩ sao? Trong một xã hội thờ ơ như hiện nay, có rất ít người như Ứng Thần, vừa vị tha lại tốt bụng, cậu ta đã dành rất nhiều thời gian và tâm sức để chạy chữa cho ba đứa trẻ này.” Ấn tượng của cô mặc váy với Ứng Thần rất tốt, không thể thay đổi chỉ dựa vào vài ba câu nói được
“Ba đứa trẻ này có phải đều mắc bệnh gì đó đúng không?” Trần Ca trực tiếp hỏi một điểm mấu chốt thông qua các suy nghĩ.
“Sao cậu biết? Đúng vậy, nếu không có khiếm khuyết về cơ thể, có lẽ chúng đã được nhận nuôi từ lâu rồi.” Cô mặc váy thì thào: “A Mục mắc chứng sợ vũ khí sắc nhọn; A Đồng mắc chứng sợ không gian kín, ở một mình trong phòng sẽ nổi điên; bệnh của A Ứng thậm chí còn hiếm thấy hơn, nó được gọi là chứng sợ la hét, cậu bé sẽ phát bệnh khi nghe thấy tiếng la hét.”
“Cô có bao giờ thắc mắc tại sao ba đứa trẻ này lại mắc bệnh như vậy không? Và tại sao Ứng Thần lại là người phát hiện ra chúng đầu tiên?”
“Tôi chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này, có thể có liên quan đến cha mẹ ruột của ba đứa trẻ.”
“Thế nhưng trong ký ức của A Mục, cha mẹ của cậu bé đối xử rất tốt với nó, và đó là phần ấm áp nhất trong ký ức của cậu bé.”
Nói đến chỗ này, sắc mặt của Trần Ca đã trở nên rất tệ.
Anh chỉ mới có được một số ít manh mối, nhưng trong đầu đã sinh ra một suy đoán vô cùng lớn mật.
Cô mặc váy, chú đầu gỗ và chị gái đỏ đều là những người đã bị Ứng Thần giết chết trong hiện thực, người bị nhốt là Ứng Đồng đã biết sự thật nhưng lại không dám nói với ai, và cuối cùng thậm chí trở thành "bạn bè" với ba xác chết này.
Theo quan điểm của Trần Ca, mặc dù Ứng Đồng có vấn đề về mắt nhưng cậu ta thực sự không phải là hoàn toàn không nhìn thấy.
Đứa trẻ sống sót dưới bàn tay độc ác của Ứng Thần, mắc nhiều chứng bệnh tâm lý, nhưng trong thâm tâm cậu ta biết rất rõ rằng mình chỉ có thể sống khi mình vẫn còn là một người mù, vì vậy cậu đã phong ấn sự yếu đuối, sợ hãi và những kí ức tốt đẹp còn sót lại vào trong kho, tạo thành A Mục, A Ứng, A Đồng ngây thơ.
Còn bản thân cậu ta thì thật thà đóng vai một người mù, không ngừng tìm cách để trốn thoát.