Trần Ca đi ra khỏi rừng cây, ném hành khách ở bên lề đường, lão Trương vẫn chưa hoàn hồn thấy Trần Ca liền rụt người về phía sau.
“Lão Trương, anh phải cảm ơn người ta đấy. Nếu không phải cậu ấy đón xe tới cứu anh thì giờ anh đã bị tên cướp giết rồi.”
Tài xế đưa Trần Ca tới đây vẫn ở bên cạnh lão Trương, ông không rõ chuyện này cho lắm, ông chỉ thấy lão Trương bị người ta đè xuống đất, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
Bọn họ lái taxi ca đêm đều được đào tạo về an toàn, vì thế điều đầu tiên mà ông nghĩ tới là cướp xe.
“Anh vốn không biết tôi phải trải qua chuyện gì.” Lão Trương nói năng lộn xộn, ông chỉ vào Trần Ca và “thi thể” dưới đất, chính bản thân ông cũng không nói rõ được.
Chuyện xảy ra tối nay quá kích thích đối với lão Trương, có lẽ sau một thời gian dài nữa ông phải tu dưỡng tại nhà.
“Anh không sao chứ?” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ có tạo hình đáng sợ theo, tìm được ba lô, anh nhét nó vào đó.
“Không, không sao.” Lão Trương đờ đẫn nhìn Trần Ca, ông thực sự không nghĩ ra sao một người bình thường lại đi ra ngoài lúc nửa đêm, đã thế còn mang theo một chiếc búa sắt nữa.
Rõ ràng là Trần Ca cứu ông, trên lý thuyết ông phải cảm kích đối phương. Nhưng không hiểu sao, vừa nhìn thấy Trần Ca là toàn thân ông run rẩy, cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.
“Không sao là tốt rồi, sau này lúc làm đêm nên cẩn thận hơn.”
Trần Ca thuận miệng nói một câu, vì để hai người tài xế này yên tâm nên anh gọi điện thoại cho đội trưởng Nhan ngay trước mặt họ, nói rõ tình huống ở nơi đây cho đội trưởng Nhan biết.
Nghe được cuộc điện thoại giữa Trần Ca và cảnh sát, ấn tượng của lão Trương với Trần Ca dần dần thay đổi, ông chỉ là một người bình thường bị cuốn vào một chuyện linh dị thôi, trong lòng ông cảnh sát chính là thần hộ mệnh của người dân. Nếu Trần Ca biết cảnh sát, hơn nữa còn thực sự cứu mình, vậy chắc chắn anh chính là một người tốt.
Lão Trương dần dần buông lỏng cảnh giác, suy nghĩ cẩn thận một chút, hai lần Trần Ca đi xe đều không hề làm hại mình: “Xem ra mình đã hiểu lầm cậu ta, có lẽ cậu ta là cảnh sát chìm đang chấp hành nhiệm vụ đặc biệt. Hỏng rồi, có phải vì cứu mình cậu ta phải bỏ qua nhiệm vụ phải thi hành không? Trong tivi thường thấy có chuyện như vậy.”
Tuy lão Trương chỉ là một người bình thường nhưng tâm địa không xấu. Ông hạ quyết tâm phải cố gắng nói tốt cho Trần Ca khi những cảnh sát kia tới.
Trần Ca cũng không biết những suy nghĩ trong lòng lão Trương. Sau khi anh thông báo xong thì nhờ vị tài xế kia đưa mình tới phòng làm việc của đài phát thanh Chuyện ma quỷ.
“Số năm là quản lý của đài phát thanh chương trình Chuyện ma quỷ, Lệ Chi số mười hai là phát thanh viên kể chuyện tối nay, rất có thể hai người kia đã ngầm liên lạc với nhau.”
Số năm gặp chuyện không may, sau khi Lệ Chi nhận được tin tức, nhất định sẽ chạy trốn trong đêm.
Để tránh tình huống này phát sinh đem đến chuyện xấu không đáng có, Trần Ca quyết định lập tức đi tới đó “giải thoát” cho Lệ Chi.
“Bất kể là nguyên nhân gì, phạm pháp thì phải bị pháp luật trừng trị.”
Trần Ca gửi tin nhắn cho đội trưởng Nhan, báo cáo vị trí của mình, anh chỉ mất mười mấy phút đã tới nơi rồi.
“Ông anh à, chuyện đêm nay cảm ơn nha, anh trở về đón lão Trương đi, không phiền anh nữa.”
Thanh toán tiền xe xong, Trần Ca đi một mình vào trong tòa nhà.
Thiết kế bên trong của đài phát thanh yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, nếu không đạt được chỉ tiêu về âm thanh, thiết bị càng chuyên nghiệp càng dễ bị ảnh hưởng, phát sinh ra nhiều vấn đề.
Thế nên đài phát thanh nửa đêm có quy mô tương đối lớn như Chuyện ma quỷ sẽ có phòng chuyên thu âm riêng, thường sẽ ở nơi sâu nhất trong tòa nhà.
Trần Ca đeo ba lô lên, tránh né camera giám sát, anh dừng lại ở cửa một lúc, lấy điện thoại di động ra mở đài phát thanh nửa đêm lên.
Lệ Chi vẫn đang kể chuyện ma tên là đài phát thanh kể chuyện lạ, cô ta dùng chính mình làm nguyên mẫu, dùng một cách thức kỳ lạ để kể những biến hóa xung quanh, không có điểm nào đặc biệt đáng sợ, nhưng từng chi tiết cực nhỏ giống hệt với cuộc sống thực tế lại làm cho người nghe nổi hết da gà, rất nhiều người đã từng trải qua những chuyện tương tự như vậy.
Nhìn xuống danh sách tiết mục và giới thiệu ngày mai, Trần Ca phát hiện Lệ Chi định chuẩn bị làm một series dài tập của đài phát thanh kể chuyện lạ, đến tận thứ ba mới kết thúc.
“Có phải cô ta định tự tạo ra chuyện lạ không? Phàm là ai nghe chương trình phát thanh của cô ta cũng sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn?”
Trần Ca không hiểu ý tưởng của người đàn bà điên này, anh đi vào trong tòa nhà.
Phòng thu âm đã được xử lý cách âm, Lệ Chi thu âm ở trong nên Trần Ca cũng không sợ chuyện anh đuổi ma ở bên ngoài bị Lệ Chi nghe thấy.
“Trong tòa nhà văn phòng này chẳng có một bảo vệ nào, xem ra thành viên số 5 của hiệp hội kể chuyện lạ rất tự tin về công ty của mình, hắn ta cảm thấy không ai dám tới đây gây rối.”
Nguyên nhân Trần Ca nghĩ như vậy rất đơn giản, chính anh cũng không hề lo lắng nhà ma sẽ bị kẻ trộm viếng thăm.
Bình thường khóa cửa lại không phải do sợ kẻ trộm đi vào trộm đồ, mà do sợ kẻ trộm bị sợ chết ở trong đó, tạo nên phiền toái không đáng có.
Trần Ca xem bản đồ hướng dẫn của tầng hai, đi thang máy tìm được khu vực phòng thu âm của đài phát thanh nửa đêm, chắc là phòng thu âm ở bên trong.
Chuyện sau đó rất đơn giản, anh lấy búa nát sọ trong ba lô ra, dựa lưng vào tường, đứng ở ngoài cửa.
Lệ Chi vẫn thu âm ở bên trong, cô ta không hề phát hiện ra nguy hiểm đang tới gần.
“Cô ở đây kể chuyện lạ về người khác, thật ra cô lại không biết mình cũng sẽ trở thành một phần của chuyện lạ.”
Trên hành lang dài đen kịt, Trần Ca cầm búa nát sọ trong tay, nghe chuyện ma mà Lệ Chi kể trên điện thoại di động, hai bên chỉ cách nhau có mấy mét thôi.
…
Trong phòng thu âm, Lệ Chi đang kể những chuyện lạ xảy ra xung quanh mình, trong câu chuyện cô ta là một người bị hại nhỏ yếu vô tội, đang khổ cực tìm kiếm hung thủ và người trêu ghẹo cô ta. Trên thực tế, hung thủ thực sự gây ra tất cả những chuyện này chính là cô ta.
“Tiết mục tối nay đến đây là kết thúc, cảm ơn các vị thính giả đã nghe đài. Chúc các vị ngủ ngon và có giấc mơ đẹp.”
2 giờ sáng, Lệ Chi kể hết tất cả những chuyện lạ.
Cô ta tắt thiết bị đi, ngồi trên ghế, trên mặt lộ ra vẻ quỷ dị khác hẳn với ban ngày.
Dường như khi thu âm chuyện ma cô ta quá nhập tâm, cô ta vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng đó được.
Trong phòng thu âm vô cùng yên tĩnh, một lúc lâu sau mới vang lên một giọng nói.
“Hôm nay nên ăn gì nhỉ?”
Cô ta gặm cắn ngón tay mình, không lo lắng gì nói ra, dường như chỉ có lúc này cô ta mới có thể sống đúng với bản thân mình.
Lúc mới đến đài phát thanh nửa đêm, cô ta vô cùng sợ hãi, một cô gái một mình kể chuyện ma lúc nửa đêm, sau khi kể xong thì lại phải đi qua một tòa nhà lớn tĩnh mịch để về nhà.
Vì tiền lương cao nên cô ta ép buộc chính mình phải làm tiếp. Sau đó không biết là do kinh hãi quá độ nên xuất hiện chuyển biến ngược lại, hay là do ngày nào cũng nhập tâm quá sâu khi kể chuyện ma, cô ta dần dần không cảm thấy sợ hãi nữa.
Nhưng đi kèm với việc không còn sợ hãi nữa thì suy nghĩ và nội tâm của cô ta cũng dần dần khác với người bình thường.
Dường như cô ta biến bản thân thành quỷ quái trong câu chuyện, thích hòa vào đêm tối, không sợ bất cứ thứ kinh dị nào.
“Thịt trong tủ lạnh vẫn chưa ăn hết, nhưng hôm nay có thể đổi cách ăn mới.”
Giọng nói của Lệ Chi vẫn hay như vậy, cô ta bỏ ngón tay bị cắn nát ra, trên môi vẫn còn lưu lại vết máu tươi.