“Còn người từ ngoài đến khác nữa ư?” Mục đích chính của nhóm Trần Ca khi vào thôn là tìm kiếm Phạm Úc và Giang Linh, thế nên vừa nghe có tin tức về người từ ngoài đến khác thì cả nhóm đều xốc lại tinh thần.
“Trước khi các người đến thì có hai đứa bé ngoài ý muốn vào thôn vì lạc đường.” A Khánh nhớ lại: “Một trai một gái, bé trai rất gầy và không cao lắm, bé gái thoạt nhìn chỉ mới bốn, năm tuổi và đáng yêu như một búp bê sứ.”
“Phạm Úc và Giang Linh!” Sau khi nghe miêu tả của A Khánh, Trần Ca càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Anh nắm lấy áo liệm của A Khánh: “Bọn chúng đang ở đâu? Mau dẫn tôi đi tìm bọn chúng!”
“Chỉ e là không được.” A Khánh muốn gỡ tay của Trần Ca ra nhưng thử mấy lần cũng không được, thế mới phát hiện người đàn ông trông không cơ bắp là mấy trước mắt mình lại mạnh đến lạ lùng: “Hai đứa bé đó vừa vào thôn đã bị người trong thôn phát hiện, sau đó người phụ nữ họ Chu xuất hiện, tự tay sắp xếp chỗ ở cho cả hai rồi dẫn cô bé kia đi.”
“Giang Linh bị dẫn đi rồi ư?” Trần Ca sửng sốt.
“Nghe người ta nói người phụ nữ họ Chu kia chuẩn bị cho cô bé ấy tham gia hoạt động cúng tế chung, lúc đó tôi còn thấy lạ vì đây là lần đầu tiên sau mấy thập niên có người ngoài đến tham gia cúng tế.” A Khánh từ bỏ việc giãy giụa sau một lúc lâu thất bại, mặc cho Trần Ca nắm vai của mình đau đến nhe răng.
“Không lẽ người phụ nữ đó đã nhận ra xuất thân của Giang Linh nên định đưa cô bé cho nữ quỷ?” Trần Ca suy tư: “Chu Tân Nhu đang ở cạnh Giang Linh chắc chắn sẽ không ngồi yên xem cô bé bị tổn thương nên chỉ có hai khả năng, một là người phụ nữ họ Chu ấy có cách áp chế Chu Tân Nhu, hai là Giang Linh tự nguyện tham gia cúng tế.”
Phạm Úc để lại hai chữ “về nhà” trên bức vẽ cho Trần Ca nên chắc hẳn bọn chúng có nguyên nhân gì đó mới quay lại thôn Hoạt Quan vào tối nay, trùng hợp là Hiệp hội kể chuyện lạ cũng bắt đầu ra tay vào đêm nay, hơn nữa mục tiêu chính là Giang Linh.
Mọi chuyện đều đan xen với nhau tạo thành một điểm, và nguồn gốc của bí mật nằm ngay trong thôn Hoạt Quan đây.
“Ngoại trừ việc để ý người dân trong thôn Hoạt Quan thì còn cần phải cẩn thận với Hiệp hội kể chuyện lạ nữa.”
Trần Ca thả lỏng tay ra, vỗ nhẹ vai của A Khánh: “Nếu có thể thì anh hãy cố mang cậu bé trai nhỏ gầy kia ra ngoài.”
“Tôi biết rồi.” A Khánh xoa vai: “Chốc nữa lễ cúng tế bắt đầu, cả thôn đều sẽ chịu ảnh hưởng, quỷ đả tường tự động được loại bỏ, những thứ vốn ngủ say trong các ngóc ngách cũng sẽ tỉnh lại, các người sẽ chứng kiến mặt tối không muốn cho ai biết của thôn này.”
Tốc độ nói chuyện của anh ta rất nhanh, lúc nói còn không ngừng nhìn xung quanh: “Thôn này chết quá nhiều người nên âm khí rất nồng, từ đó sản sinh ra đủ loại ma quỷ. Bọn chúng sẽ từ từ tỉnh lại trong lễ cúng tế, các người tuyệt đối phải cẩn thận đừng trêu chọc bọn chúng, vừa trộm được đứa bé thì rời khỏi đây ngay.”
“Anh nói nhiều thế rồi biết chúng ta trộm đứa bé ở đâu không?”
“Hoạt động cúng tế bắt đầu tại từ đường nằm ở giữa thôn, tất cả các đứa bé sẽ được đưa vào đó còn đội cúng tế sẽ đến chỗ miệng giếng mà nữ quỷ tự sát. Điều ba người cần làm là vào từ đường ngay lúc những người đó ra ngoài, tìm đứa trẻ có đeo đồng tiền trên cổ rồi mang đi.”
A Khánh nói đến đây rồi hơi ngừng lại, sau đó do dự lấy một mảnh vải từ trong túi ra: “Thôn này được xây dựng rất phức tạp, một số con đường còn có lệ quỷ và quái vật, các người muốn ra ngoài thì cứ đi theo con đường trên mảnh vải này.”
Anh ta đưa mảnh vải vẽ đầy các đường cho Trần Ca: “Xin các người mang con của tôi theo với!”
Sau khi dặn dò vài câu, A Khánh vội vã bỏ đi. Trần Ca nhìn mảnh vải vẽ bản đồ đơn giản của thôn Hoạt Quan trên tay, có khoảng hai mươi nơi bị đánh dấu X đỏ.
“Không ngờ cậu ta lại yên tâm với chúng ta đến vậy, còn giao bản đồ ra sớm nữa, bộ cậu ta không sợ chúng ta bỏ con của cậu ta lại mà chạy luôn à?” Ông cụ Bạch cầm bản đồ nghiên cứu một lát, càng xem càng kinh ngạc vì khi còn nhỏ ông từng đến rất nhiều nơi trên bản đồ, có điều là vào ban ngày thôi.
Trần Ca lắc đầu: “Anh ta đã lên kế hoạch rất lâu nên sẽ không phạm phải sai lầm đơn giản như vậy, rất có thể đây là bản đồ giả, bản đồ thật nằm trên người đứa bé trai kia.”
Trong lúc bọn họ nói chuyện thì đường phố bên ngoài đã thay đổi.
Những chiếc đèn lồng giấy trắng tắt hết, cả thôn chìm trong bóng tối, không biết cửa nhà ai bị mở ra trong không gian yên tĩnh, sau đó giọng nói của một người phụ nữ vang lên.
Hình như cô ta đang gọi một cái tên và muốn thức tỉnh thứ gì đó.
Từng cánh cửa bị đẩy ra, tiếng bước chân vang vọng trên phố, từng thôn dân có cơ thể dị dạng bước ra ngoài với chiếc mặt nạ trên mặt.
Bọn họ cầm đèn lồng giấy trắng, không nói chuyện mà cúi đầu đi ngang qua cửa nhà cũ mà Trần Ca đang ở và đứng cách xa hơn mười mét.
Tiếng kêu gọi của người phụ nữ đó trở nên rõ ràng hơn, cái thôn kỳ quái này đã tháo lớp ngụy trang kỳ lạ của mình xuống.
Bóng đêm trút xuống như thủy ngân khiến người ta nghẹn thở, những vết máu và vết bẩn xuất hiện trên vách tường sạch sẽ của thôn, trên mặt đất đầy những vết xước và vết chém, vết xúc của dao và xẻng.
Chuyện đã từng xảy ra trong thôn này còn máu me và kinh khủng hơn miêu tả của A Khánh gấp trăm lần, hẳn là anh ta chỉ kể những gì mình biết thôi.
Quỷ đả tường đã bị loại bỏ, một từ đường cũ nát xuất hiện tại nơi các con đường giao nhau, bên cạnh từ đường có một chiếc quan tài lớn màu đỏ được dựng thẳng!
Tiếng kêu của người phụ nữ kia đã ngừng, thôn dân có cơ thể dị dạng đứng trước từ đường như những tượng gỗ đã mất đi linh hồn. Bọn họ cúi đầu, vẫn cầm đèn lồng và không lên tiếng khiến nơi đó yên tĩnh như đã chết.
Kẽo kẹt...
Cánh cửa của căn nhà hai tầng cạnh từ đường bị đẩy ra, nó là căn nhà cao nhất và cũng được giữ gìn hoàn hảo nhất trong thôn.
Hơn nữa, căn nhà tối đen ấy còn tỏa ra một hơi lạnh, mấy phút sau, một người phụ nữ mặc áo khoác màu đỏ thẫm bước ra.
Gương mặt của cô ta tái nhợt còn môi thì xanh tím như người chết vì bị đông lạnh.
Cô ta nhìn lướt qua tất cả người trong thôn rồi bước đến bên cạnh từ đường và lạy quan tài ba lần, miệng cũng nói một số từ địa phương.
Sau khi cô ta lạy xong, một số người dân cầm giỏ trúc bước ra khỏi đám đông, trên giỏ phủ một lớp vải và có tiếng khóc truyền ra từ bên trong.
Người phụ nữ đi ngang qua từng người một và mở lớp vải trên giỏ trúc ra kiểm tra.
Lúc đi ngang qua giỏ thứ tư, cô ta dừng lại hồi lâu rồi há miệng nói gì đó.
Người cầm giỏ trúc thứ tư chính là A Khánh đang đeo mặt nạ, hai cánh tay ngắn dài khác nhau của anh ta đang run lên, hình như là vì cô ta đã nói gì đó rất đáng sợ với anh ta.
Sau khi xem hết những đứa nhỏ, cô ta lấy một cây kéo dính đầy máu ra khỏi tay áo mình, đứng cạnh quan tài và bảo người thứ nhất đặt giỏ trúc ở giữa từ đường. Tiếp đó cô ta cầm kéo đi vào giữa từ đường một mình.
Cửa lớn đóng lại, trẻ con khóc nỉ non còn bài vị trong từ đường thì phát ra tiếng vang. Người dân tuyệt vọng cúi đầu, chỉ có tiếng cười loáng thoáng truyền ra từ giữa chiếc quan tài đỏ.