“Hung thủ là con búp bê vải đó sao? Tất cả mọi người trong tòa nhà này đều bị con búp bê vải đó giết chết sao?" Ôn Tình cũng nhìn thấy nội dung trên tờ giấy màu vàng: “Tại sao con quái vật đó lại làm chuyện như vậy?”
“Tại sao?” Trần Ca quay đầu nhìn chằm chằm vào mắt Ôn Tình, suy nghĩ một chút, nhưng cũng không nói rõ chuyện giữa Minh Thai và Hướng Noãn ra.
Ôn Tình không biết rằng con quái vật trong miệng cô thật ra có liên quan đến Hướng Noãn.
Khi ba người đứng ở bên giường trao đổi, trong phòng ngủ bắt đầu từ từ xuất hiện thay đổi.
Chỗ trống hình người trên ga giường đang từ từ lõm xuống, như thể có người đang nằm trên giường.
Vết bẩn đang di chuyển, trên ga giường xuất hiện dấu tay của một đứa trẻ, dấu tay men theo ga trải giường tiến gần đến chỗ Ôn Tình.
Ba người Trần Ca đều đang đứng ở bên giường, nhưng dấu tay đó lại có vẻ rất ưa thích Ôn Tình.
“Đừng nhúc nhích.”
Dấu tay cuối cùng dừng lại trước mặt Ôn Tình, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả mọi người đều nín thở.
“Tôi cảm giác được có người đang đứng ở trước mặt tôi.” Mười mấy giây sau, Ôn Tình mở miệng nói, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi: “Thật sự là có cái gì đó đang đứng ở trước mặt tôi!”
Trần Ca lôi búa của bác sĩ nát sọ ra, nhìn chằm chằm vào ga trải giường trước mặt Ôn Tình, dấu tay của đứa trẻ vẫn ở nguyên vị trí cũ.
“A!”
Ôn Tình đột nhiên hét lên một tiếng không hề báo trước, cô vội vàng lùi lại phía sau, đập người vào tường.
Cùng lúc đó, dấu tay của đứa trẻ trên ga giường lại bắt đầu chuyển động, nhanh chóng bò về phía cửa sổ.
“Mới vừa rồi có người chạm vào mặt tôi, tay của nó rất lạnh!” Vẻ mặt Ôn Tình không giống như đang nói dối.
“Cô có thể cảm giác được sự tồn tại của nó sao?” Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhưng không thu hoạch được gì, không ngờ Ôn Tình lại có thể cảm giác được đối phương.
“Đúng vậy, tôi không thể nhìn thấy, không nghe thấy, cũng không ngửi thấy bất kỳ mùi lạ nào, nhưng tôi có thể cảm thấy như có một người đang đứng trước mặt mình vậy!" Rất có ít người từng trải qua sự kinh khủng như thế này, lúc này Ôn Tình đã bị dọa cho phát hoảng: “Hai người không cảm nhận được sao? Tại sao nó lại nhìn chằm chằm vào tôi? Chẳng lẽ nó coi tôi như là mẹ của nó? Giống như hai người phụ nữ đã bị nó làm hại sao?”
“Đối với nó, cô là độc nhất vô nhị.” Trần Ca cũng không biết có nên nói với Ôn Tình về chuyện của Minh Thai hay không: “Kể từ khi cô rời khỏi tòa nhà A của chung cư Kim Hoa, cô đã không ngừng nhìn thấy và cảm nhận được những điều kỳ lạ, bao gồm cả những đầu người lơ lửng trong sương mù đen, và cả chủ nhân của dấu tay trẻ con vừa rồi...”
“Tiểu Tôn cũng đã từng nhìn thấy rồi, không phải cậu ấy nói sau lưng đội chúng ta có một người sao?" Ôn Tình từ từ bình tĩnh lại, cô nhẹ nhàng sờ lên mặt mình, che đi nơi vừa cảm thấy kỳ quái lúc nãy.
“Cậu ta là người thuê nhà ở bên trong cửa, nhìn thấy chuyện kỳ quái cũng rất là bình thường, còn cô thì từ ngoài cửa đi vào, nhưng lại nhìn thấy nhiều hơn những gì cậu ta và tôi nhìn thấy, điều này cũng có chút kỳ lạ.” Trần Ca cũng không nghi ngờ Ôn Tình đã làm chuyện xấu gì, anh chỉ nghĩ mãi mà không rõ một vấn đề, tại sao lại không có một Ôn Tình nào ở thế giới phía sau cánh cửa của Hướng Noãn?
Thế giới phía sau cánh cửa được dệt nên theo trí nhớ của người đẩy cửa, quá trình dệt này không bị kiểm soát bởi người đẩy cửa, ký ức càng sâu, càng dễ xuất hiện.
Tất cả những người hàng xóm trong chung cư Kim Hoa đều đã xuất hiện, và Ôn Tình, với tư cách là mẹ của Hướng Noãn, không có lý do gì để không xuất hiện trong thế giới sau cửa cả.
Chẳng lẽ Hướng Noãn đã đưa Ôn Tình ở bên trong cửa ra ngoài cửa sao? Hay là Minh Thai đã giết chết hoặc khống chế Ôn Tình ở bên trong cánh cửa để đạt được mục đích của bản thân?
“Cậu đang suy nghĩ gì vậy?” Ôn Tình thấy Trần Ca đã lâu không nói chuyện liền mở miệng hỏi, hiện tại Trần Ca đã trở thành người duy nhất mà cô tin tưởng.
“Nếu như có một ngày, cô phát hiện ra rằng con trai mình thực sự khác hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng, liệu cô có còn yêu thương nó không?” Trần Ca hỏi một câu.
“Đương nhiên, cho dù nó có trở thành cái gì thì nó vẫn là con của tôi.” Ôn Tình dứt khoát trả lời mà không chút do dự gì.
“Ngay cả khi cậu bé trở thành con quái vật mà cô vừa sợ khi nãy?” Khi Trần Ca nói ra điều này, anh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Ôn Tình, chú ý đến sự thay đổi trong biểu hiện của Ôn Tình.
“Cho dù nó có trở thành quái vật, điều đó cũng không thể thay đổi được sự thật rằng nó là con của tôi.” Ôn Tình có chút nghi ngờ: “Tại sao cậu luôn hỏi tôi những câu kỳ lạ như vậy? Cậu nghi ngờ rằng Hướng Noãn chính là con quái vật trong tòa nhà sao? Không thể nào! Cậu còn chưa từng tiếp xúc với nó mà, thằng bé thực sự là một đứa trẻ rất ngoan.”
“Ừ, tôi tin rằng cậu bé là một đứa trẻ rất ngoan.” Trần Ca nhìn thấy ký ức lúc đầu của Minh Thai trong thế giới của Phương Ngư, trong ngôi nhà ma ở vùng ngoại ô phía Tây, sau khi cậu bé Trần Ca chìm vào giấc ngủ, một mình cái phòng ở trong phòng chơi đồ chơi, cô đơn đến mức khiến người ta đau lòng.
Cái bóng lúc đầu còn đơn thuần, nhưng sau khi rời khỏi Trần Ca, nó đã hoàn toàn thay đổi.
Cái bóng của Trần Ca đã chết, và thế giới đã có nhiều thêm một con quỷ tên Minh Thai.
“Chúng ta sang phòng bên đi, bây giờ phải nhanh chóng tìm những phần còn thiếu của con búp bê, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho lần chạy trốn tiếp theo.” Trần Ca không phản bác lại lời của Ôn Tình, anh cũng không muốn vướng mắc quá nhiều vào vấn đề này.
“Cậu đừng có đổi chủ đề đột ngột như thế! Câu hỏi đó của cậu là có ý gì?" Ôn Tình đuổi theo Trần Ca, hai người dừng lại ngay khi vừa bước ra khỏi phòng ngủ.
Lư hương đặt ở bốn góc phòng khách đều bị lật tung, chậu đồng cũng bị nhấc lên, tro giấy tiền vương vãi khắp nơi.
“Có ai đó đã đi vào, và nó ở phía sau chúng ta.”
“Tôi nghĩ rất có khả năng đó là một con quỷ, hay là chúng ta mau chóng rời khỏi tòa nhà này đi.”
Trần Ca không nói gì, anh bước qua phòng khách và nhìn ra hành lang, dấu tay máu trên tường đã nhiều hơn rất nhiều, con quái vật đó vừa di chuyển trong hành lang.
“Cái vừa xuất hiện trên giường là dấu tay của một đứa trẻ, còn cái bên ngoài là dấu tay đẫm máu, đây là hai con quỷ khác nhau sao? Trong tòa nhà này có hai con quỷ sao? Hay là mỗi nhà đều có một con quỷ nhỏ?”
Tất cả mọi người trong chung cư Cửu Hồng ở phía sau cánh cửa đều là người chết, bọn họ là những dân bản địa sốn ở phía sau cánh cửa này, số lượng có bao nhiêu, có lẽ cũng chỉ có Minh Thai mới biết.
Dấu tay đẫm máu lang thang trên tầng ba, cuối cùng chạy đến tầng bốn, như thể đang chơi trò trốn tìm với Trần Ca vậy.
“Anh có muốn đuổi theo không?” Tiểu Tôn nhăn mặt, cậu ta thật sự rất sợ hãi.
Trần Ca dùng hành động để trả lời Tiểu Tôn, anh dán chặt mắt vào những dấu tay đẫm máu và đi về phía tầng bốn.
Trong hành lang dẫn từ tầng ba lên tầng bốn có rất nhiều đồ chơi bị hỏng và một số lượng lớn xác côn trùng, Trần Ca hầu như không thể gọi tên được mấy con côn trùng này, bởi vì chúng đã quá nát.
Tiền giấy dính vào đế giày, không khí rất ngột ngạt, bên tai còn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng gì đó lăn lộn trên mặt đất.
Ba người đi lên đến tầng bốn, tầng này không khác mấy so với những tầng trước, chỉ là có vẻ càng tồi tàn hơn.
Chữ Phúc ngược dán trên tường hành lang bị xé gần hết, quan trọng hơn là bát cơm trắng để trên mặt đất.
Cơm trắng ngoài cửa trên tầng bốn đã bị người ăn xong, chiếc đũa cắm lung tung ở trong bát, hạt cơm rơi vãi khắp nơi.
“Thực sự có người ăn thứ này.”
“Cơm trong bát dùng để nuôi ma quỷ, cơm ở đây đã được ăn rồi, điều đó chứng tỏ có thể có rất nhiều ma quỷ ở tầng này.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào dấu tay đẫm máu, dấu tay biến mất trong căn phòng trong cùng ở tầng bốn: “Đợi lát nữa nếu như gặp phải tình huống khẩn cấp gì, hai người tuyệt đối không được chạy lung tung, đi theo tôi mới là an toàn nhất.”
Sau khi nhắc nhở xong, Trần Ca bước đến căn phòng sâu nhất trên tầng bốn - Phòng 404.
Cơm trắng trước cửa phòng này đã bị ăn gần hết, trong bát chỉ còn lại mấy hạt cơm mốc.
Nắm chặt tay nắm cửa, Trần Ca còn chưa vặn thì cánh cửa đã mở ra.
“Không khóa sao?”
Anh từ từ mở cửa, mở được một nửa thì anh dừng lại.
Trong phòng khách có một đứa trẻ mặc váy đỏ, cô bé quay lưng về phía cửa phòng, mặt hướng về phía cửa sổ, quấn một tấm vải trắng quanh người.
“Áo đỏ?” Trần Ca rất nhạy cảm với màu đỏ, khi nhìn thấy chiếc váy màu đỏ, anh đã lập tức dừng lại.
Trước khi nhân viên thức dậy, anh không có đủ tư cách để đối đầu với một áo đỏ.
“Áo đỏ là cái gì?” Tiểu Tôn đặt tay lên vai Trần Ca: “Tại sao cơ trên vai anh lại cứng lại rồi?”
“Câm miệng.” Trần Ca đứng ở cửa một lúc mới nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, đó không phải là một áo đỏ mà chỉ là một “cô gái” mặc váy đỏ thôi.
Bước vào phòng, Trần Ca nhìn xung quanh, khắp nơi trong căn phòng này đều có dấu tay đẫm máu, khi ngẩng đầu lên, trên trần nhà in đầy dấu tay màu đỏ, như thể con quái vật vừa nãy sẽ bò quanh phòng vào ban đêm vậy.
“Tôi có thể không đi vào được không?” Tiêu Tôn có chút chống đối, Ôn Tình cũng không muốn đi vào, căn phòng này quả thực quá đáng sợ đối với người bình thường.
“Đi theo tôi là an toàn nhất, hai người đã quên con ma trong tủ quần áo phòng 204 rồi sao? Chúng luôn luôn nhìn chằm chằm vào chúng ta, chỉ cần chúng ta tách ra, chúng sẽ ngay lập tức tấn công và nhốt chúng ta ở đây mãi mãi.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ ra, từ từ tiếp cận cô bé đang quay lưng về phía cửa.
Anh không cảm nhận được hơi thở của cô bé đó, đối phương không phải người sống, cũng không phải áo đỏ, giống như một bức tượng vậy.
Khi anh bước đến gần cô bé, vẻ mặt của Trần Ca trở nên đông cứng, anh cũng không biết phải miêu tả cô bé này như thế nào.
Trông thì không khác gì người thường nhưng lại giống như đã mất đi linh hồn, biến thành một cái xác rỗng tuếch.
Cơ thể của cô bé bị vải trắng cố định trên ghế, đầu nghiêng nghiêng dựa vào lưng ghế, trên khóe miệng còn sót lại hạt cơm đẫm máu, đôi mắt mở rất to, nhưng trong đôi mắt hoàn toàn không có hồn, giống như hai cái hang động đen như mực vậy.
“Tên cháu là gì?” Trần Ca cố gắng nói chuyện với cô bé nhưng đáng tiếc đối phương hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào, so với người bình thường, cô bé càng giống một con búp bê vải làm từ người sống hơn, nhưng con búp bê vải này trông đáng yêu hơn nhiều so với con búp bê Minh Thai làm ra.
“Đứa nhỏ này là cư dân của chung cư Cửu Hồng sao?” Ôn Tình cũng đi tới: “Cậu có thể cởi dây trói cho cô bé được không? Có thể cô bé biết chút chuyện gì đó đấy.”
“Hãy xem trong phòng này có manh mối nào còn sót lại không đã, sau khi xác định sẽ không gặp nguy hiểm thì mới quyết định cũng không muộn.” Trần Ca không phát hiện ra gì ở trên người cô bé, anh lại bắt đầu tìm kiếm trong phòng.
Căn phòng này rất tồi tàn, đồ đạc đơn giản và môi trường sống rất tồi tàn, còn không được như những căn phòng 301 và 204 mà Trần Ca đã từng đi vào lúc trước.
“Tại sao phòng này khắp nơi đều có dấu tay dính máu vậy? Minh Thai chắc chắn đã gặp phải thứ gì đó trong căn phòng này.”
Nhìn khắp căn phòng, Trần Ca dần dần phát hiện ra một số vấn đề.
Phòng 404 là phòng duy nhất đến cả một cái ghế sô pha cũng không có, chủ nhân của căn phòng này nghèo vô cùng, đồ đạc chỉ có vài thứ, hầu hết đều là hàng lỗi thời kém chất lượng.
Đến cả những thứ cơ bản trong cuộc sống cũng khó đảm bảo, nhưng trong phòng lại có một số lượng lớn đồ chơi, đủ loại và đủ dạng.
“Căn nhà này thậm chí còn không có cả một cái quạt, nhưng chủ nhân căn phòng lại mua nhiều đồ chơi như vậy cho đứa trẻ sao?”
Đẩy cửa phòng ngủ ra, một đôi nạng từ phía sau cánh cửa đổ xuống, đúng lúc đập vào phía trên giày của Trần Ca.
Cầm nạng lên, Trần Ca nhìn thấy trên bàn làm việc có một ảnh chụp gia đình.
Một người đàn ông chỉ có một chân đang ôm con trai của mình, một người phụ nữ cẩn thận đứng cạnh bảo vệ con trai mình, và một bé gái đang đứng ở phía bên kia người đàn ông.
Trong bức ảnh, chỉ có khuôn mặt của cô bé là bình thường, còn trên khuôn mặt của ba người còn lại đều có đầy vết cào khắc, giống như dùng móng tay cào lên.
“Tại sao bức ảnh chụp gia đình bốn người lại chỉ có mặt của cô bé là không bị trầy xước?” Trần Ca cầm bức ảnh lên, anh nhìn thấy một câu viết ở mặt sau bức ảnh - Tôi mới là gia đình của bạn.
“Nét chữ này rất giống với mấy cái tên được khắc trên ngực của bức tượng bằng đất sét, có lẽ là đều do Minh Thai viết.”
Đặt bức ảnh chụp gia đình xuống, Trần Ca mở ngăn bàn ra, không ngờ rằng trong ngăn kéo lại chứa đầy những bức ảnh khác nhau, mặt sau mỗi bức ảnh vẫn có ngày tháng và những dòng chữ nghiêng ngả.
Trần Ca sắp xếp các bức ảnh theo ngày tháng, bức ảnh đầu tiên được chụp cách đây hơn mười năm, tức là không lâu sau khi cái bóng rời khỏi Trần Ca.
Trong bức ảnh chỉ có một mình cô bé, cô bé trông rất dễ thương, nhưng cô ấy mặc quần áo giống hệt cậu bé.
Bức ảnh này được chụp tại hành lang của chung cư, khi trời sắp tối, cô bé cầm một cái bao cát đã rách chạy trong hành lang.
Bức ảnh thứ hai được chụp sau đó vài ngày, cô bé vẫn như một tomboy, đứng cạnh bãi rác, hai tay ôm một con búp bê rách nát.
Trong bức ảnh thứ ba, cô bé tủi thân đứng ở bên ngoài phòng 404, con búp bê vải bị ném trong hành lang, và cha mẹ cô bé đang không ngừng khiển trách cô.
Trong bức ảnh thứ tư, cô bé đang núp dưới bóng cây với con búp bê vải và những món đồ chơi mà cô chưa từng chơi bao giờ, cô bé cười rất tươi, nụ cười vô tư như làn gió xuân có thể chữa lành mọi vết sẹo.
Trong bức ảnh thứ năm, người em trai giật đồ chơi của cô bé, người mẹ hình như đang chất vấn cô bé, không ngừng dí đầu của cô bé, còn người cha cụt chân thì cầm chổi, vẻ mặt rất dữ tợn, bọn họ hình như đang nghi ngờ cô bé lấy trộm tiền trong nhà để đi mua đồ chơi.
Trong bức ảnh thứ sáu, em trai đang ngồi trong đống đồ chơi, cô bé thì dựa người vào cửa phòng, một nửa khuôn mặt của búp bê lộ ra phía sau cánh cửa.
Một vài bức ảnh đầu tiên đều vẫn khá bình thường, nhưng bắt đầu từ bức ảnh thứ bảy, mọi thứ đã thay đổi.
Trên cơ thể em trai bắt đầu xuất hiện nhiều vết thương khác nhau, cha mẹ bất lực, vội vàng trút giận lên người cô bé, có lẽ dưới cái nhìn của họ, đều là do cô bé không chăm sóc tốt cho em trai, hoặc có lẽ họ nghĩ những vết thương đó đều do cô bé gây ra.
Những bức ảnh tiếp theo đều rất tàn nhẫn, thẳng cho đến bức ảnh thứ mười một, một con búp bê vải ấn đầu em trai và đưa nó đến trước cửa sổ, cô bé đang hét lên và không ngừng ngăn cản con búp bê.
Trong bức ảnh thứ mười hai, cậu em trai đang khóc lóc kêu gào, trốn sau lưng cha mẹ, cô bé thì bị phạt đứng ở cửa, cố gắng giấu con búp bê vải ở phía sau lưng.
Trong bức tranh thứ mười ba, con búp bê vải lại được ném vào thùng rác một lần nữa, trông nó không khác gì những thứ rác rưởi khác, chỉ khác là khi mưa lớn rơi xối xả xuống gương mặt làm bằng những tấm da khác nhau, khiến nó trông rất giống như một đứa trẻ đang khóc.