“Vết sẹo do thuốc lá?”
Trần Ca nhớ rõ người đàn ông ngồi đầu tiên bên phải trên bàn ăn trong Hiệp hội kể chuyện lạ, ngón tay bên ngoài áo choàng đen của hắn ta có vết sẹo do thuốc lá.
“Chúng tôi đã kiểm tra tất cả camera giám sát trong phạm vi năm trăm mét trong vòng mười hai tiếng đồng hồ nhưng không tìm được người nào khả nghi, chỉ có cái này là hơi bất thường.”
Giọng nói của đội trưởng Nhan hơi nghi ngờ một chút: “Hắn ta dùng mũ áo hoodie che khuất mặt, màn hình điện thoại trong tay tối đen, nhìn như hắn ta gọi điện thoại nhưng trên thực tế lại như là đang quan sát tình hình xung quanh. Còn có một thứ làm tôi không thể hiểu được chính là vì sao trong tay hắn ta lại cầm tờ rơi ngôi nhà ma của cậu?”
“Nhân viên ngôi nhà ma của cháu rất ít, cháu chưa từng phát tờ rơi ở bên ngoài khu vui chơi. Cho nên có thể khẳng định rằng hắn ta hoặc bạn bè của hắn ta từng tiến vào khu vui chơi Thế Kỷ Mới, từng xuất hiện bên ngoài ngôi nhà ma của cháu.”
“Cậu có ấn tượng về người này không?”
“Cảnh tượng trong nhà ma rất nhiều, cháu chỉ phụ trách một cái trong đó, cho nên cháu cũng không thể cho chú đáp án chính xác được.” Trong lòng Trần Ca đã nghĩ đến người đàn ông có vết sẹo do thuốc lá: “Đội trưởng Nhan, sau khi mọi người tìm được người khả nghi thì chắc chắn sẽ đi điều tra trước, hẳn là có phát hiện ra điều gì đúng không?”
Giọng nói của đội trưởng Nhan hơi khàn khàn, chắc hẳn lý do là không được nghỉ ngơi trong thời gian dài: “Chúng tôi có điều tra thử, hắn ta là giám đốc chương trình của một đài phát thanh tư nhân. Hắn ta không có tiền án tiền sự và không có vết nhơ trong cuộc sống. Hắn ta thuộc loại đàn ông thành đạt, có sự nghiệp thành công và quan tâm đến gia đình, không thể có liên quan đến tội giết người được.”
“Giám đốc chương trình của một đài phát thanh tư nhân sao? Nghe rất lợi hại?”
“Chỉ là một đài phát thanh chuyên làm chương trình nửa đêm, hai năm gần đây sức ảnh hưởng từ từ lớn hơn. Người nghe phần lớn là những người trẻ tuổi có tính tò mò và một số người nhàm chán khi làm việc vào buổi tối.”
Đội trưởng Nhan nói làm Trần Ca tỉnh ngủ. Cửu Giang chỉ có một đài phát thanh nửa đêm tương đối tốt, đó chính là “Chuyện ma quỷ” của người mới số mười hai Lệ Chi ở Hiệp hội kể chuyện lạ.
Trước kia đài phát thanh này chữa bệnh bằng cảm xúc, bởi vì người nghe càng ngày càng ít nên mới bắt đầu chuyển đổi thể loại. Kết quả không ngờ là chó ngáp phải ruồi, lần đầu tiên Chuyện ma quỷ phát sóng đã phá kỷ lục của đài phát thanh tư nhân kia.
“Đội trưởng Nhan, cái đài phát thanh chú nói có phải là Chuyện ma quỷ hay không?”
“Đúng vậy, đúng là cái này, cậu cũng từng nghe đài phát thanh này rồi sao?”
“Cháu có nghe vài lần, trong đó có một phát thanh viên kể chuyện nghe rất êm tai tên là Lệ Chi.” Suy nghĩ của Trần Ca thay đổi nhanh chóng. Người đàn ông mặc áo hoodie nghi là thành viên số năm của Hiệp hội, là giám đốc chương trình của một đài phát thanh, Lệ Chi là phát thanh viên dưới quyền của hắn ta. Có khi nào Lệ Chi nhận được tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ là do chính hắn ta đưa cho hay không?
Nếu thật là như vậy, tương đương với việc hiện tại Trần Ca biết được thân phận của hai thành viên trong Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Tôi không rõ lý do hắn ta đi đến trước nhà trọ Hải Minh là gì. Vì tránh rút dây động rừng, chỉ có thể bắt đầu điều tra từ bên ngoài.” Giọng nói của đội trưởng Nhan hơi mệt mỏi: “Mấy ngày gần đây rối loạn, cậu nhớ chú ý an toàn. Cậu có manh mối gì thì nhớ rõ cho chúng tôi biết.”
Đội trưởng Nhan dặn dò vài câu xong thì cúp điện thoại. Trần Ca ngồi ở mép giường, dùng điện thoại đi tìm đài phát thanh Chuyện ma quỷ. Phát thanh viên đêm nay quả thật không phải là Lệ Chi mà là một người khác.
“Mình có nên tiên hạ thủ vi cường* hay không? Đánh bại từng người bọn họ?”
(*) Tiên hạ thủ vi cường: Ý là ra tay trước thì dành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh.
…
Khoảng tầm 6, 7 giờ, khi mặt trời vừa mọc, Trần Ca bừng tỉnh bởi tiếng rung của điện thoại. Anh sờ soạng trong quần áo cả buổi mới phát hiện đó là thông báo nhắc nhở từ chiếc điện thoại màu đen.
“Cảnh tượng kinh dị hai sao Trường dân lập Tây Thành mở khóa thất bại! Không gian ngôi nhà ma không đủ, xin mời tiến hành mở rộng lần thứ hai!”
“Sao có thể không đủ chứ? Hầu hết khu vực ở hầm đỗ xe vẫn chưa được sử dụng.” Trần Ca vốn còn nghĩ rằng sau khi ngủ một giấc dậy sẽ có thêm một cảnh tượng mới có thể được đưa vào sử dụng, không ngờ lại xảy ra vấn đề như vậy.
Anh mặc xong quần áo rồi vội vàng chạy ra khỏi ngôi nhà ma, đi ra bên ngoài khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Nơi này đã có một, hai năm không có người tới. Để đề phòng khách tham quan đi nhầm vào trong đó, khu vui chơi còn dùng đồ lặt vặt để chặn kín lối ra vào của bãi đỗ xe.
Đi qua đỉnh của đống đồ lặt vặt, Trần Ca tiến vào giữa hầm đỗ xe. Lúc trước để tu sửa cho bãi đỗ xe này, khu vui chơi Thế Kỷ Mới đã tốn không ít tiền. Đó cũng là thời kỳ hoàng kim của khu vui chơi.
Trần Ca bước vào bên trong thật lâu mới nhìn thấy một mặt của bức tường loang lổ xi măng. Bức tường kéo dài đến trần bãi đỗ xe, hoàn toàn ngăn cách cảnh tượng kinh dị với bãi đỗ xe.
“Còn gần hai phần ba nơi chưa sử dụng, sao lại nhắc nhở không gian không đủ nhỉ? Chẳng lẽ mở rộng một lần chỉ có thể tăng nhiều nhất ba cảnh tượng?”
Trước khi Trần Ca mở rộng nhà ma lần đầu tiên đã có ba cảnh tượng. Lần đầu tiên xây dựng thêm, dưới mặt đất mới tăng thêm ba cảnh tượng là Khu Nội Trú Số Ba, Căn Phòng Ba Người và Trường Trung Học Mộ Dương. Anh suy đoán mỗi lần mở rộng chỉ có thể tăng thêm ba cảnh tượng. Nếu muốn thêm nhiều cảnh tượng nữa thì cần phải tiếp tục mở rộng mới được.
“Bất tri bất giác mình đã có sáu cảnh tượng kinh dị, nhưng sao mà mình vẫn có cảm giác không đủ nhỉ?”
Mặt trời dần dần nhô lên, một tia nắng mặt trời theo khe hở của đồ lặt vặt chiếu xuống hầm đỗ xe, Trần Ca phát hiện một sự việc rất thú vị.
Tất cả các cảnh tượng ngôi nhà ma đều được xây dựng ở những nơi mà mặt trời không thể chiếu sáng được. Không biết là ở dưới ánh mặt trời chiếc điện thoại màu đen sẽ mất đi một số chức năng, hay là nó cố ý tránh đi ánh mặt trời.
“Cảnh tượng ngôi nhà ma vẫn hoàn toàn khép kín. Hôm nay mình phải đi tìm người đến đây lấp kín hoàn toàn hai cửa ra vào của hầm đỗ xe, như vậy mình mới có thể an tâm được.”
Trần Ca lấy chiếc điện thoại màu đen ra, tìm được lựa chọn mở rộng. Điều kiện để mở rộng lần thứ hai là số lượng khách tham quan trong cùng một tháng trên một ngàn người và được khen ngợi trên 70%.
Mấy ngày trước anh đã đáp ứng đủ điều kiện mở rộng, chỉ là lúc ấy anh cảm thấy không gian bãi đỗ xe dưới tầng hầm đã đủ rộng, cho nên không xem xét nó.
[Có tiến hành mở rộng lần thứ hai hay không? Sau khi mở rộng xong có tỷ lệ đạt được kiến trúc có chức năng đặc biệt.]
[Có!]
Sau khi nhấp vào “Có”, bãi đỗ xe dưới tầng hầm vẫn không có bất kỳ sự thay đổi nào.
“Chắc là mình lại phải chờ đến sau 12 đêm mới được.”
Trần Ca cất chiếc điện thoại màu đen và trở về đường cũ. Anh vô cùng chờ mong đối với kiến trúc có chức năng đặc biệt. Chỉ tiếc là anh phải chờ đến ngày mai thì mới có thể mở rộng xong.
9 giờ khu vui chơi bắt đầu buôn bán. Chuyện đáng nhắc đến chính là Cố Phi Vũ đã chạy đến đây. Bây giờ đúng lúc bên Trần Ca không đủ nhân viên.
Lá gan của Tiểu Cố rất lớn, Trần Ca tốt bụng cho cậu ta phụ trách cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, nhưng mà trước đó phải cho cậu ta quen thuộc với ngôi nhà ma mới được.
Trần Ca vô cùng nhiệt tình, cho Cố Phi Vũ và du khách cùng nhau đi vào tham quan.
Sau khi trải nghiệm ba cảnh tượng xong, hai chân của Cố Phi Vũ như nhũn ra, cậu ta nói muốn rời đi. Trần Ca vất vả lắm mới khuyên cậu ta ở lại được. Anh kiên nhẫn nói cho cậu ta hiểu việc dọa người và việc bị dọa là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Sợ bị hố lần nữa, Cố Phi Vũ sống chết cũng không muốn tiến vào nhà ma. Sau khi hai bên thảo luận, Tiểu Cố quyết định ngày mai lại đến đây thử lại.
Trần Ca tiễn Cố Phi Vũ đi, càng ngày càng cảm thấy cậu nhóc này thú vị hơn.
Anh coi trọng Cố Phi Vũ không phải bởi vì năng lực xuất chúng của cậu ta mà chỉ là bởi vì cậu ta có lá gan lớn, trọng tình cảm, tính cách lại ngay thẳng. Anh đã cứu mạng sống của Cố Phi Vũ, theo tính cách của Cố Phi Vũ, về sau dù có thấy gì ở ngôi nhà ma, cậu ta cũng sẽ giữ bí mật cho anh.