Tần Quảng và Trần Ca cùng bị khóa kênh livestream. Hiện giờ Trần Ca đã quay về nhưng lại chẳng thấy bóng dáng Tần Quảng đâu, rất nhiều khán giả hiếu kỳ đều tràn vào phần bình luận của Trần Ca nhằm hỏi rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
Trần Ca không tiết lộ tình hình thực tế của Khu Nội Trú Số Ba cho cảnh sát nghe nên đương nhiên là càng không thể kể cho khán giả, thế nên anh chỉ trả lời qua loa vài bình luận rồi định đăng xuất. Đúng lúc này, điện thoại di động chợt vang lên, người gọi đến là Lưu Đao.
Bởi vì hai bên từng hợp tác nên anh không ngắt cuộc gọi của Lưu Đao mà rời khỏi trang web video ngắn rồi bấm nghe.
“Trần Ca, trang web có thông báo với anh khi nào bỏ lệnh cấm livestream không?”
“Không có, nhưng cũng sắp rồi, có chuyện gì à?” Đối với Trần Ca thì livestream chỉ là một phương pháp truyền thông, thật ra anh không để ý đến mấy thứ này.
Tiếng tăm của nhà ma ngày càng lớn nên anh xem kênh livestream như diễn đàn trao đổi của những người hâm mộ nhà ma hơn, ví dụ như mỗi ngày công bố tiến độ qua cửa hay là thông báo trước về cảnh tượng mới...
“Là thế này, lần hợp tác trước của chúng ta vô cùng thành công nên tôi muốn làm một vụ tương tự nhưng dễ khống chế hơn.” Lưu Đao vẫn chưa hết hy vọng, lần hợp tác với Trần Ca trước đó cũng là lần anh ta nở mày nở mặt nhất tính từ lúc trở mặt với văn phòng của Tần Quảng.
“Vụ gì?”
“Tôi sẽ sắp xếp vài streamer có tiếng vào nhà ma của anh để livestream, anh cảm thấy ổn không?” Lưu Đao rất mong chờ câu trả lời của Trần Ca, chắc anh ta đã điều tra xong trước khi hỏi anh rồi.
“Khá là ổn, nhưng thời cơ chưa ổn, sợ là anh phải chờ thêm một thời gian nữa.”
“Anh yên tâm, chúng tôi sẽ chi trả số tiền làm anh hài lòng, ngoài ra livestream cũng giúp tuyên truyền cho anh mà, đúng không?” Lưu Đao lăn lộn trong xã hội lâu nên nhạy bén lắm, anh ta hiểu rõ nỗi lo của Trần Ca: “Anh không cần lo bọn tôi tiết lộ cảnh tượng bên trong nhà ma, bọn họ sẽ livestream bằng di động suốt nên chất lượng hình ảnh sẽ không tốt lắm đâu.”
“Hiện tại tôi chưa có nhiều cảnh tượng kinh dị, để tôi suy nghĩ một lúc rồi hẵng nói tiếp.”
Trần Ca không muốn để lộ một số chi tiết về cảnh tượng trong nhà ma nên khéo léo từ chối Lưu Đao.
Mặc dù trên internet có rất nhiều giải thích chi tiết về cách qua của nhà ma, nhưng việc xem hướng dẫn và tự mình đến hiện trường mang lại cảm giác hoàn toàn khác, chỉ khi tự trải qua cảnh kinh dị ấy mới có thể hiểu cảm giác thấu xương kia.
Trần Ca cúp điện thoại, chưa kịp thả nó xuống thì lại có người gọi đến.
Ban đầu anh còn tưởng Lưu Đao chưa từ bỏ ý định, nhưng xem màn hình mới phát hiện người gọi là đội trưởng Nhan.
“Không lần nào chú ấy tìm mình mà là chuyện tốt cả.” Trần Ca lẩm bẩm, hoàn toàn không biết rằng đối phương cũng có cùng một phản ứng khi người gọi là anh.
“Đội trưởng Nhan, có chuyện gì không?” Trần Ca nằm thả lỏng trên giường, tối nay tâm trạng của anh không tệ lắm.
“Tôi nghe đội trưởng Lý nói hôm qua cậu đến thôn Lâm Quan à?” So với Trần Ca thì giọng của đội trưởng Nhan lại rất nghiêm túc, mỗi lần ông nói với giọng đó thì chắc chắn là có chuyện rất nghiêm trọng.
“Thôn đó có vấn đề à?” Trần Ca ngồi bật dậy, trước đây anh không để mắt đến cái thôn Lâm Quan dưới chân núi ấy, thậm chí còn định chạy vào thôn Hoạt Quan nằm sâu trong núi xem thử nữa.
“Tránh xa thôn Lâm Quan ra, đặc biệt là không được đi đến đó vào buổi tối.” Hình như đội trưởng Nhan đã nói chuyện điện thoại với đội trưởng Lý nên biết Trần Ca đã gặp vài chuyện tại đó.
“Đội trưởng Nhan, chú nói rõ chút đi, bằng không cháu càng tò mò hơn đó.”
“Hẳn cậu đã biết vụ án hạ độc tại thôn Lâm Quan, một nhà bốn người chết mất ba, chỉ còn lại một cô bé may mắn còn sống.”
“Cháu biết rõ, cháu còn gặp cô bé đó trong viện mồ côi nữa.”
“Người từng chăm sóc cô bé ấy trước đó đã chết, người ta tìm thấy xác trong một ngôi nhà bỏ hoang đã bị khóa lại tại thôn Lâm Quan.” Giọng nói của đội trưởng Nhan bình tĩnh đến đáng sợ, có thể thấy ông đang giấu cơn tức giận trong lòng.
“Tại sao xác người đó lại xuất hiện ở thôn ấy?” Hung thủ đầu tiên mà Trần Ca nghĩ đến là người chị của Giang Linh, nhưng anh đã tiếp xúc với cô, tuy đối phương có ngoại hình như quái vật nhưng nội tâm lại không khác gì người thường.
“Tôi cũng không nghĩ ra nổi, ban đầu việc điều tra vụ án cũng từng rơi vào bế tắc vì sự kiện này. Chúng tôi sắp xếp tất cả những lời nói và hành động kỳ lạ mà người chết từng nói, từng làm hồi còn sống, cuối cùng cũng phát hiện một điểm kỳ quái.” Hình như đội trưởng Nhan đang do dự không biết có nên nói cho Trần Ca biết hay không, nhưng cuối cùng ông vẫn nói ra sau mấy giây chần chừ: “Lúc còn sống, người chết đã từng mua máu nhờ vào chức vụ của mình.”
“Máu người?”
“Đúng, đây là manh mối duy nhất mà chúng tôi có.” Đội trưởng Nhan nhắc nhở Trần Ca lần nữa: “Cậu tuyệt đối đừng đến thôn Lâm Quan một mình vào buổi tối, ít nhất là trước khi chúng tôi điều tra rõ, không nên liều lĩnh.”
“Vậy cháu phải chờ đến khi nào?” Trần Ca có thể chờ, nhưng nhiệm vụ về cảnh tượng kinh dị trên điện thoại màu đen lại không chờ được, cảnh tượng Thôn Hoạt Quan ba sao sẽ biến mất sau sáu ngày nữa.
Tất cả những nhiệm vụ bị từ chối trên điện thoại màu đen đều sẽ bị khóa vĩnh viễn.
“Ít nhất phải bắt hết tất cả các bệnh nhân tâm thần chạy trốn khỏi Khu Nội Trú Số Ba mới được.” Đội trưởng Nhan vừa nói đến đây liền thấy đau đầu: “Ban đầu họ còn an phận, đến sau khi trở mặt hoàn toàn thì chúng tôi mới phát hiện mình đánh giá mức độ nguy hiểm của bọn họ quá thấp.”
Trần Ca nghe hiểu hàm ý của đội trưởng Nhan: “Lẽ nào bọn họ lại gây án nữa à?”
“Hiện tại tôi đang đứng bên ngoài hiện trường án mạng để thu dọn tàn cuộc.”
“Án mạng?” Giọng của Trần Ca chậm lại: “Có người bị giết ư?”
“Không sai, tổng cộng hai người, nhưng tình hình tại hiện trường khá là kỳ dị.”
“Người chết thứ nhất là một kẻ cướp, dựa vào camera thì người chết vừa mới gây án thành công, sau khi trốn vào hẻm thì không thấy ra nữa, một tên say đi ngang qua đã báo cảnh sát. Người chết bị móc hai mắt, nguyên nhân chết chưa rõ.”
“Người chết thứ hai là tội phạm bị truy nã đang trốn tại Cửu Giang, hắn ta bị treo cổ trong phòng thuê. Nếu phương pháp gây án không giống nhau ở chỗ cả hai người bị hại đều bị móc mắt thì chúng tôi còn chẳng kết nối hai vụ án này lại với nhau nữa là.”
Sau khi nghe đội trưởng Nhan kể lại, Trần Ca cũng cảm thấy là lạ: “Tại sao người chết lại bị móc hai mắt?”
“Hung thủ là người bị bệnh tâm thần, chúng ta không thể phỏng đoán ý nghĩ của người điên từ góc độ của người bình thường được.” Ông thở dài: “Nhìn chung thì mấy vụ án mạng có điểm chung đều vì hung thủ quái gở. Có thể việc móc mắt là một nghi thức, cũng có thể hung thủ từng gặp phải chuyện lạ nào đó liên quan đến mắt khi còn bé khiến kẻ đó bị ám ảnh, cũng có thể hành động đó được dùng để quấy rầy việc điều tra của chúng tôi.”
“Khả năng ám ảnh tuổi thơ rất lớn, rất nhiều bệnh nhân tại Khu Nội Trú Số Ba từng bị thương khi còn nhỏ.” Trần Ca nhớ kỹ lời đội trưởng Nhan nói, rất có thể người gây án là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ. Anh muốn cố gắng hiểu thêm về kẻ đó.
“Hiện giờ tôi tò mò một chuyện khác hơn là lý do hung thủ móc mắt nạn nhân.” Tiếng ngón tay gõ lên mặt bàn vang lên ở đầu dây bên kia, đội trưởng Nhan thường làm hành động này một cách vô thức khi đang suy tư: “Tại sao bọn họ lại giết những người có tội kia? Lẽ nào bọn họ đang chứng tỏ với chúng tôi rằng bọn họ khác tội phạm bình thường à?”