“Bọn họ đi đến đây!”
Làn sóng sương máu mạnh mẽ cùng với những xiềng xích màu đen như ẩn như hiện trong đó. Chỉ nhìn những thứ này, chân của người đàn ông xăm trổ đã run lên. Anh ta nhìn Trần Ca, người đang đứng một mình trên mép tòa nhà, muốn hỏi đối phương một câu liệu anh có phải là người sinh ra đã không có loại cảm xúc giống như sợ hãi không.
“Tôi có một kế hoạch có thể tăng xác suất trốn thoát của chúng ta lên đáng kể.” Trần Ca rất bình tĩnh: “Cái bóng và cái tên mới đến này có thù hận với tôi, nhưng bây giờ cái bóng lại không biết rằng mục tiêu thật sự của kẻ đó là tôi. Vì để đảm bảo rằng kế hoạch của mình sẽ không bị phá hủy, hắn ta chỉ có thể bị ép phải kháng cự. Nếu như cho hắn ta biết sự thật, chắc chắn hắn ta sẽ rất vui mừng khi có thể dùng tên mới đến đó để giết tôi.”
“Tình hình hiện tại là tốt nhất cho chúng ta, thời gian được kéo dài càng lâu thì lợi ích dành cho chúng ta lại càng lớn.” Trần Ca dừng lại một lúc rồi mới bắt chuyện với những người khác: “Trên người tôi có thứ gì đó đang hấp dẫn tên kia. Đợi lát nữa tôi sẽ dẫn ông ta và cái bóng ra, điên cuồng tàn phá trấn Lệ Loan, mấy người nhân cơ hội này đi đến chung cư Minh Dương ở bên cạnh trấn Lệ Loan và mang những mảnh cửa bị thiếu về.”
“Được.” Người đàn ông xăm trổ buột miệng, nói xong lại cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng bổ sung: “Vậy anh thì làm sao? Bị bọn họ đuổi theo, chỉ cần sơ ý một chút là có thể xong đời đấy!”
Anh ta không phải là quan tâm đến Trần Ca, anh ta chỉ cảm thấy Trần Ca bị hai con quái vật đáng sợ như vậy đồng thời đuổi theo, chắc là cũng không kéo dài được bao nhiêu thời gian.
“Đây là cách tốt nhất tôi có thể nghĩ ra được cho đến nay.” Trần Ca lấy ra một chiếc điện thoại nắp gập gần như không thể tìm thấy trên thị trường nữa, gọi quỷ điện thoại Đồng Đồng ra: “Cậu thử xem có thể trao đổi tin tức với tôi ở cái chỗ này không?”
Đồng Đồng thử qua trong thời gian ngắn, điện thoại của Trần Ca rung nhẹ, một dòng chữ xuất hiện trên đó: [Có thể, nhưng cực kỳ tốn sức.]
Trần Ca khẽ gật đầu, anh lại gọi Môn Nam và lão Chu ra: “Hai người mang theo Đồng Đồng, đi theo bọn họ tìm mảnh vỡ của cánh cửa đi.”
Môn Nam là áo đỏ, thực lực cũng mạnh mẽ, kinh nghiệm của lão Chu lại phong phú, tâm tư kín đáo, hơn nữa Đồng Đồng có thể liên hệ với Trần Ca từ xa, đây là tổ hợp ổn thỏa nhất mà anh có thể nghĩ tới lúc này.
Tình thế cấp bách, Môn Nam không chút phàn nàn. Cậu ta liếc nhìn sương máu và xích sắt ở phía xa xa, sờ sờ cái trán không hề có mồ hôi: “Thế còn anh?”
“Tôi sẽ dẫn những thứ đó đi và mở đường cho mấy người.”
“Anh bạn, chắc là tờ giấy trên người anh đã thu hút đối phương đúng không? Tôi vừa thấy tờ giấy đó đã bị một lệ quỷ cất đi, anh hoàn toàn có thể để cho anh ta lôi kéo cái bóng đi ra, còn bản thân thì đi cùng chúng tôi được mà.”
Người đàn ông mặt cười hiếm khi thốt ra hai từ bạn bè, điều này làm cho anh hơi ngạc nhiên. Anh ném đôi giày cao gót mà mình cầm vào trong lòng hắn ta: “Không được, cứ làm những gì tôi nói đi.”
“Tôi nghĩ lý do mà lệ quỷ kia chủ động cất tờ giấy đó đi không trả lại cho anh cũng bởi vì anh ta muốn làm như tôi nói, đây là lựa chọn của anh ta mà.”
Trong mắt người đàn ông mặt cười, có vẻ như người có thể được ma quỷ quan tâm như vậy chắc có lẽ cũng không tệ, vì vậy thái độ của hắn ta đối với Trần Ca mới hơi thay đổi.
“Anh ấy như một gia đình đối với tôi, anh có để cho gia đình mình phải mạo hiểm chỉ vì sự an toàn của bản thân không?" Vẻ mặt của Trần Ca nghiêm túc. Sau khi nói xong, mùi máu xung quanh anh bỗng trở nên nồng nặc hơn. Tiếng dòng điện rè rè vang lên, ở chỗ trái tim trống không của Hứa Âm như xuất hiện tơ máu đỏ ngầu, nhưng ngay sau đó mọi thứ lại trở lại trạng thái ban đầu.
“Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ không bao giờ để anh ấy phải chịu đựng nỗi đau một mình. Anh ấy có sự lựa chọn của mình, nhưng tôi cũng có sự cố chấp của tôi.” Thật ra Trần Ca đã sớm phát hiện ra vấn đề trên người Hứa Âm rồi.
Mỗi khi chiến đấu, Hứa Âm đều liều lĩnh như vậy, giống như cố tình tìm đến cái chết vậy.
Trong thế giới của anh ta không có bất kỳ thứ gì đáng để làm kỷ niệm cả, và anh ta cũng không biết tại sao mình lại để lại một phần chấp niệm như vậy.
Anh ta không biết bản thân mình muốn cái gì, không muốn phá hủy cũng không muốn bảo vệ, về lý do tại sao anh ta lại bảo vệ Trần Ca thì đến chính anh ta còn không biết tại sao. Có lẽ anh ta coi Trần Ca là người duy nhất mà anh ta có thể tin tưởng, hoặc cũng có thể chỉ muốn tìm một lý do để thuyết phục bản thân về cái chết của mình.
Cái chết chưa bao giờ là một việc dễ dàng, Trần Ca hiểu và thông cảm nên càng muốn giúp đỡ Hứa Âm nhiều hơn nữa.
Không phải ngẫu nhiên mà Trần Ca nhận được danh hiệu Người Được Lệ Quỷ Quan Tâm, anh có một đặc điểm mà người khác không bao giờ có thể có được. Đó là thấu hiểu nỗi đau thật sự trong lòng người khác, cảm thông với người đó, từ đó dùng chính những hành động thiết thực của mình để cứu rỗi, mang đến cho họ một cuộc sống mới.
“Tôi sẽ cùng anh ấy dẫn những con quái vật đó đi. Diện tích của trấn Lệ Loan có hạn, tôi hy vọng mọi người có thể tăng tốc độ và tìm thấy tất cả các mảnh cửa bị hư hỏng trước khi tôi bị bắt kịp.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ ra: “Mấy người đi trước đi, bọn tôi sẽ chạy ngược chiều với mọi người sau.”
Nếu như không phải là đã quen biết lâu, chỉ sợ Môn Nam cũng sẽ cảm thấy người đàn ông trước mặt tràn đầy tinh thần trọng nghĩa, là một ông chủ tốt chính trực không vụ lợi như những người khác.
“Anh cẩn thận một chút, tôi còn đang chờ anh đưa tôi về sửa sang lại cửa đấy.” Cậu ta mặc kệ đôi chân ngắn của mình, đi xuống lầu, mấy người khác cũng lần lượt rời đi.
Chẳng mấy chốc trên mái nhà chỉ còn lại Trần Ca. Anh nắm lấy lan can của tòa nhà bên cạnh, trong mắt bốc lên một ngọn lửa: “Bác sĩ Cao thì không muốn làm người, cái bóng lại muốn tái sinh thành con người, thứ mà hai tên này theo đuổi đúng lúc ngược lại nhau. Cứ đánh đi, từ từ mà đánh, không biết ai mới là câu chuyện lạ đáng sợ nhất ở trong trấn nhỏ đầy quái gở và tuyệt vọng này.”
Vầng trăng lưỡi liềm đỏ như máu chiếu trên mái nhà, cái bóng của Trần Ca lan tràn ra xung quanh. Sương máu bị ép đi một cách thô bạo. Một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ, hung ác và điên cuồng chậm rãi xuất hiện, nhưng nó lại nhanh chóng biến mất.
Trần Ca nhìn vào màn sương máu và xiềng xích vẫn còn đang chiến đấu kịch liệt, để lộ ra vẻ mặt chân thật nhất của anh, anh nhếch khóe miệng lên, cầm búa của bác sĩ nát sọ chạy xuống dưới lầu.
“Bác sĩ Cao là sự tồn tại gần với trên áo đỏ nhất trong tất cả các ma quỷ mà mình đã từng gặp. Mặc dù Minh Thai có liên quan đến cảnh tượng bốn sao, nhưng cái bóng chỉ có một phần nhỏ sức mạnh của Minh Thai khi ở đây, dù có lợi ích sân nhà, nhưng chắc là cũng không phải đối thủ của bác sĩ Cao.” Trần Ca chạy ra khỏi hành lang, chạy lung tung quanh trấn Lệ Loan, màn sương máu xung quanh anh trở nên loãng hơn.
“Vẫn phải cẩn thận với bác sĩ Cao, điều phiền toái lúc này là mình không chắc về tình trạng của ông ta, cũng càng không biết mục đích của ông ta, tất cả bố trí của ông ta dường như đều xoay quanh nhà ma của mình.” Trần Ca chạy như bay về phía trước, những tiếng động kỳ lạ liên tục phát ra phía sau anh. Rất có thể bác sĩ Cao đã nhận ra anh đang di chuyển, nên cũng đẩy nhanh tốc độ của mình.
Sương mù máu mờ dần, những tiếng động lớn tiếp tục phát ra không ngừng, những bóng người trong những tòa nhà đỏ như máu xung quanh đang rung chuyển, những tên sát nhân biến thái và lệ quỷ bị nhốt ở đây để cung cấp những cảm xúc tiêu cực cũng đã phát hiện ra điều gì đó không ổn, tất cả đều bước ra khỏi nơi ẩn náu.
“Càng ngày càng náo nhiệt rồi, những tên sát nhân biến thái, lệ quỷ và đủ thứ kỳ lạ không thể tưởng tượng, không thể diễn tả nổi, đây thật sự là một buổi thác loạn thuộc về bóng đêm mà.”
Đi xuyên qua các con đường, nụ cười trên mặt Trần Ca càng ngày càng rõ ràng.