Thời điểm hành khách lên xe là đúng 12 giờ đêm, hắn ta ôm một gói đồ màu đen ngồi ở ghế phía sau, mặc áo hoodie màu đen có mũ, đầu cúi thấp, dường như màu sắc của áo bên trong đậm hơn một chút...
Lão Trương cố gắng ép mình không nhìn vào gương chiếu hậu, nhưng ông vẫn không khống chế được, mắt không tự chủ liếc nhìn về phía đó.
“Sao mình lại cảm thấy sau khi người kia lên xe đã biến thành một người khác vậy.”
Lão Trương nhỏ giọng thì thầm, tiện tay cầm điện thoại di động mở giao diện bật phím báo cảnh sát khẩn cấp lên.
“Vẫn đi hẻm Hoa Hòe sao?”
“Ừ.”
“Nhà cậu ở đó sao? Trong con hẻm cổ của Cửu Giang hầu như là một vài người già, độ tuổi như cậu rất hiếm thấy.”
“Nhà tôi không ở đó.” Ngữ điệu của hành khách rất kỳ lạ, câu nào cũng rất ngắn, hơi âm trầm.
“Nghe khẩu âm của cậu thì là người địa phương ở Cửu Giang ấy nhỉ? Gần đây, buổi tối không an toàn lắm, đừng đi lung tung.” Lão Trương thực sự không muốn chạy tới cái hẻm quỷ quái kia nữa, ông rất lo sẽ gặp lại hành khách kia: “Nhà cậu ở đâu? tôi đưa cậu về thẳng nhà, cậu thấy thế nào?”
“Nhà tôi?” Hành khách cúi đầu nhìn cái bọc màu đen để trên đầu gối, không nói gì.
Lão Trương thấy hành khách không mở miệng, ông cũng không tiếp tục hỏi nữa, quay đầu xe lại, chuẩn bị đi về hướng nội thành.
Sau khi xe taxi khởi động, bầu không khí trong xe càng trở nên đè nén hơn.
Lão Trương có cảm giác không thở nổi khi ngồi cùng hành khách ở hàng ghế sau trong cùng một xe, ông mở cửa kính xe ra.
Gió đêm thổi vào trong xe, lúc này ông mới cảm thấy thư thái hơn một chút, ông ngẩng đầu nhìn hành khách qua gương chiếu hậu.
Bất kể xe có xóc nảy thế nào, nửa người phía trên của hành khách kia vẫn giữ nguyên một tư thế.
Dường như người này vội vàng ra ngoài lấy đồ, chưa kịp thay áo sơ mi bên trong ra, cái áo nhàu nhĩ, cái cúc trên cùng còn chưa cài lại, có thể loáng thoáng thấy một vệt dây hằn.
“Trước khi lên xe, cậu ta đã bị xâm hại bạo hành sao? Không đúng, nhìn như vết dây lưu lại do treo cổ vậy.”
Tài xế càng căng thẳng hơn, một nửa lực chú ý của ông đặt trên người hành khách, ông sợ một khi mình không chú ý, phía sau sẽ biến hóa ra cái gì đó.
Con ngươi lóe lên, tim lão Trương đập rất nhanh, ông sợ mình cứ nhìn lén sẽ bị phát hiện, hơn nữa còn sợ hành khách phía sau sẽ làm ra chuyện điên cuồng gì đó.
Tốc độ của xe tăng lên, đi ở nơi hoang vắng ngoại thành, biện pháp ông có thể nghĩ tới là lái xe nhanh thêm một chút, đợi đến nơi có nhiều người thì sẽ không sao nữa.
Tất cả cửa sổ xe đều mở ra, gió thổi vào xe vù vù, lão Trương vẫn luôn để ý phía sau.
Hành khách ngồi hàng ghế sau vẫn không nhúc nhích như trước, chỉ là cái bọc màu đen mà hắn ta đặt trên đầu gối bị thổi bung ra một góc, một góc vải nhỏ trượt xuống, lộ ra thứ ở bên trong.
Máu xông mạnh lên não, tim lão Trương càng đập mạnh hơn.
Hũ tro cốt!
Thứ mà người kia tới nhà hỏa táng để lấy vào đêm hôm khuya khoắt chính là hũ tro cốt.
Cánh tay ông run rẩy không tự chủ, ngón út như bị chuột rút co vào bên trong, một cảm giác lạnh lẽo từ từ len theo cột sống.
Dường như khách hàng không hề để ý đến việc miếng vải đen bị trượt xuống do gió thổi.
Chiếc xe taxi chạy như bay, gió đêm thổi ào ào khiến một bên khác của tấm vải đen cũng bị trượt xuống.
Lần này lão Trương nhìn rõ hơn, bên trong miếng vải đen bao gồm hũ tro cốt và một tấm hình.
Ông chú tài xế hơi giảm tốc độ, tập trung lực chú ý về hướng gương chiếu hậu, hai mắt ông nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên hũ tro cốt.
Nhìn không rõ lắm, nhưng cái cằm và cái miệng khá giống với hành khách ngồi trên xe.
“Hơn nửa đêm cậu ta còn tới nhà hỏa táng, rồi ôm hũ tro cốt của mình ra?”
Lão Trương không dám nghĩ tiếp nữa, thân thể ông đang run rẩy, một tay điều khiển xe, một tay lục tìm ở bên cạnh, ông muốn lén báo cảnh sát.
Nhưng ngay lúc ông chạm vào điện thoại di động, ông lại nhìn thoáng qua gương chiếu hậu theo thói quen, giữa mặt gương là một đôi mắt đầy tia máu đang nhìn ông!
Không biết hành khách luôn cúi đầu kia ngẩng đầu lên tự lúc nào, mặt của hắn ta và tấm hình trên hũ tro cốt kia giống nhau như đúc, chỉ khác ở chỗ là có thêm màu xám trắng không bình thường thôi.
Da gà trên cổ nổi hết lên, lão Trương cảm thấy toàn thân lãnh lẽo, may mắn rằng ông có kinh nghiệm làm lái xe nhiều năm, điều đó khiến ông cực lực khống chế bản thân, nhờ vậy mới không xuất hiện sự cố.
Xe taxi tiếp tục chạy về phía trước, chỉ vài phút nữa là sẽ đi vào khu nội thành, nhưng lão Trương thấy tình huống càng lúc càng không ổn.
Hành khách phía sau vẫn nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu, mỗi lần ông ngẩng đầu lên đều thấy phía sau đang có một đôi mắt nhìn mình chòng chọc.
Gió đêm thổi bung miếng vải đen xuống, hành khách vẫn ôm hũ tro cốt của mình ở phía sau không nhúc nhích.
“Rốt cuộc cậu ta muốn làm gì?”
Dọc theo đường đi ông không hề thấy một chiếc xe nào, trong lòng lão Trương nóng như lửa đốt, ông dần dần sinh ra một ảo giác, dường như chính mình chạy về phía địch. Con đường này vốn không phải đường đi vào nội thành, mà nó hướng đến khu càng vắng hơn.
“Nên làm gì bây giờ?”
Ông lặng lẽ báo cảnh sát và để lại ám hiệu cầu cứu trong nhóm chat nhưng nước xa không cứu được lửa gần, những điều này không mang lại chút cảm giác an toàn nào cho ông.
Mỗi lần ngẩng lên nhìn, lão Trương đều cảm thấy cặp mắt phía sau càng lúc càng tiến tới gần.
Ông nắm chặt tay lái, nhiệt độ trong xe đang liên tục giảm xuống, phía sau lưng tê rần, rõ ràng dựa lưng vào ghế nhưng không cảm thấy êm ái chút nào.
“Brừm, brừm...”
Điện thoại bên cạnh bắt đầu rung lên, có người đang gọi tới, nhưng lão Trương không dám nghe.
“Này.”
Hành khách sau lưng đột nhiên lên tiếng, lão Trương sợ run lên, khoảng 1, 2 giây sau mới đáp lại: “Sao, sao vậy?”
“Có người gọi điện thoại cho chú kìa.”
Hành khách nói như thế, lúc này lão Trương mới nhìn sang bên cạnh, giao diện báo cảnh sát đã không thấy, thay vào đó là một cuộc gọi nhỡ.
Sau khi điện thoại đổ chuông thì cuộc gọi này chấm dứt rất nhanh, dường như người ở đầu dây bên kia cũng nhận ra tình huống bất thường.
“Đừng để ý đến nó, lúc lái xe không được nghe điện thoại.” Lão Trường cười khan, nói.
Nói xong ông lại nhìn lướt qua màn hình điện thoại, một tin nhắn vừa được gửi đến.
[Mau dừng xe lại! Chạy dọc theo đường cái! Kẻ ngồi phía sau xe anh không phải là người!]
Tin nhắn này dừng lại trên màn hình khoảng mấy giây, lão Trương thấy, hành khách phía sau cũng nhìn thấy.
“Mấy người này thật nhảm nhí.”
Tài xế cầm lấy điện thoại di động, đặt ở bên cạnh tay lái rồi định nói thêm mấy câu, lúc ông ngẩng đầu nhìn về phía gương chiếu hậu, bỗng nhiên phát hiện mặt của hành khách dán sát vào hàng rào bảo vệ phía sau mình!
Khuôn mặt tái nhợt bị hàng rào bảo vệ ngăn trở, trên mặt hành khách mang một nụ cười mà lão Trương không thể hiểu nổi.
“Đừng phủ nhận, thực ra trong lòng chú cũng đã nghĩ tới.” Mũ áo khoác trượt xuống, cổ hành khách hơi vặn vẹo, sau đầu hắn ta còn có một gương mặt khác nữa.
“Nói nghiêm túc thì hắn ta là người, nhưng tôi thì không phải.”
Bờ môi mấp máy, những lời này là gương mặt phía sau đầu của hành khách nói.
Lão Trương quên mất phải phản ứng như thế nào, trong đầu ông trống rỗng, ông đồng thời đạp cả phanh và chân ga.
Xe taxi chạy thêm mấy chục mét mới ngừng lại được, ông hét ầm lên rồi bò ra ngoài xe, chạy như điên về phía trước.
Cửa xe mở ra, hành khách cũng bước ra, hắn ta quay lưng về phía lão Trương, khuôn mặt dị dạng phía sau gáy nở một nụ cười khó coi.
“Ông chạy không thoát được đâu, thân thể này đã bị một tên điên theo dõi, hiện tại tôi cần đổi một đồng bọn mới.”
Hành khách quay lưng về phía lão Trương, nhưng thân thể hắn ta lại như bị một sức mạnh vô hình lôi kéo, lảo đảo đuổi theo.