Quyển nhật ký bày trên bục giảng dùng để dọa du khách lại biến thành sách hướng dẫn tham quan nhà ma của Trần Ca. Anh bỏ quyển nhật ký vào ba lô của mình, chạy tới cảnh tượng được ghi chép trong trang thứ hai của nhật ký.
Học Viện Ác Mộng là nhà ma nổi tiếng nhất Tân Hải, không gian bên trong to hơn nhiều so với tưởng tượng ban đầu của Trần Ca, hoàn toàn lấy trường ma làm chủ đề, gần như bao gồm toàn bộ những câu chuyện lạ có thể xảy ra trong trường học.
“Tất cả sáu tầng lầu, hôm nay có cái chơi rồi.”
Nơi này rộng, bất kể nói từ phương diện nào, đối với Trần Ca cũng là chuyện tốt. Anh có thể thăm dò tùy ý, nếu như sau này có cơ hội sát nhập với chỗ này, cũng có thể xây dựng khá nhiều cảnh tượng kinh dị.
Cảnh tượng Bút Tiên cách phòng học tổ chức lễ chào đón học sinh mới không xa. Trần Ca sờ bức tường loang lổ, nhìn thấy một cánh cửa phòng cũ nát ở chỗ rẽ trên hành lang, trên cửa viết vài chữ Nhà kho.
“Trên nhật ký nói cô gái tên Tố Điệp chơi trò Bút Tiên ở trong nhà kho.”
Trần Ca đẩy cửa vào, còn chưa đi vào trong đã nghe thấy tiếng khóc của một cô gái.
Bay bổng bất định, không biết là truyền tới từ chỗ nào.
“Có ai không?”
Học Viện Ác Mộng và nhà ma của Trần Ca có một điểm khác biệt rất lớn. Du khách trong nhà ma của Trần Ca có thể tự do tham quan, toàn bộ quá trình không có chỉ dẫn hay trợ giúp, mà những nhà ma khác trên thị trường thường hay có tuyến đường tham quan cố định.
Lúc này anh đi vào cảnh tượng Bút Tiên mà không báo trước, anh lo diễn viên còn chưa chuẩn bị xong, ảnh hưởng tới trải nghiệm tham quan của mình.
Sau khi mở miệng nói chuyện, tiếng khóc trở nên yếu đi, Trần Ca quan sát bốn phía.
Tường nhà kho cố ý làm cũ, trên kệ hàng phủ đầy bụi, trong góc phòng chất đống các loại đồ vật lung tung.
Ánh sáng trong phòng tối mờ, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chuột kêu.
“Trên nhật ký chỉ nói Tố Điệp chơi trò Bút Tiên ở đây, nhưng lại không nhắc tới bất kì chuyện gì liên quan đến nhà kho này. Giả sử trong quá trình Tố Điệp chơi Bút Tiên đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy thì số quỷ mình có khả năng gặp phải trong nhà kho hẳn là hai con, một là Tố Điệp, một là Bút Tiên.”
Trần Ca đi qua kệ hàng thứ nhất, bên cạnh chân trái bỗng nhiên truyền ra tiếng chuột kêu, anh cảm thấy có thứ gì đó cọ vào mắt cá chân.
Người bình thường bị dọa như thế này, ít nhất cũng sẽ hét lên một tiếng, nhưng Trần Ca lại vẫn thờ ơ. Anh giống như đứa trẻ tò mò với tất cả mọi thứ, ngồi xổm xuống tại chỗ.
“Giữa hai kệ hàng này có một sợi dây thừng, một khi chân chạm phải, chuột lông đồ chơi trên nút buộc sẽ thoát ra.” Trần Ca vuốt cằm: “Có một số người sợ hãi những thứ này, rất có lý. Trong nhà ma không nhất thiết tất cả phải là ma, bất kì thứ gì có thể đem lại sự sợ hãi và kinh dị đều có thể kết hợp trong nhà ma, như thế mới có thể thỏa mãn toàn bộ nhu cầu của du khách, càng phù hợp với mục tiêu tạo ra nhà ma đa dạng hóa của mình.”
Trần Ca ghi nhớ những cơ quan nhỏ này vào trong lòng, chuẩn bị trở về sẽ từ từ cân nhắc, tranh thủ sáng tạo ra càng nhiều thứ thú vị kích thích.
Trần Ca đứng dậy, tiếp tục hướng về phía trước, đi tới giữa kệ hàng thứ nhất và thứ hai.
Lối đi ở đây cực kì chật hẹp, trên kệ hai bên bày đầy đồ đạc, mang đến cho người ta cảm giác giống như sẽ đổ xuống bất cứ lúc nào.
Đi tới trong cùng của kệ hàng, Trần Ca nhìn thấy trên kệ hàng thứ hai có một lọ thủy tinh sắp rơi xuống, anh giơ tay khẽ đẩy lọ thủy tinh vào trong một cái.
Trong lúc đẩy vào, anh trông thấy phía sau lọ thủy tinh có một gương mặt trắng bệch.
“Ở phía bên kia kệ hàng? Không phải, là giấu giữa hai bên kệ hàng.” Trần Ca nhìn chằm chằm gương mặt kia một lúc, rồi đặt lọ thủy tinh xuống đất, đưa tay qua đó.
Đầu ngón tay chạm vào gương mặt đối phương, Trần Ca khẽ véo đối phương một cái: “Cao su nhân tạo? Là một mô hình?”
Trần Ca dọn hết mọi thứ trên kệ ra, lúc này mới thấy rõ đó là một cái mặt nạ bị dán lên quả bóng rổ.
“Người giả à? Chỗ này nếu đổi thành người thật có khi sẽ càng đáng sợ hơn, nhưng mà ở đây nhỏ quá, người sống chắc chắn không chen vào được.” Trần Ca đi về phía trước, đến giữa kệ hàng thứ hai và thứ ba, anh lại trông thấy lọ thủy tinh sắp rơi xuống, lần này không phải một mà là năm cái.
“Bọn họ đặt như thế, không sợ lọ thủy tinh rơi xuống thật à? Chẳng lẽ dùng kính cường lực, rơi xuống cũng không dễ vỡ sao?" Trần Ca đi qua chỗ lọ thủy tinh, anh phát hiện trong mỗi lọ đều chứa thứ gì đó đen sì sì, nhìn hơi giống cơ quan nội tạng.
“Năm lọ tương ứng với năm nội tạng của người?" Trần Ca thuận tay đẩy lọ về chỗ cũ. Lúc đẩy tới cái thứ tư, anh đang thu tay về, bỗng nhiên một cánh tay mảnh khảnh vươn ra từ sau kệ hàng, nắm lấy cổ tay anh!
Quá bất ngờ, không có bất kì điều gì báo trước, Trần Ca ngơ ra tại chỗ không phẩy mấy giây mới phản ứng lại được.
Năm ngón tay anh nắm chặt, trở tay nắm lại cổ tay của đối phương, sau đó mới nghiêng đầu nhìn về phía bên kia kệ hàng.
Một cô gái rách miệng mặc đồng phục Học Viện Ác Mộng, nửa người dán sát kệ hàng.
“Bỏ! Bỏ tay!" Lời thoại gốc của cô gái hẳn không phải câu này.
“Ngại quá, vừa nãy tôi cũng bị dọa hết hồn.” Trần Ca chậm rãi buông tay, cách kệ hàng nhìn về đối phương, nhưng cô gái kia đã biến đâu mất tăm.
“Người đâu rồi?”
Tiếng khóc lại truyền đến. Trần Ca vòng qua kệ hàng, đến chỗ trong cùng của nhà kho, giữa một đống đồ đạc lung tung có một cô gái dáng người gầy yếu đang gục xuống bàn khóc.
“Xin lỗi vì chuyện vừa nãy, tôi sợ quá, cho nên mới hơi dùng sức.” Trần Ca ngồi xổm bên cạnh bàn, anh rất lo đối phương khóc là do mình.
“Tôi rất khó chịu, bây giờ tim tôi như bị dao cắt vậy.”
“Tôi chỉ chạm vào cổ tay của cô, e là không phải cô muốn dọa tôi đâu nhỉ?" Trần Ca nhỏ giọng thầm thì.
Cô gái nhìn dấu tay sưng đỏ trên cổ tay mình, tuy là phản ứng của vị khách này không giống dự đoán của mình cho lắm, nhưng dù sao cô cũng là diễn viên nhà ma chuyên nghiệp, lập tức tiến vào trạng thái: “Tôi yêu một người sâu đậm, sau khi hỏi Bút Tiên, tôi mới biết người kia không hề yêu tôi. Tôi dùng cách Bút Tiên dạy cho tôi, nhưng không ngờ lại hại chết anh ấy. Tôi hối hận quá, cho nên muốn đi cầu Bút Tiên lần nữa, xem có cách nào có thể vãn hồi không.”
“Người đã chết rồi, còn vãn hồi gì nữa?”
“Bút Tiên chắc chắn sẽ có cách!" Tâm trạng của cô gái đột nhiên kích động, con mắt đỏ bừng.
“Tùy trường hợp. Trong toàn bộ lệ quỷ, Bút Tiên cũng không được tính là mạnh lắm, tốt nhất cô đừng ôm quá nhiều hi vọng.”
“Thế cũng vẫn phải thử mới được.” Cô gái ngẩng đầu, trên gương mặt cô trang điểm rất đậm, tuyệt đẹp, méo mó, trông rất quái dị: “Anh có thể giúp tôi một việc không? Trò chơi Bút Tiên cần hai người mới có thể hoàn thành, nhà kho này rất ít khi có người tới, bây giờ tôi cần một người phối hợp với tôi chơi trò này.”
“Không thành vấn đề.” Trần Ca ngừng lại một lát, lại mở miệng hỏi: “Cô nói trò chơi Bút Tiên bắt buộc cần hai người mới có thể hoàn thành, thế lần đầu tiên cô chơi Bút Tiên là đến cùng ai?”
Cô gái không trả lời câu hỏi này, giọng nói của cô càng trở nên chói tai: “Anh ngồi đối diện tôi, hai chúng ta cùng nhau cầm cây bút này, sau đó anh không cần quan tâm gì nữa.”
“Được.” Trần Ca cũng coi như tương đối lịch thiệp. Anh ngồi xuống một bên bàn, cầm bút trên bàn lên.
Đây là một cây bút máy màu bạc trắng, to hơn bút bi thông thường một ít, mặt ngoài còn có hoa văn trang trí.
“Cũng đẹp phết đấy.”
Ngón cái đè lên cán bút, giữa bốn ngón còn lại để khe hở. Bút Tiên là trò chơi hai người, Trần Ca để trống chỗ cầm bút cho cô gái.
“Là thế này à?”
Động tác của Trần Ca vô cùng chuẩn mực, hoàn toàn không cần cô gái hướng dẫn, điều này khiến cho trong lòng cô gái sinh ra một loại cảm giác kì lạ, hình như người trước mắt này thường xuyên chơi trò Bút Tiên.
Một người bình thường sẽ chơi trò Bút Tiên ở nhà mỗi ngày ư?
Cô gái khẽ gật đầu, ngồi đối diện Trần Ca: “Sau khi trò chơi bắt đầu, anh đừng nói gì cũng đừng làm gì hết, yên lặng ngồi đó là được.”
“Đã hiểu.”
“Một khi trò chơi bắt đầu, tuyệt đối không được dừng lại giữa chừng. Gọi Bút Tiên tới, nếu như không để cô ta đi, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.” Cô gái nói rất nghiêm túc.
“Những điều này tôi đều hiểu, cô có thể bắt đầu rồi.” Trần Ca nhìn xung quanh, chơi Bút Tiên ở trong nhà kho bỏ hoang là một trải nghiệm cực kì đáng quý. Học Viện Ác Mộng rất biết làm nổi bật bầu không khí, kết hợp ánh sáng và nhạc nền riêng biệt, ngồi yên không nhúc nhích mà tim vẫn đập bình bịch.
Sau khi cô gái ngồi xuống thì vươn tay nắm chặt cán bút, chân mày cô khẽ nhíu một cái.
Rất kì lạ, tay của người trước mặt lại còn lạnh hơn cả tay mình.
“Có thể bắt đầu chưa?”
“Ừm.”
Cô gái hít sâu một hơi, một tay nắm chặt bút, một tay đặt xuống dưới bàn, mở miệng lầm bầm: “Bút Tiên, Bút Tiên, có thể nói cho tôi biết, làm thế nào mới khiến người yêu tôi sống lại không?”
Sau khi cô nói xong, ánh mắt dán chặt lên bút, hai mắt đỏ bừng có hơi đáng sợ.
Đợi một lúc lâu, bút trong tay không hề di chuyển, vẫn đứng trên giấy như cũ.
“Bút Tiên! Bút Tiên! Cầu xin cô nói cho tôi biết đáp án! Rõ ràng tôi đã làm theo những gì cô nói rồi! Tất cả những gì cô nói tôi đều làm xong hết rồi! Nhưng tại sao anh ấy lại chết? Tôi yêu là con người anh ấy, không phải là thi thể này!”
Tâm trạng của cô gái dần mất khống chế, vẻ mặt của cô dữ tợn, tròng mắt hoàn toàn biến thành màu đỏ.
Giữa cô gái này và Trần Ca cách nhau một cái bàn, bởi vì khoảng cách rất gần, vì thế cái cảm giác của chứng cuồng loạn này, Trần Ca có thể cảm nhận vô cùng trực tiếp.
“Bút Tiên! Bút Tiên! Tôi không muốn để anh ấy chết! Cô trả lời tôi! Trả lời tôi!" Cô gái giống như phát điên, không ngừng la lên, trong cả nhà kho đều vang vọng âm thanh của cô: “Nói cho tôi biết nên làm thế nào, tôi có thể hiến dâng tất cả của bản thân! Tôi biết cô vẫn đang ở đây! Bút Tiên! Tôi biết cô vẫn đang ở đây!”
Khi cô gái hét xong câu cuối cùng, bút trong tay cô đột nhiên nhúc nhích.
“Bút Tiên? Là cô ư? Cầu xin cô nói cho tôi biết làm sao mới có thể khiến anh ấy nghe được giọng nói của tôi lần nữa?”
Cô gái hét lớn, hai mắt cô hoàn toàn biến thành màu đỏ, giống như sắp nhỏ ra máu.
Dưới sự la hét không ngừng của cô, cây bút trên giấy cuối cùng cũng di chuyển.
Trần Ca cũng có thể cảm nhận rõ ràng cây bút đang chuyển động, điều này làm cho anh hơi kinh ngạc. Anh và cô gái đồng thời cầm bút, anh có thể cảm giác được cả hai bên đều không dùng sức, đúng là bút tự chuyển động.
“Ma ám? Không đúng, cây bút máy này rất nặng, bên trong chắc chắn đặt cơ quan. Mặt bàn che một tấm vải rách, không nhìn thấy thứ phía dưới, nhưng có thể sờ được cái bàn này làm bằng kim loại, lẽ nào trong bút đặt một miếng nam châm sao?”
Có lẽ đã nhận ra biểu cảm kinh ngạc trên mặt Trần Ca, giọng cô gái lại lớn hơn. Dưới sự chất vấn không ngừng của cô, cây bút kia viết một câu trên tờ giấy.
“Muốn có được, phải mất đi trước, lần này cô chuẩn bị cho tôi cái gì?”
Nhìn thấy chữ trên giấy, trong nháy mắt cô gái kích động hẳn lên: “Cô muốn cái gì, tôi đều cho cô!”
“Vậy thì giống như lần trước đi.”
Cây bút trong tay ngừng chuyển động, cô gái như rơi vào trầm tư, cô yên lặng nhìn chữ trên giấy: “Cũng giống như lần trước à?”
Giọng cô gái có hơi đáng sợ, giống như đang tự nói, lại giống như bị thứ gì ám vào, cử chỉ điên rồ.
Cô lặp đi lặp lại câu này, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Trần Ca.
Lúc này cây bút trong tay họ lại động đậy, viết xuống câu cuối cùng: “Phải, giống như lần trước, cô hiến tế ngũ tạng của người bạn tốt nhất, tôi cho cô sự trung thành vĩnh viễn từ người thương. Bây giờ cô muốn người thương sống lại, vậy một mạng đổi một mạng đi!”
Lớp trang điểm trên mặt đã lem luốc, biểu cảm của cô gái lại trở nên dữ tợn, bàn tay còn lại cô vẫn giấu dưới bàn đột nhiên vươn ra, lòng bàn tay nắm một con dao sắc!
“Đợi đã!”
Trần Ca vẫn ngồi yên trên ghế như cũ, đến cả tư thế cũng không xuất hiện thay đổi.
Anh nhìn mấy câu trên tờ giấy trắng, chân mày đang nhíu chậm rãi giãn ra, nói với cô gái: “Trước tiên cô đừng xúc động. Bút Tiên đang lừa cô, cho dù có giết tôi, cô ta cũng sẽ không giúp cô thực hiện ước nguyện.”
Cô gái vẫn duy tư thế ban đầu của mình, gương mặt khẽ giật giật.
Dao cũng rút ra rồi, bây giờ anh nói với tôi mấy thứ này?
“Năng lực chủ yếu của Bút Tiên là dự báo, cái gọi là thực hiện ước nguyện chỉ là cạm bẫy, cô nhớ lại giao dịch trước đây của hai người đi.”
“Cô hiến cho cô ta một mạng người, cô ta lại chơi chữ với cô. Mượn cơ hội này giết chết người cô yêu nhất đã đành, còn lừa gạt cô, nói giúp cô giành được sự trung thành vĩnh viễn của người mình yêu nhất.”
“Bây giờ tôi đã hiểu sơ tình huống của cô rồi. Cô có khả năng đã gặp phải Bút Tiên giả, đương nhiên vẫn còn một khả năng khác, chỗ này vốn không có Bút Tiên, cái được gọi là Bút Tiên kia là chính cô.”
“Cô ghen ghét bạn thân của mình ở bên người mình yêu nhất, thế nên mượn lời Bút Tiên, tàn nhẫn sát hại bọn họ!”
Trần Ca bình tĩnh phân tích khiến cô gái nghe mà phát ngốc, sao vị khách này còn tự phát triển kịch bản vậy?
“Cô gái, buông dao trong tay xuống. Trò chơi Bút Tiên không phải chơi như vậy, thứ cô gọi ra không phải Bút Tiên, mà là tâm ma của chính cô.” Trần Ca nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô gái, thả con dao trong tay cô xuống cạnh chỗ mình ngồi, sau đó lấy từ trong túi áo ra một cây bút bi quấn đầy băng dính.
“Bút Tiên chân chính sẽ không mưu hại người vô tội, thứ sát hại những người vô tội kia là lòng người.” Giọng nói của Trần Ca như mang theo ma thuật đặc thù. Anh tóm lấy tay cô gái, cùng đối phương cầm lấy cây bút bi quấn đầy băng dính kia: “Đừng sợ, tôi dẫn cô đi mở mang một chút về Bút Tiên chân chính.”
Song phương lại ngồi xuống hai bên bàn, Trần Ca và cô gái cùng nắm lấy cây bút bi cũ nát.
“Thả lỏng bản thân, hỏi ra vấn đề sâu trong lòng cô muốn biết nhất.” Ánh mắt Trần Ca dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi: “Nào, cùng đọc với tôi. Bút Tiên, Bút Tiên, người là kiếp trước của tôi, tôi là kiếp này của người, có thể cho tôi biết, người yêu tôi nhất là ai không?”