Dường như là nhớ đến thứ gì đó thú vị, Lệ Chi liếm nhẹ môi, hơi phấn khích.
Cô ta không thể chờ đợi được nữa mà bước vào phòng nghỉ ngơi, lấy thỏi son từ trong ví da ra, vừa chuẩn bị bổ sung lớp trang điểm thì điện thoại lại reo lên.
“Số lạ?”
Lệ Chi ném hộp trang điểm vào trong ví da, trong lòng hơi tức giận, bầu không khí tốt đẹp bị cuộc điện thoại này phá hỏng mất rồi.
Cô ta cố gắng điều chỉnh cảm xúc của bản thân, khiến cho giọng nói và ngữ điệu của mình thể hiện ra bình thường nhất có thể.
“Thật mất hứng.”
Lười tiếp tục trang điểm, cô ta ấn nghe điện thoại, đi tới cửa phòng thu âm.
“Xin chào, có chuyện gì sao?” Giọng nói ngọt ngào khiến người ta cảm giác như đang uống một ngụm rượu trái cây ướp lạnh, sảng khoái và thoải mái, còn mang theo một chút men say.
“Số năm chết rồi, tôi cần cô đến tầng hai mươi bốn tòa nhà số ba Phương Hoa Uyển một chuyến.” Hiển nhiên người bên kia đầu dây không bị giọng nói của Lệ Chi mê hoặc, vào thẳng vấn đề.
“Chết rồi?” Ngón tay còn đang chảy máu của Lệ Chi dần nắm chặt, từng giọt máu rỉ ra rơi xuống chiếc ốp điện thoại màu hồng.
“Không cần biết số năm đã nói gì với cô, không cần biết hai người rốt cuộc là quan hệ gì, bây giờ lập tức qua đây cho tôi.”
“Bây giờ ư?” Lệ Chi hơi do dự, một tay cô ta cầm điện thoại, tay còn lại mở cửa phòng thu âm, ánh đèn chiếu vào hành lang tối om, bên ngoài vô cùng yên tĩnh.
Cửa phòng mở ra một khe hở, Lệ Chi không can tâm mà hỏi thêm một câu: “Cái chết của hắn ta không liên quan tới tôi, tại sao lại bảo tôi đến tầng hai mươi bốn?”
“Không muốn chết thì lập tức qua đây!” Giọng nói trong điện thoại truyền đến bên ngoài cánh cửa đang mở.
“Được thôi.” Người phụ nữ mở hẳn cửa gỗ ra, cô ta đeo túi xách lên, chưa bước ra khỏi phòng thu âm được nửa bước đã nhìn thấy một cây búa đầu nhọn bất ngờ đập vào cô ta.
Cô ta không kịp kêu lên một tiếng, người đã bị đập vào trong phòng thu âm.
“Á!”
Cơn đau đớn kéo dài tận mấy giây sau mới truyền lên đại não, trong phòng thu âm truyền đến một tiếng hét muộn màng.
Trần Ca không nói một lời đã nhặt điện thoại từ dưới đất lên, đặt bên tai.
“Số mười hai?” Một giọng nói lạnh lùng và khàn khàn phát ra từ micro, đối phương đã sử dụng máy biến giọng nhưng ngay cả âm thanh giả ấy vẫn khiến Trần Ca cảm thấy hơi quen thuộc.
Trần Ca vẫn còn muốn nghe trộm giọng nói của người kia nhưng đối phương nhanh chóng ý thức được gì đó, cúp điện thoại một cách dứt khoát.
“Chỉ nghe được ba từ, có điều đây cũng là thu hoạch to lớn.” Trần Ca đứng ở giữa hành lang tối om, cầm lấy điện thoại của Lệ Chi, trên gương mặt lộ ra nụ cười.
Tất cả thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đều không rõ thân phận của nhau, cái người có thể gọi điện thoại cho Lệ Chi thì lại khác, hắn ta có thể biết rõ quan hệ của Lệ Chi và số năm, hơn nữa còn nhắc nhở Lệ Chi rời đi trong thời khắc mấu chốt.
“Chủ nhân của giọng nói này rất có thể là hội trưởng đã ẩn trốn, ở trong bóng tối khống chế mọi thứ.”
Trần Ca so sánh với tất cả những giọng nói đã nghe qua ở Hiệp hội kể chuyện lạ, có thể chắc chắn chủ nhân của giọng nói này không phải người đàn ông thứ nhất ngồi ở bên trái bàn ăn, cũng không phải số năm và số mười.
“Phạm vi được thu hẹp lại một chút, bắt được hắn ta, có lẽ Hiệp hội kể chuyện lạ sẽ chia năm xẻ bảy.”
Trần Ca đặt điện thoại của Lệ Chi lên ghế, canh ở cửa, gọi điện thoại cho đội trưởng Nhan.
Tốc độ ra quân của đội trưởng Nhan nhanh hơn nhiều so với người ở đồn cảnh sát Tây Thành, chỉ mới vài chục phút đã có xe cảnh sát tới đây.
Trần Ca cất cây búa nát sọ đi, kiến nghị cảnh sát điều tra lại nơi ở của Lệ Chi một lần nữa, sau đó kể lại chuyện đối phương đã mưu sát chồng.
Mấy người đều bị đem đi điều tra, tại chi cục thành phố, Trần Ca lại một lần nữa gặp được đội trưởng Nhan, người cảnh sát thể hình hơi béo này trông đã hốc hác đi nhiều.
“Đội trưởng Nhan, đã lâu không gặp.”
“Sao tôi cứ có cảm giác ngày nào cũng gặp được cậu?” Đội trưởng Nhan đau đầu nhìn Trần Ca, ông đột nhiên nhớ ra một số lời riêng tư mà đội trưởng Lý từng nói về Trần Ca, đầu bỗng hơi đau đau.
Thế nhưng ông lại không thể trách Trần Ca, lúc đầu người nói sẽ không để chính nghĩa bị nguội lạnh là ông. Chính tay ông đã trao huân chương trị an cho Trần Ca, khuyến khích Trần Ca tiếp tục duy trì sự ổn định trật tự công cộng cũng là ông, bây giờ chỉ có cách nuốt nước mắt vào lòng mà thôi.
“Tiểu Trần, làm không tệ!” Nụ cười của đội trưởng Nhan hơi miễn cưỡng: “Thế nhưng cách xử lí của cậu có vấn đề, kích động quá rồi.”
“Cháu hiểu, chủ yếu là thấy những kẻ đó bạo hành người vô tội, cháu không khống chế được.” Trần Ca không phủ nhận sự kích động của bản thân, thế nhưng những vết thương không phải do mình tạo ra, anh tuyệt đối không nhận: “Đội trưởng Nhan, tình trạng hôn mê của tên cướp xe sau khi vào rừng không liên quan gì đến cháu, khi ra tay cháu đã đặc biệt tránh vị trí quan trọng của hắn ta. Sau khi hắn ta bất tỉnh một cách kì lạ, là cháu đã kéo hắn ta ra khỏi rừng.”
Đội trưởng Nhan gật gật đầu: “Tôi nghe hai tài xế taxi đó kể lại rồi, nếu không phải cậu xuất hiện kịp thời, hậu quả khó mà lường được.”
Lòng biết ơn của tài xế đối với Trần Ca xuất phát từ tận đáy lòng, điểm này đội trưởng Nhan có thể nhìn ra được.
“Vậy bây giờ cháu có thể rời đi chưa?” Ngày mai nhà ma của Trần Ca phải bắt đầu quảng cáo trên quy mô lớn, nếu anh không đến hiện trường sẽ loạn mất.
“Không gấp, vẫn còn rất nhiều thứ cần hỏi cậu, làm xong hết hồ sơ mới được đi, đây là quy định.” Đội trưởng Nhan cùng hai vị cảnh sát khác hỏi Trần Ca các chi tiết liên quan đến vụ án trong ba tiếng đồng hồ, Trần Ca đã nghĩ kỹ sẽ nói thế nào nên cũng coi như là ứng đối tự nhiên.
Chuyện nên nói thì tường thuật lại cẩn thận, chuyện không nên nói thì coi như chưa từng xảy ra, ngoài ra Trần Ca còn cung cấp cho đội trưởng Nhan một tin tức quan trọng.
Trong video giám sát của chung cư Hải Minh có thể còn quay lại được tướng mạo tên đồng bọn của số năm.
3 giờ 30 phút sáng, bên đội trưởng Nhan thấy trạng thái của Trần Ca quá tệ, lúc này mới tiễn anh về khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Trần Ca mở cửa nhà ma, đôi mắt ảm đạm của anh đã bình tĩnh trở lại.
Từ sau khi ăn kẹo của Trương Nhã, anh có cảm giác bản thân không cần có giấc ngủ quá dài cũng có thể giữ vững tinh thần.
Đây là bí mật của anh, sẽ không nói cho bất kì ai hết.
“Sau này vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn, mình có thể chịu đựng được nhưng sợ là đội trưởng Nhan sẽ ăn không tiêu mất.”
Trần Ca nằm trong phòng nghỉ ngơi, ôm con mèo trắng sang một bên, quần áo chưa cởi ra đã nằm xuống ngủ mất.
8 giờ sáng, Trần Ca bị chuông điện thoại làm tỉnh giấc, sau khi bắt máy mới phát hiện là Cố Phi Vũ gọi đến.
Hôm qua sau khi Tiểu Cố cùng du khách vào trong trải nghiệm một vòng, nói cái gì cũng không đồng ý ở đây làm việc, tuy là tiền quan trọng nhưng mạng thì chỉ có một cái thôi.
Sau đó cậu ta không chịu được lời khuyên của Trần Ca, lúc này mới đồng ý để hôm nay lại đến thử lần nữa.
“Đúng lúc cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm thiếu một diễn viên, chỉ có thể để Tiểu Cố làm trước vậy.”
Trần Ca thay quần áo, rửa mặt xong thì chạy ra cổng khu vui chơi đón Tiểu Cố vào.
“Trần Ca, tôi thấy bản thân không có thiên phú dọa người. Hôm qua tôi nghĩ cả một buổi tối, anh tìm việc làm giúp tôi, không chê bai tôi, nhưng tôi không thể làm hỏng danh tiếng nhà ma của anh.” Tiểu Cố là người thật thà.
“Không đáng sợ không sao hết, tôi có thể dạy cậu.” Trần Ca đánh giá trên dưới Tiểu Cố: “Theo tôi vào trong, thử một chút quần áo làm việc của cậu trước.”
Anh đưa Tiểu Cố vào phòng hoá trang, khi Tiểu Cố nhìn thấy bộ đồng phục bác sĩ dính đầy máu và mặt nạ da người, toàn thân đều thấy bất thần run lên.
“Cầm lấy, còn có cái búa này, cậu vung vài cái tôi xem xem.”