“Đã đánh mất cái gì chứ?”
Khi Trần Ca nhìn thấy tin nhắn này liền nghĩ ngay đến chiếc điện thoại màu đen, anh không biết là ai đã gửi tin nhắn này tới, nhưng đối phương chắc chắn có liên quan đến mấy áo đỏ cấp cao nhất kia, nếu không sẽ không gửi tin nhắn vào đúng thời điểm như này được.
“Uy hiếp sao?”
Tin nhắn không có chữ ký và không rõ người gửi, nhưng theo suy đoán trước đó của Trần Ca, rất có thể chiếc điện thoại màu đen đang nằm trong tay Thường Văn Vũ, vì ba lô của anh là do Thường Cô đưa cho, trong ba lô chỉ thiếu duy nhất cái điện thoại màu đen đó.
“Cô ta muốn mình ra tay giúp cô ta sao? Nhưng tại sao tin nhắn này lại được gửi đến điện thoại di động của Lâm Tư Tư? Lâm Tư Tư và họa sĩ là cùng một phe, cũng giúp họa sĩ canh gác các tòa nhà ở khuôn viên phía Đông và phía Tây.”
Trần Ca nghĩ mãi mà không rõ: “Có lẽ Thường Văn Vũ cũng quen Lâm Tư Tư.”
Nhiệm vụ cấp bách không phải là tìm ra ai đã gửi tin nhắn này, mà là thoát khỏi tình huống hiện tại.
Bị ba áo đỏ cấp cao nhất nhìn chằm chằm, Trần Ca mơ hồ có cảm giác quen thuộc, dường như lúc đầu chuyện này đã từng xảy ra khi ở thị trấn Lệ Loan, cho nên anh cũng không tỏ ra hoảng sợ lắm, điều này khiến cho những học sinh xung quanh cũng cảm thấy khó tin.
“Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!”
“Điện thoại màu đen rất quan trọng đối với mình, nhưng đây là bí mật của riêng mình, cho dù là họa sĩ, hay là Thường Văn Vũ cũng đều không biết.”
“Nếu hiện tại mình biểu hiện phấn khích, ngược lại sẽ làm lộ tầm quan trọng của điện thoại màu đen.”
“Vì vậy, cách tốt nhất để đối phó với tình hình bây giờ chính là hoàn toàn không thèm để ý.”
Trần Ca nghĩ như vậy, cho nên cũng làm như vậy.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại của Lâm Tư Tư, nét mặt của anh cũng không thay đổi chút nào, thản nhiên nhét điện thoại của Lâm Tư Tư vào cái túi, sau đó dứt khoát xoay người nhìn tất cả học sinh xung quanh.
“Cái giếng ở sân tập phía Tây, tấm ván gỗ cuối hành lang có thể thông ra đó, mọi người lập tức xuất phát!”
Anh ở lại trường ma không chịu rời đi vì muốn tranh thủ kiếm tiện nghi, hiện tại đã bị ba áo đỏ đó nhắm tới, cách làm hợp lý nhất chính là rời đi.
Sau khi Trần Ca nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại của Lâm Tư Tư, thay vì ở lại, anh đã chọn rời đi.
Sau khi chứng kiến tất cả những chuyện này, nụ cười của Thường Văn Vũ có phần giảm bớt, nhưng ánh mắt cô ta lại càng thêm điên cuồng, cơ thể bị những hoa văn cổ quái hấp thu, ác quỷ ba đầu trên cửa dường như bàn ủi nung đỏ ấn trên cửa.
Cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma không ngừng kêu rên, mỗi học sinh trường ma đều cảm thấy một loại đau đớn thoát ra từ đáy lòng.
“Cánh cửa có thể chuyển động đã phá vỡ quy tắc, người tuyệt vọng có thể mở cửa, nhưng cánh cửa không có tư cách đi dụ dỗ người đang tuyệt vọng. Vào cửa hay không là do người đẩy cửa lựa chọn, đây cũng là sự lựa chọn cuối cùng trong cuộc đời của bọn họ, cũng là lựa chọn hèn mọn nhất! " Con mắt Thường Văn Vũ đỏ bừng, cô ta mỉm cười nhìn xuống học sinh trong trường ma: “Không ai có thể tước đoạt quyền lợi này.”
Sau khi nói những lời này, cô ta hoàn toàn từ bỏ sự phòng thủ của mình, mặc kệ những đòn tấn công rơi xuống cơ thể của mình, khắp trường ma đều là tiếng cười điên cuồng của cô ta.
Hình dạng của ác quỷ ba đầu hiện ra gần như hoàn toàn, đôi mắt của nó chuyển động, giống như một sinh vật sống, ăn sạch cánh cửa đã nứt.
Cánh cửa Thông Linh Trong Trường Ma sắp sửa không chống đỡ nổi, người đàn ông trong cơn bão máu điên cuồng nguyền rủa, rồi chìa cánh tay còn lại ra khỏi cơn bão sương mù đẫm máu.
Đòn đánh của anh ta cũng giống như tự phá hủy mình, tất cả năng lực đều dựa vào máu thịt của chính mình, càng để lâu càng thiệt thòi.
Họa sĩ nhìn Thường Văn Vũ đang phát điên, lần thứ hai lấy ra tơ máu ẩn giấu trong làn da, máu từ đầu ngón tay gần như muốn nhỏ ở trên da người, lúc này mới liếc mắt nhìn bóng lưng của Trần Ca.
Anh ta đang lo lắng cái gì đó, sau khi do dự liền thu bộ da người lại, không còn phân tâm, huy động ý chí trường ma có thể dùng để tấn công Thường Văn Vũ.
Thường Văn Vũ thúc giục con ác quỷ ba đầu tự tay phá hủy cánh cửa của Thông Linh Trong Trường Ma, họa sĩ và người đàn ông mặc áo bệnh viện trong cơn bão máu đã cố gắng hết sức để tấn công Thường Văn Vũ và muốn ngăn chặn điều đó, điều tồi tệ hơn chính là, cách đó không xa, một âm thanh kỳ lạ phát ra từ thành phố đỏ như máu, càng ngày càng có nhiều con quái vật vốn chỉ xuất hiện trong ác mộng từ từ thức giấc.
Khi cuộc chiến giữa ba áo đỏ cấp cao nhất đi đến điểm mấu chốt nhất, Trần Ca, người đang ở xa trận chiến, lúc này cũng gặp phải chút rắc rối.
Trên sân tập ở phía Tây của Thông Linh Trong Trường Ma, một cậu bé gầy gò và một người đàn ông bịt mắt đứng ở hai bên giếng cạn, trên miệng giếng cạn còn có một con quái vật hình người đi bằng bốn chân.
Ngoài bọn họ ra, còn có vô số gai đen cũng đang đổ về phía Tây của ngôi trường ma quái, những con quái vật chạy khỏi thành phố màu đỏ dường như đã nhận được lệnh nào đó, và chúng đang tập trung về phía sân tập ở phía Tây.
Họa sĩ và người đàn ông mặc áo bệnh nhân trong cơn bão máu vẫn chưa định để Trần Ca chạy đi, lý do rất đơn giản là Thường Văn Vũ đã tập trung ánh nhìn vào Trần Ca vào thời điểm cuối cùng, theo họ suy nghĩ thì, rất có thể trên người Trần Ca vẫn có khả năng đang giữ một thứ gì đó của cô ta, thậm chí Trần Ca có thể mới chính là con át chủ bài của cô ta.
Vốn dĩ Trần Ca đang trốn trong bóng tối, không ai quan tâm đến anh, nhưng vì Thường Văn Vũ, anh buộc phải bước vào tầm ngắm của mọi người.
May mắn thay, tâm điểm của đống áo đỏ cấp cao nhất đó vẫn đang đổ dồn vào Thường Văn Vũ, Trần Ca vẫn có thể xử lý tình huống trước mặt.
“Đừng cản đường, tôi không muốn phát sinh xung đột với mấy người.” Trần Ca ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại hy vọng hai bên có thể đánh nhau, về mặt số lượng thì rõ ràng áo đỏ bên anh là có lợi thế, có thể nuốt thêm một áo đỏ của đối phương cũng coi như là Trần Ca được lời.
“Giếng này dẫn đến trái tim họa sĩ, miệng giếng kia cũng không phải lối thoát.” Thiếu niên gầy gò nói với Trần Ca, thái độ của cậu ta đối với Trần Ca rất tốt, điểm này có chút kỳ lạ: “Trở về đi, tôi cũng không muốn xảy ra xung đột với anh.”
“Cậu có vẻ rất quen với tôi?” Trần Ca nhìn chằm chằm vào cậu bé gầy gò, ra hiệu cho mọi người sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
“Tên tôi là Lâm Tư Tư, anh đã sử dụng thân phận của tôi khi ở trong khu trường phía Đông.” Thiếu niên gầy gò ho khan hai tiếng: “Cùng một trải nghiệm, tôi thực sự rất muốn sống như anh, nhưng thật đáng tiếc là mọi thứ đều không thể quay trở lại.”
“Không bao giờ là quá muộn để đưa ra lựa chọn, trừ khi cậu không còn lựa chọn nào khác.” Trần Ca chỉ tay về phía các học sinh phía sau: “Tôi có thể không rời đi, nhưng cậu nhẫn tâm nhìn những đứa trẻ vô tội này bị liên lụy sao? Tránh ra đi, hãy đưa những đứa trẻ này đến một nơi an toàn trước.”
Thà gặp nguy hiểm còn hơn để các học sinh ở trường ma bị thương một chút nào, hình ảnh của Trần Ca đã trở nên cao đẹp hơn trong mắt nhiều người.
“Chúng tôi không thể để bất kỳ học sinh nào rời đi, bọn họ là một phần của ý chí của trường ma, cứ mỗi học sinh không còn ở đây thì ý chí của trường ma sẽ bị suy yếu một phần. Bây giờ là lúc họa sĩ cần sức mạnh nhất, vì vậy các cậu hãy thành thật ở lại chỗ này đi.” Giọng của người đàn ông bịt mắt lạnh lùng: “Thường Văn Vũ muốn phá hủy cánh cửa, cô ta đã hoàn toàn mất đi tư cách trở thành người đẩy cửa, chờ đến khi đánh đuổi những con quái vật đến từ thành phố màu đỏ đó ra khỏi ngôi trường này, không hề nghi ngờ gì nữa, họa sĩ chắc chắn sẽ trở thành người đẩy cửa mới của ngôi trường này, đến lúc đó anh ta sẽ nhận được sức mạnh của lệ quỷ trên áo đỏ.”