Không bị đám ông cụ Bạch làm vướng chân nữa, tốc độ của Trần Ca nhanh hơn rõ rệt, anh chạy như điên trong cái thôn toàn ma quỷ, trong miệng hô tên Hứa Âm, Diêm Đại Niên.
Trương Nhã đang rơi vào trạng thái ngủ say, chẳng phản ứng chút nào, Hứa Âm có đáp lại Trần Ca, nhưng bây giờ đang là thời điểm quan trọng mà anh ta lột xác nên không có cách nào hiện thân.
Bây giờ, Trần Ca chỉ có thể dựa vào Diêm Đại Niên mà thôi, nhưng vị lệ quỷ mạnh nhất dưới áo đỏ này giờ vẫn đang run rẩy ngồi xổm ở góc tường trong quyển truyện tranh, cầm bút vẽ vòng tròn, giả vờ chẳng nghe thấy gì hết.
Điều đó cho thấy, ông còn sợ hơn cả Trần Ca.
Thật ra cũng không khó hiểu, ông chú tự kỷ này quanh năm trốn trong ngăn kéo, từ chối tiếp xúc với người ngoài, lần đầu tiên thử tin người khác, đi ra khỏi vùng trời của bản thân, kết quả lại bị Trần Ca dẫn tới thôn Hoạt Quan.
Khắp thôn đều là yêu ma quỷ quái, các loại hơi thở nguy hiểm kinh khủng, điều này làm cho ông chú kia hoàn toàn luống cuống. Trong ấn tượng của ông, thế giới không có bộ dạng như thế.
Hoạt động tế lễ đã đến hồi cuối, các loại ma quỷ trong thôn đã thức tỉnh, Trần Ca nhìn đại một phương hướng là có thể phát hiện rất nhiều thứ kinh khủng.
“Bây giờ có hai nơi tương đối an toàn, một là căn nhà hai tầng ở bên cạnh từ đường, nơi đó được nữ quỷ nhảy giếng đặc biệt săn sóc, hẳn là không có quái vật nào dám tới gần. Hai chính là đi tìm đội ngũ tế lễ, Giang Linh và người phụ nữ họ Chu đều ở đó, vừa rồi mình nghe thấy một tiếng động rất lớn, có lẽ bọn họ đang giao thủ với Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Hơi suy tư một chút, Trần Ca chạy về hướng vừa rồi có tiếng nổ, trong căn nhà bên cạnh từ đường còn có bà lão. Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài dự liệu, bà lão kia cũng bị liên lụy. Vì thế anh quyết định đi tìm Hiệp hội kể chuyện lạ sẽ tốt hơn.
Anh gắng hết sức chạy như điên, nhưng số lượng ma quỷ ở sau lưng càng lúc càng nhiều. Trần Ca cảm thấy thật buồn bực, không phải chỉ đập một bộ quan tài thôi sao, sao phải như không chết không ngừng vậy chứ?
Những người đang đánh nhau ở ngoài thôn cũng không ngờ Trần Ca có thể gây ra họa khiến hơn một nửa ma quỷ trong thôn bạo động.
Mắt thấy đoàn quân theo phía sau càng lúc càng dài, Trần Ca cũng lười tránh những nơi mà A Khánh đánh dấu chéo đỏ trên bản đồ, anh đi xuyên qua, chỉ cầu có thể nhanh chóng rời đi.
Trần Ca làm như thế tạo thành hậu quả, đội ngũ ma quỷ đuổi phía sau anh càng lúc càng mạnh.
Dần dà, thanh thế ở bên này không kém gì phía ngoài thôn.
Gió lạnh thổi vù vù, tiếng gào khóc thảm thiết, Trần Ca thực sự chạy ra khỏi vòng vây chặn đánh của ma quỷ thôn Hoạt Quan, có lẽ búa của bác sĩ nát sọ trong tay anh đập quá nhiều ma quỷ, đầu búa đang hiện lên từng tơ máu, bề ngoài của nó nhìn càng dữ tợn hơn.
Trần Ca vịn vào vách tường, miệng há ra để thở, dù thể lực của anh vượt xa người thường thì lúc này cũng khó mà chịu nổi.
Anh nhìn thoáng qua phía sau, ma quỷ đông nghìn nghịt làm người ta tê dại cả da đầu.
Lượng biến đổi dẫn đến chất biến đổi, dưới tình huống này, dù Hứa Âm đột phá thành áo đỏ cũng không thay đổi được cục diện, trừ khi Trương Nhã tỉnh lại.
“Mình biết ngay nhiệm vụ luyện tập của cảnh tượng ba sao không đơn giản như vậy mà.”
Một lúc nữa trời mới sáng, nhưng Trần Ca cảm thấy như mình sắp không trụ được nữa.
“Nếu mở khóa cảnh tượng ba sao này thất bại, sau này nó sẽ không xuất hiện nữa. Nhất định phải liều một lần.”
Anh cắn răng xuyên qua con đường cuối cùng, rốt cuộc cũng đi tới phía tây của thôn, cũng chính là nơi vừa nãy có tiếng đánh nhau truyền ra.
Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ theo, ma quỷ theo phía sau không đếm xuể, khi anh xuất hiện ở cửa thôn, hai bên đang đánh nhau đồng thời ngừng lại.
Lúc bọn họ nhìn thấy Trần Ca, Trần Ca cũng nhìn thấy họ.
Thôn Hoạt Quan có tổng cộng bốn cái giếng, hoạt động tế lễ bắt đầu từ cái giếng ở phía tây, vòng một vòng quanh thôn, sau đó sẽ trở lại cái giếng phía tây này.
Lúc này, người phụ nữ họ Chu đang ôm một quỷ anh áo đỏ không có ngũ quan, chỉ có mấy cái lỗ thủng, Giang Linh và Phạm Úc đứng sau lưng cô ta.
Có hai người mặc áo choàng đen đang đánh nhau với cô ta, thân thể của bọn họ bị chiếc áo choàng đen che kín, không lộ chút da thịt nào ra ngoài.
“Hiệp hội kể chuyện lạ!”
Khi vừa nhìn tới áo choàng đen, trong lòng Trần Ca đã hiện lên mấy chữ này.
“Một lần xuất hiện hai người? Có phải hội trưởng Hiệp hội là một trong hai người đó không?”
Đêm qua giết người liên hoàn, tối nay lại truy kích vào núi, có thể thấy Hiệp hội kể chuyện lạ đang quyết phải hoàn thành một chuyện nào đó. Vì việc này, thậm chí bọn họ không tiếc đối kháng chính diện với cảnh sát.
“Chuyện quan trọng như thế, rất có thể tên hội trưởng núp ở phía sau màn kia sẽ đích thân ra tay.”
Thế cục hiện nay hơi hỗn loạn, hình như Hiệp hội kể chuyện lạ và người phụ nữ họ Chu kia đang tranh đoạt giếng nước.
Bên miệng giếng, Chu Tân Nhu mặc áo khoác nửa đỏ nửa trắng, thân hình giống một con nhện, đang đánh nhau với một bóng quỷ cao gầy đặc biệt.
Bóng quỷ cao gầy tượng trưng cho dục vọng của người sống, là ma quỷ thường thấy nhất trong Hiệp hội kể chuyện lạ, bóng quỷ càng mạnh thì thân thể càng dài, lượng mặt người bị nhốt ở bụng càng nhiều.
Nhưng bóng quỷ đang giao chiến với chị gái của Giang Linh lại không giống như thế. Nó là sáu cái bóng người hợp lại với nhau, dùng chung nửa người dưới, thoạt nhìn hết sức kỳ lạ. Nhưng thực lực của nó lại cực kỳ đáng sợ, trong lúc giao chiến với chị gái của Giang Linh, nó vẫn chiếm thế thượng phong.
Lệ quỷ đánh nhau cực kỳ đẫm máu, trên thân thể của hai bên đều xuất hiện rất nhiều vết thương, nhưng về tổng thể thì Chu Tân Nhu rất thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Vì thế nên cô mất đi phần chủ động.
“Thoạt nhìn hai lệ quỷ này còn lợi hại hơn cả Hứa Âm, thế mà vẫn không phải áo đỏ.”
Từ đầu, Trần Ca cho rằng Chu Tân Nhu, chị gái của Giang Linh là áo đỏ, nhưng so sánh cô với quỷ anh kia thì rõ ràng có sự chênh lệch.
Lúc quỷ anh đi trên đường thôn, đèn lồng của cả con đường đó đều phát ra ánh sáng màu đỏ như máu, khí thế hoàn toàn khác biệt.
“Xem ra mình đã đánh giá thấp sự đáng sợ của áo đỏ.” Bởi có sự tồn tại của Trương Nhã, Trần Ca cảm thấy áo đỏ rất bình thường, nhưng khi nhìn thấy cảnh chiến đấu của hai lệ quỷ kia, anh mới phát hiện ra rằng áo đỏ và lệ quỷ bình thường có sự chênh lệch rất lớn.
Chị gái của Giang Linh, Chu Tân Nhu đang phải miễn cưỡng chống đỡ, nhưng người phụ nữ họ Chu lại ôm quỷ anh, không có ý sẽ giúp đỡ chút nào.
Từ đầu đến cuối, cô ta cũng không liếc mắt nhìn sang bên đó chút nào, ánh mắt của cô ta luôn tập trung trên người của một người áo đen.
“Có thể khiến áo đỏ dè chừng thì chỉ có áo đỏ mà thôi, nhất định trên thân thể của người mặc áo đen đối diện với người phụ nữ họ Chu cũng có lệ quỷ cấp bậc áo đỏ.”
Thực lực tổng thể của Hiệp hội kể chuyện lạ làm Trần Ca cảm thấy giật mình, trên người của bệnh nhân được gọi là ma quỷ có hai áo đỏ. Bây giờ trên thân thể của người mặc áo choàng đen ở đây lại có một áo đỏ nữa. Quan trọng nhất là bây giờ Hiệp hội kể chuyện lạ còn ba người, mà trước mặt chỉ có hai người. Nói không chừng kẻ nguy hiểm nhất là tên kia vẫn đang ẩn núp trong bóng tối nọ!
Hai bên tranh đoạt ngay cạnh giếng nước, họ đều thử thăm dò lai lịch của đối phương, không ai ra tay trước.
Nếu như bình thường, đợi đến khi Chu Tân Nhu không trụ được nữa, quỷ anh sẽ bị hai ma quỷ tấn công, cục diện sẽ càng bất lợi cho người phụ nữ họ Chu hơn.
Nhưng hai bên đều không ngờ vào lúc này, Trần Ca lại xuất hiện, kinh khủng hơn nữa là tên quấy rối này còn dẫn theo một nửa yêu ma quỷ quái của cái thôn này!
Trong mấy giây ngắn ngủi, Trần Ca nắm được tình huống ở hiện trường. Anh cắn chặt răng, vung búa của bác sĩ nát sọ lên, hô về phía sau: “Theo tao này!”
Vô số ma quỷ đuổi theo phía sau, Trần Ca dẫn chúng xông về phía hai người mặc áo choàng đen nọ.