Lương thiện không phải lúc nào cũng nhường nhịn, cũng chẳng phải loại người lúc nào cũng lừa mình dối người, cảm thấy làm chuyện tốt nhất định sẽ được báo đáp tốt. Lương thiện thật sự là có sức mạnh, là một loại phẩm đức quán triệt từ trong ra ngoài cả đời.
Trần Ca là một người lương thiện, chẳng qua cách mà anh lương thiện rất đặc biệt mà thôi.
Mấy người ở đây nhìn dáng vẻ chín chắn, trưởng thành của Trần Ca, lúc đầu định nói gì đó, nhưng sau khi cẩn thận suy nghĩ về những điều Trần Ca nói xong thì đều im lặng.
Nơi này là trấn Lệ Loan bị sương mù đỏ như máu bao phủ, lệ quỷ hoành hành, nơi nơi đều có sát nhân biến thái, không cẩn thận là mất mạng như chơi. Ở nơi như vậy, lương thiện càng khiến người ta thấy ngưỡng mộ, nhưng lương thiện ở nơi này cũng là thứ rẻ mạt nhất.
“Tôi nghe cậu.” Bác sĩ là người đổi giọng đầu tiên. Anh ta nhìn người rất chuẩn, trong lòng anh ta đã sớm coi Trần Ca là hy vọng duy nhất để mình có thể chạy thoát.
“Cứ làm theo lời anh đi.” Cái Kéo cũng tỏ ra đồng ý, trong ba hành khách chỉ có mình người đàn ông say là có vẻ không tình nguyện thôi.
“Thiểu số phục tùng đa số. Cứ quyết định như vậy đi.” Trần Ca chia cho mỗi người một cái chìa khóa: “Lát nữa, mọi người cố gắng đừng nói chuyện, tất cả hãy giao cho tôi xử lý là được.”
Khoảng hai, ba phút sau, ông chủ béo đi từ sau bếp ra: “Các vị chọn xong phòng chưa? Đăng ký ở đây một chút, ngoài ra tôi còn mấy điểm cần chú ý muốn nói cho các vị biết.”
Ông chủ béo lấy một cuốn sổ ghi chép đã ố vàng ở dưới mặt quầy ra, bên trên bám đầy bụi bẩn, dường như lâu lắm rồi chưa dùng tới.
Hắn ta mở cuốn sổ ra, bên trên là từng số phòng, dưới mỗi số phòng đều là một tên người, điều kỳ lạ là có một số tên người bị gạch bằng bút đỏ, có tên thì lại được khoanh tròn bằng bút đỏ, bên trên đánh một dấu gạch chéo.
Trần Ca không biết những ký hiệu này có ý gì, anh cảm thấy những cái tên bị gạch đi đều đại biểu cho một sinh mệnh đã chết.
“Tốt nhất các vị nên nhớ kỹ những lời mà tôi nói tiếp sau đây vào lòng.” Hai tay chủ quán giơ lên quá đỉnh đầu, tạo ra một tư thế rất kỳ lạ: “Đại sảnh là nơi ăn cơm, tới giờ cơm tôi sẽ đích thân đi tới từng phòng gọi các vị. Thời gian còn lại, tốt nhất các vị không nên chạy lung tung ở bên ngoài. Chỗ ngã rẽ ở hành lang là khu nghỉ chân, trước khi tầng một hết phòng, tầng hai sẽ không mở cửa. Hy vọng các vị không chạy tới tầng hai xem vì tò mò. Nếu xảy ra chuyện gì, quán tôi sẽ không chịu trách nhiệm.”
“Không thể đi tầng hai ư? Quán thì không lớn, quy củ của anh lại không ít nhỉ.” Cái Kéo chắt lưỡi, vết thương dữ tợn trên mặt khẽ run run.
Ông chủ béo như đã quen nhìn thấy những tên biến thái và ma quỷ có tướng mạo đáng sợ, vẻ mặt hắn ta không có bất cứ sự biến hóa nào, kiên nhẫn giải thích cho Cái Kéo: “Tôi chỉ muốn tốt cho các vị thôi. Bởi vì đêm rất dài, có thể trong quán của tôi sẽ còn có những khách hàng khác, tôi không thể cam đoan với các vị rằng họ sẽ không ra tay với các vị.”
“Có lý, chúng tôi sẽ cẩn thận.” Trần Ca là người có thái độ tốt nhất trong mấy vị khách, trên mặt anh hoàn toàn không nhìn ra chút gì là chuẩn bị cướp cửa hàng cả.
“Chỉ cần các vị ngoan ngoãn ở trong phòng của mình thì sẽ không xảy ra chuyện gì cả. Mặt khác, tôi hy vọng các vị nhớ kỹ cho, sau khi các vị vào trong phòng thì không được mở cửa cho bất kỳ người nào khác, ngay cả bạn thân nhất cũng không được.” Đôi mắt nhỏ của ông chủ béo bị thịt mỡ che khuất, vẻ mặt của hắn ta xuất hiện biến hóa rất nhỏ: “Không phải tôi cố ý hù dọa các vị đâu, có đôi khi bạn bè chưa chắc đã là bạn bè, cũng có thể là những thứ khác.”
Trần Ca cũng chẳng để lời nói của ông chủ béo ở trong lòng, hiển nhiên đối phương đang khích bác ly gián, gieo hạt giống hoài nghi vào trong lòng mấy người.
“Được rồi, những lời tôi muốn nhắn nhủ cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Đợi lát nữa tới giờ ăn cơm, tôi sẽ tới gọi các vị. Bây giờ, các vị hãy đi xem phòng của mình trước đi, đêm đầu tiên được ở miễn phí.” Ông chủ béo nói xong thì rời đi. Bước chân của hắn ta rất nhẹ nhàng, không tương xứng với thân hình mập mạp của hắn ta chút nào: “Lại thêm bốn người nữa, phải đi xử lý thêm một chút đồ ăn rồi.”
Trần Ca nhìn chằm chằm bóng lưng của ông chủ béo, anh không biết câu nói sau cùng của ông chủ béo kia có hàm nghĩa gì, là định chuẩn bị thêm một chút đồ ăn cho bọn họ? Hay là biến bốn người bọn họ trở thành đồ ăn?
“Đi xem phòng trước đã, thả lỏng một chút, thân thể đừng có cứng ngắc như vậy.” Trần Ca dẫn đầu đi vào hành lang, dùng chìa khóa mở rộng cửa phòng ra.
Bố cục bên trong phòng không giống với trong trò chơi Tiểu Bố cho lắm, lớn hơn trong trò chơi rất nhiều.
“Ông lão, học sinh cấp ba, người phụ nữ, cảnh sát, không biết mấy vị khách này có xuất hiện hay không?” Trong trò chơi, cảnh sát là người đầu tiên bị ông chủ kia sát hại. Nếu như trò chơi tương ứng với hiện thực, trong tay ông chủ kia hẳn sẽ có một khẩu súng lục của cảnh sát. Đây cũng là một trong những nguyên do Trần Ca không trực tiếp lật tẩy ông chủ.
“Phòng ở nơi này sạch sẽ hơn so với trong tưởng tượng của tôi nhiều.” Bác sĩ cầm chìa khóa bước vào phòng đầu tiên, lật xem dưới gầm giường và tủ quần áo.
“Anh đang tìm cái gì vậy?” Người đàn ông say lộ ra vẻ khó hiểu.
“Tôi xem xem có vết máu hoặc mảnh thi thể nào hay không.”
“Đừng có như vậy, vất vả lắm mới tìm được một nơi an toàn, anh nói vậy làm tôi không dám vào xem nữa.” Người đàn ông say đi theo sau bác sĩ: “Hay là đêm nay hai ta ở cùng với nhau đi.”
Người đàn ông say thật sự sợ hãi, không chỉ sợ người khác, ngay cả mấy hành khách khác, anh ta cũng sợ. Cái Kéo rõ ràng không phải người bình thường, từng cử chỉ đều không bình thường, chỉ thiếu điều viết ba chữ sát nhân cuồng lên mặt thôi. Một người đàn ông khác thì cầm búa, tuy nhìn có vẻ là người không tệ, nhưng những lời anh nói và hành động tuyệt đối không phải chuyện người bình thường có thể làm được. So ra, bác sĩ vẫn bình thường hơn một chút.
Sau khi xem hết phòng của mình, Trần Ca bèn xách ba lô lên, bắt đầu lượn lờ ở ngoài cửa của những phòng khác.
“Ông lão ở phòng số 1, răng ở trong ngăn kéo của phòng số 1 có thể gọi áo đỏ ra. Chìa khóa dự phòng của quán ăn cũng ở trong phòng đó.” Lúc chơi trò chơi Tiểu Bố, sau khi tiến vào phòng của ông lão sẽ có vài lựa chọn hiện ra, Tiểu Bố có thể chọn một món tương ứng trong mấy thứ đồ kia để mang đi. Nhưng trò chơi là trò chơi, hiện thực là hiện thực. Trần Ca định bụng nhét toàn bộ đạo cụ có thể sử dụng vào trong ba lô, khống chế hoàn toàn quán ăn này.
“Quán ăn này mở ngay ở trung tâm trấn Lệ Loan, tòa nhà này có gì đặc biệt?” Lúc chơi trò chơi của Tiểu Bố, Trần Ca chỉ muốn sống sót, bây giờ anh lại đích thân tới, chắc chắn anh sẽ phải khai quật toàn bộ bí mật ra.
Hai mắt Trần Ca nheo lại, anh cắm chìa khóa trong tay vào lỗ khóa, dùng sức vặn chìa khóa.
Đương nhiên chìa khóa của anh không thể mở cửa phòng số 1 được rồi, anh làm như vậy cũng chỉ muốn dụ ông lão kia ra, sau đó triển khai bước kế tiếp của kế hoạch thôi.
Trong toàn bộ quán ăn, chỉ có áo đỏ trong tủ lạnh là khiến Trần Ca kiêng kị nhất thôi. Răng trong ngăn kéo của ông lão kia là đạo cụ quan trọng để gọi áo đỏ thức tỉnh, chỉ có thể lấy được răng trước, anh mới có thể triệt tiêu nỗi lo về sau.
Lắc ổ khóa cả nửa ngày, trong phòng số 1 cũng không có bất kỳ âm thanh nào, tựa như căn phòng này là một căn phòng trống vậy.
“Anh đang làm gì đó? Phòng của chúng ta ở bên kia cơ mà? Không phải ở nơi này đều treo bảng số phòng sao?” Người đàn ông say tốt bụng chạy tới nhắc nhở, Trần Ca cười nhạt một tiếng, cất chìa khóa vào trong túi, nhìn chằm chằm cửa phòng số 1 một lúc.
Anh cầm chặt chuôi búa trong ba lô, suy nghĩ một chút anh cảm thấy không nên hành động lỗ mãng thì tốt hơn. Ngộ nhỡ sau khi anh phá cửa vào trong lại không tìm được răng, ông lão kia đã mang răng rời đi từ trước rồi, thế thì cục diện coi như không kiểm soát nổi.
“Kéo dài càng lâu càng phiền phức, chờ sau khi chủ quán ý thức được tính nguy hiểm của mấy người chúng ta, đến lúc đó muốn ra tay lại càng khó khăn hơn.” Trần Ca là một người vô cùng quyết đoán, anh đang tìm kiếm cơ hội, một khi nhân viên phục vụ trong quán ăn lộ ra sơ hở, anh sẽ lập tức hành động.
“Anh trai à, tính mạng của mấy người chúng ta đều ở tất trên người cậu đấy. Xin cậu bình tĩnh một chút đi.” Người đàn ông say biết mình nói Trần Ca sẽ không nghe, anh ta chạy đi tìm bác sĩ, định nhờ bác sĩ cùng đi khuyên nhủ Trần Ca.
Nhưng lúc anh ta xoay người, cửa phòng số 1 mở ra một khe hở.
“Các cậu đi nhầm phòng rồi.” Trong phòng truyền ra giọng nói của một ông lão, con ngươi của Trần Ca híp lại, anh sử dụng Âm Đồng nhìn vào trong phòng.
Trong phòng không hề bật đèn, một ông lão có vóc người thấp bé, lưng còng đang đứng ở cửa.
“Thật ngại quá, chúng tôi không cố ý.” Người đàn ông say mau chóng xin lỗi thay Trần Ca, anh ta nắm lấy cánh tay Trần Ca: “Đi thôi, đừng có làm phiền người ta nữa.”
Người đàn ông say thật sự muốn kéo Trần Ca rời đi, tất cả hành động và nét mặt của anh ta đều xuất phát từ thật lòng.
Có lẽ cũng chính vì như vậy, khi nghe được lời của người đàn ông say, ông lão kia cũng thả lỏng cảnh giác, tay đang nắm lấy khóa cửa lỏng ra, khe cửa lại lớn hơn một chút, lộ ra cánh tay kia đang buông xuống bên người.
Cánh tay kia chồng chất vết thương đang cầm một miếng vải đỏ và mấy cái răng đã được mài.
“Tìm được rồi!” Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, Trần Ca đưa tay tóm lấy cánh cửa, phòng ngừa ông lão kia đóng cửa lại.
“Cậu muốn làm gì?” Người đàn ông say rượu và ông lão kia đồng thanh nói, họ rất căng thẳng.
“Tôi muốn mượn ông một thứ.” Trần Ca nói xong thì lập tức bước vào cửa, bịt kín miệng của ông lão: “Đến đây giúp đỡ đi. Nhặt toàn bộ số răng trên mặt đất lên, không được để thiếu cái nào!”
Người đàn ông say sợ ngây cả người, mình đang theo một người điên sao? Không có dấu hiệu nào, không có lý do nào, thế mà đột nhiên lại ra tay với một ông lão, hơn nữa động tác liền mạch như vậy, rõ ràng là đã ủ mưu từ lâu!
Ông lão bị bịt miệng cũng bị hù dọa đến quên cả phản kháng, bình thường sát nhân cuồng hay lệ quỷ đều đợi tới lúc đêm muộn người yên, trước hết tạo ra một không khí tuyệt vọng kỳ lạ, sau đó từng chút một siết chặt cái thòng lọng, từ từ bức tử người ta.
Hiếm có người giống như Trần Ca, vừa vào cửa chưa tới ba phút đã lập tức lật mặt, ra tay.
“Đại ca, ông chủ còn đang nấu cơm cho chúng ta đấy! Cậu lại còn trực tiếp bắt cóc khách hàng của người ta à?” Người đàn ông say mau chóng đi theo Trần Ca vào phòng, anh ta sợ động tĩnh quá lớn sẽ quấy nhiễu tới người khác.
“Ông lão này chẳng phải khách hàng đâu.” Trần Ca bịt lấy miệng của ông lão, đi tới bên cạnh ngăn kéo.
“Vậy ông ấy là ai?” Người đàn ông say cảm thấy Trần Ca cao thâm khó dò, trong lòng của anh ta còn đang suy nghĩ chẳng lẽ ông lão này thật sự là nhân vật rất nguy hiểm ư?
“Đây là cha của chủ quán ăn.” Trần Ca mở ngăn kéo ra, tự nhiên như ở nhà mình, lấy chìa khóa, răng và một vài vật nhỏ bên trong ra.
“Cha hắn ta?” Người đàn ông say lắp ba lắp bắp: “Lần đầu gặp mặt, cậu trói cha người ta làm gì?”
“Sao anh lại nói nhảm nhiều thế nhỉ? Tới hỗ trợ đi, xé ga giường ra, buộc lại với nhau rồi trói ông ta lại.” Trần Ca lấy hết đồ trong ngăn kéo, dùng túi vải gói hết răng lại, bỏ vào trong túi. Anh quay đầu trừng mắt nhìn ông lão kia, nói: “Tôi sẽ không làm tổn thương ông, cũng hy vọng ông ngoan ngoãn một chút, đừng có làm mấy chuyện phản kháng vô vị.”
Mặc dù ngoài miệng người đàn ông say không tình nguyện, nhưng dù sao anh ta cũng là đồng bọn với Trần Ca. Vì thế anh ta vẫn làm theo lời Trần Ca nói, biến ga giường thành một cái dây thừng thô sơ, trói ông lão kia lại.
“Được rồi, răng đã tới tay, bây giờ chỉ cần cẩn thận với khẩu súng lục có khả năng đang ở trong tay của chủ quán là được.” Trần Ca thở phào nhẹ nhõm, dùng vỏ gối nhét vào miệng của ông lão kia.
Nghe thấy tiếng động, bác sĩ và Cái Kéo cũng chạy tới.
“Đừng có nhìn tôi, đây đều là chuyện cậu ta bảo tôi làm.” Trên mặt người đàn ông say tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Nuôi nấng một áo đỏ mắc chứng tham ăn cần bao nhiêu người sống, tôi cũng không rõ nữa. Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều, tay của tất cả người trong quán ăn này đều dính đầy máu tanh.” Trần Ca không kịp giải thích với mấy người: “Đi ra ngoài trước đã, quá nhiều người sẽ dễ bị bại lộ, đợi lát nữa tôi sẽ giải thích với mọi người.”
Mấy người vừa rời khỏi căn phòng kia thì sau bếp truyền tới giọng nói của ông chủ béo: “Ăn cơm thôi!”
Ông chủ béo và một người đàn ông có hình thể cao lớn, đội mũ đầu bếp đẩy xe thức ăn đi ta.
Đây là một xe đẩy thức ăn rất hiếm gặp, màu đỏ chót, nhìn rất vui mắt, phía trên bày chín miếng bánh kem và một bình hồng trà.
“Bánh kem?” Nhìn thấy bánh kem, Trần Ca nghĩ ngay tới một cảnh tượng ở trong trò chơi Tiểu Bố: làm sao dùng một dao chia đều chín miếng bánh kem cho bốn người.
Có lẽ là trùng hợp, lịch sử lại tái diễn một lần nữa, đám người Trần Ca, bác sĩ, Cái Kéo, người đàn ông say, vừa vặn gom lại đủ bốn người.
“Đây coi như là bữa ăn khuya, nếu các vị đói thì có thể ăn trước một chút.” Ông chủ béo vẫn chưa biết chuyện xảy ra trong phòng số 1, cười tủm tỉm nhìn mấy người.
Bị hắn ta nhìn chằm chằm, Trần Ca, bác sĩ và Cái Kéo đều lộ ra dáng vẻ chẳng xảy ra chuyện gì cả, chỉ có trong lòng người đàn ông say là hơi áy náy.
“Mau ngồi đi.” Ông chủ béo rất là nhiệt tình, hắn ta và đầu bếp đặt tất cả bánh ngọt trên xe đẩy thức ăn lên bàn.
Bác sĩ, người đàn ông say và Cái Kéo lần lượt ngồi xuống. Lúc Trần Ca đang chuẩn bị ngồi xuống thì đột nhiên nhịp tim tăng tốc, bên tai truyền tới tiếng dòng điện rè rè.
“Hứa Âm đang nhắc nhở mình sao? Cái ghế này có vấn đề?” Trần Ca không hề ngồi xuống, chỉ ném ba lô lên trên ghế ngồi.
Mấy người đều không hề đụng tới những miếng bánh kem kia. Ở chỗ nguy hiểm như vậy, ngay cả người đàn ông say cũng biết, tuyệt đối không thể ăn đồ ăn không có lai lịch rõ ràng.
“Không phải các vị sợ tôi hạ độc trong bánh kem đấy chứ?” Ông chủ béo cười ha hả: “Chỗ tôi không phải quán trọ giết người cướp của, yên tâm ăn đi. Tất cả mọi thứ trong đêm đầu tiên đều miễn phí, nhưng nếu như các vị còn muốn tiếp tục ở lại đây, tôi sẽ lấy một chút thù lao trên người các vị.”
Ông chủ béo nói xong thì cùng đầu bếp đẩy xe thức ăn vào trong. Trong đại sảnh chỉ còn lại mấy người Trần Ca.
“Ông chủ này nhìn cũng không giống người xấu.” Người đàn ông say thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía phòng số 1: “Hắn ta mà biết cha mình bị trói, có lẽ sẽ tức chết mất.”
“Nhìn mặt bàn này đi, sau đó hãy đánh giá ông chủ tiệm này có phải người tốt không.” Trần Ca chuyển bánh kem khỏi mặt bàn, bên trên mặt bàn gỗ có rất nhiều vết dao, có một số vết chặt vô cùng sâu, rõ ràng là dùng hết sức chém mới tạo thành: “Anh biết vì sao chúng ta có bốn người, bọn họ lại đem chín miếng bánh kem lên không?”
“Vì sao?” Người đàn ông nói xong, bỗng nhiên đầu cảm thấy choáng váng, suýt chút nữa té ngã trên mặt đất.
“Hỏng rồi.” Bác sĩ và Cái Kéo cũng xuất hiện vấn đề, bọn họ giãy dụa bò lên, nhưng thân thể lại càng bất lực hơn.
“Sao lại trúng chiêu?” Trần Ca cảm thấy mình rất cẩn thận, không ngờ vẫn xảy ra chuyện ngoài ý muốn: “Vì sao mình lại không cảm thấy choáng váng?”
Trần Ca nhấc ba lô lên, sử dụng Âm Đồng nhìn về phía ghế ngồi, cuối cùng anh cũng phát hiện ra.
Cái ghế này rất tàn tạ, mặt ngoài gập ghềnh, dưới sự che lấp của những vết bẩn, có một vài cái gai nhọn li ti màu đỏ sậm.
Sau khi xem xét tỉ mỉ, Trần Ca phát hiện ra, đó chính là móng tay của người sống được ngâm qua máu.
Bánh kem bày trên bàn ăn, lực chú ý của mọi người đều bị bánh kem hấp dẫn, cái ghế được kéo từ dưới gầm bàn ra, hiếm có người sẽ để ý mặt ghế trong tình huống này.
“Không hổ là cảnh tượng có độ khó ba sao rưỡi, cho dù có chiến lược trong tay cũng suýt nữa thì bị lật xe.” Trần Ca xách ba lô lên, nhìn về phía sau lưng. Cửa phòng bếp mở ra, hai cái đầu ló ra bên ngoài, ông chủ béo và đầu bếp vẫn luôn quan sát bọn họ.
Sau khi phát hiện ba hành khách trúng chiêu, ông chủ béo và đầu bếp cười tủm tỉm đi từ phòng bếp ra, trong tay bọn họ còn cầm theo dao chặt xương.
“Chỉ còn lại một mình mày thôi.” Giọng điệu của ông chủ béo thay đổi, hắn ta lột bỏ lớp ngụy trang xuống.
Thấy dao trong tay đầu bếp và ông chủ béo, Trần Ca từ từ lộ ra ý cười: “Cầm dao phay xông ra ngoài, chuyện này chứng tỏ rất có thể ông chủ này chưa lấy được súng lục của cảnh sát. Lát nữa mình chỉ cần đợi bọn họ tới gần đủ tầm là ra tay được. Như vậy bọn họ sẽ không có cơ hội để lật chuyển tình thế nữa.”