Những ngón tay run rẩy của Mã Phong nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt lạnh như băng đó, những sợi tóc lòa xòa trên mắt và miệng anh ta, các xúc cảm chân thực này khiến anh ta hết hồn.
Máu tươi chảy xuống theo sợi tóc, rơi vào lông mi của anh ta, ngay giờ khắc này, anh ta cảm thấy như mình không phải đang ở trong nhà ma mà là đang trốn tránh kẻ sát nhân, bị buộc phải đi trốn cùng người chết.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh hôi thối, trong không gian hoàn toàn im lặng có thể nghe thấy tiếng hít thở như có như không, Mã Phong không biết kẻ sát nhân đang ở đâu, có lẽ con quái vật đẫm máu đó đang ngồi xổm ngay bên cạnh anh ta.
Chật vật di chuyển cơ thể, Mã Phong từ từ buông hai tay ra, ngay khi anh ta vừa định rời đi, đột nhiên có người nhấc ván giường lên!
Sợi dây rơi ra, cái xác bị trói dưới giường trực tiếp rơi xuống mặt Mã Phong!
“A!”
Tay và chân bị xoắn lại thành những hình thù kỳ quái, máu và tứ chi còn sót lại chạm vào người anh ta, lần tiếp xúc thân mật đầu tiên với cái xác vô danh khiến Mã Phong trực tiếp phát điên, anh ta vươn người dậy, chống cả hai tay hai chân chuẩn bị bò ra ngoài, nhưng mà vừa mới ngẩng đầu lên, đầu đã trực tiếp đập vào ván giường.
Một tiếng vang thật lớn, ván giường rung lên, đầu óc Mã Phong choáng váng, đúng lúc anh ta sắp ngã sấp xuống thì lại được ai đó đỡ.
“Anh Mã! Anh không sao chứ!" Tiểu Tôn một tay cầm ván giường, một tay đỡ Mã Phong, vừa rồi cậu ta cũng bị dọa cho hết hồn.
Ôm đầu, môi Mã Phong run lên, nửa ngày không nói được lời nào.
Sự sợ hãi do bóng tối gây ra là không thể diễn tả được, không thể nhìn thấy gì ở đây, ngay cả những vật rất bình thường trong cuộc sống hàng ngày cũng có thể gây ra sự hoảng sợ.
“Mình có nên từ bỏ không?” Mã Phong nghiến răng nghiến lợi, đưa tay nắm chặt tóc mình, quét mắt nhìn xung quanh: “Có lẽ lúc này tên họ Trần đó đang trốn trong phòng giám sát mà nhìn mình, cậu ta nhìn chằm chằm dáng vẻ chật vật của mình, vui vẻ cười to, đang chờ mình xin thua, chờ mình xin cậu ta đưa mình ra khỏi đây.”
Năm ngón tay nắm chặt, Mã Phong rất không cam tâm.
“Anh Mã, tỉnh táo lại đi! Dù nhà ma này rất khó nhưng chúng ta vẫn có cơ hội chạy thoát ra ngoài.” Tôn Tiểu Quân nhìn cái đầu sưng vù của Mã Phong, trong lòng có chút áy náy, nếu như ban nãy cậu ta không nhấc ván giường lên thì thi thể đó cũng sẽ không rơi xuống: “Anh Mã , đừng bỏ cuộc. Cuộc đời giống như một tách trà, thỉnh thoảng sẽ đắng một chút, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ đắng cả đời.”
“Cậu đang an ủi tôi sao?” Mã Phong miễn cưỡng nở một nụ cười: “Yên tâm đi, tôi không dễ dàng bỏ cuộc như vậy đâu.”
Hai người đỡ nhau, bám vào bức tường và quay trở lại phòng khách, nhưng họ còn chưa kịp bước ra khỏi phòng thì trong hành lang lại vang lên một tiếng mèo kêu chói tai khác.
“Tại sao lại tới nữa rồi?" Trán Mã Phong đổ đầy mồ hôi, anh ta dựa vào tường, chạm vào cánh cửa của một phòng ngủ khác.
Lần này anh ta chỉ mở cửa ra một khe nhỏ, sau khi chui vào trong, anh ta ngay lập tức đóng cửa lại.
“Trong phòng hẳn là chỉ có một mình mình.” Mã Phong không quan tâm đến chuyện sống chết của Tiểu Tôn, anh ta ngồi xổm sau cánh cửa, bịt kín mũi và miệng, im lặng chờ tiếng mèo kêu biến mất.
Đợi khoảng một phút đồng hồ, mồ hôi lạnh trên trán Mã Phong trượt từ sống mũi xuống cằm, tiếng mèo kêu không những không biến mất mà còn bắt đầu xuất hiện trong căn phòng nơi anh ta đang ở, hơn nữa tiếng mèo kêu lại càng ngày càng nhiều, như thể không chỉ có một con mèo chạy vào phòng.
“Why? Chúng nó vào phòng bằng cách nào?”
Mã Phong cảm thấy xung quanh mình đều là mèo, và những con mèo đó dường như đang bị tổn thương một cách dã man, tiếng kêu của chúng rất khủng khiếp.
Anh ta muốn trốn vào trong góc, nhưng khi vừa di chuyển chân thì phát hiện dưới giày là cái gì đó mềm mềm, căn phòng dường như có trải thảm.
Trong lòng có dự cảm không lành, Mã Phong vươn tay chạm vào "tấm thảm" dưới chân, lông và máu của con mèo đã đông đặc lại thành từng cục, cả căn phòng này dường như tràn ngập những con mèo bị giết một cách dã man.
Một luồng khí lạnh từ sau lưng xông lên đỉnh đầu, Mã Phong liều mạng xoa xoa hai tay lên trên người, cố gắng loại bỏ đám lông mèo và cục máu dính trên ngón tay.
Anh ta ghê tởm và dường như sự ghê tởm của anh ta đã đã kích thích những con mèo chết thảm này, sự phẫn uất tụ tập trong phòng, đám lông mèo chất thành đống dưới chân anh ta đột nhiên chuyển động.
Những con mèo tưởng như đã chết bò ra khỏi những mảng lông mèo lớn, đôi mắt của chúng chớp chớp trong bóng tối, những vết thương do kẻ ác để lại trên cơ thể đang rỉ máu.
Mã Phong cảm thấy cơ thể của mình đang chìm dần xuống, anh ta dường như bị nhấn chìm bởi xác của những con mèo hoang đó.
“Cứu! Cứu tôi với! Tiểu Tôn! Cứu tôi với!”
Bóng tối vô biên nuốt chửng anh ta, lũ mèo chết thảm này nhảy lên người anh, vô số xác mèo đang nằm đè lên người anh ta.
Cao giọng gọi tên Tiểu Tôn, Mã Phong cũng không còn quan tâm đến việc duy trì phong thái của mình nữa, mọi tế bào trong toàn bộ cơ thể của anh ta đều đang kêu cứu.
“Uỳnh!”
Cánh cửa phòng được mở ra, một đôi tay lôi Mã Phong ra khỏi đám thi thể mèo kia.
“Anh Mã, sao anh lại chạy vào phòng đó một mình vậy?” Giọng điệu của Tiểu Tôn rất lo lắng, Mã Phong ở trước mặt đã chật vật không chịu nổi, hoàn toàn khác với lúc mới đi vào, ánh sáng trong mắt anh ta đã tiêu tán, trên mặt chỉ còn lại nỗi sợ hãi và lo lắng.
“Tôi...” Mã Phong nhổ đống lông mèo từ trong mồm ra, anh ta nằm gục trên mặt đất, vung cánh tay về phía phát ra âm thanh của Tiểu Tôn: “Tôi chỉ tùy tiện tìm một phòng thôi.”
“Vậy thì vận may của anh cũng không tồi.” Tiểu Tôn biết bí mật của căn phòng này, anh trai Ứng Thần của Ứng Đồng sinh sống trong căn phòng này.
Lần đầu tiên thì Mã Phong trốn trong phòng ngủ của Ứng Thần, sau đó lại trốn trong phòng của Ứng Thần hành hạ mèo, bây giờ Tiểu Tôn đã không dám để Mã Phong ở lại đây thêm nữa, bởi vì phòng thứ ba là phòng của Ứng Đồng, trong phòng còn đặt một chút con búp bê đáng sợ.
“Anh Mã, chúng ta đi ra ngoài trước đi, phòng này không an toàn.” Tiểu Tôn tốt bụng muốn giúp đỡ Mã Phong, muốn dùng chính cố gắng của mình để khiến cuộc chiến giữa Khu vui chơi Tương Lai Ảo cùng Khu vui chơi Thế Kỷ Mới được giải quyết trong hòa bình.
“Nếu không... Hay là thôi đi.” Người càng kiêu ngạo càng không muốn cúi đầu, trong cuộc đời Mã Phong, đây là lần đầu tiên anh ta dao động.
“Ở lại chỗ này sẽ càng nguy hiểm hơn!” Tiểu Tôn nắm lấy tay Mã Phong: “Nếu ở lại chỗ này lâu, sẽ không thể nào thay đổi được, chỉ khi nào đi ra ngoài thì mới có cơ hội sống sót.”
Nghe những lời chân thành của Tiểu Tôn, Mã Phong cắn môi, anh ta nhớ đến bản thân chưa bao giờ chịu thua trước đây.
Cơ thể khôi phục lại chút sức lực, Mã Phong chậm rãi bò dậy từ dưới đất: “Cậu nói rất đúng, thanh kiếm sắc cũng là do mài giũa mà ra, hiện tại tuy rất đau đớn, nhưng đợi đến khi quay đầu lại nhìn thì sẽ phát hiện những chuyện đó thực ra không tính là gì cả.”
“Đúng vậy.” Tiểu Tôn mạnh mẽ gật đầu: “Tiếng mèo kêu đã ngừng, chúng ta đi ra ngoài đi.”
Hai người thận trọng bước ra khỏi phòng, bám chặt vào tường và từ từ di chuyển.
“Căn phòng này quá nguy hiểm, tôi hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ trở lại đây nữa.” Dù sao Mã Phong cũng là người đã làm chuyện lớn, mặc dù lúc này anh ta vô cùng chật vật, khắp người dính lông mèo, nhưng anh ta vẫn điều chỉnh tâm lý rất nhanh.
“Tôi cũng không muốn quay lại nữa.” Tiểu Tôn và Mã Phong đi đến đầu cầu thang, hai người một trái một phải, một người giữ lan can cầu thang, một cái bám vào tường, cùng nhau đi xuống.
“Cậu đi chậm một chút, tôi theo không kịp.” Mã Phong bước đi rất chậm, nhưng Tiểu Tôn lại chạy rất nhanh, tựa như bóng tối không ảnh hưởng gì đến cậu ta vậy.
“Cầu thang là khu vực nguy hiểm nhất, ở đây không có chỗ để trốn, cho nên chúng ta phải tăng tốc độ đi, cẩn thận bị ma quỷ chặn lại...” Tiểu Tôn còn chưa nói hết, thì tiếng mèo kêu đã vang lên trong hành lang phía trên, giống như đã diễn tập trước vậy.
“Miệng của cậu ăn gì mà đen vậy?” Mã Phong vừa mới điều chỉnh lại tâm lý, giờ lại sắp suy sụp, anh ta nắm chặt tay vịn cầu thang, không dám đi lên cũng không dám chạy xuống, cô đơn bất lực, giống như một con tắc kè hoa đang nằm trên bậc cầu thang vậy.
“Không nên ở chỗ này! Đi mau!" Tiểu Tôn đỡ Mã Phong đi xuống lầu, lúc đầu cậu ta cũng không quá lo lắng, nhưng không bao lâu sau, trong hành lang dường như bắt đầu mưa, máu tươi bắt đầu rơi từ trên trần nhà xuống, hơi thở kinh hoàng và tuyệt vọng truyền đến từ tầng dưới.
“Chị áo mưa?" Gặp phải những lệ quỷ khác, cùng lắm chỉ là bị dọa sợ một chút, nhưng nếu gặp phải áo mưa đỏ, Tiểu Tôn cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra: “Đi! Đi! Đi mau!”
Cho đến tận lúc này, Tiểu Tôn vẫn trượng nghĩa như cũ, cậu ta biết để Mã Phong ở một mình trên cầu thang là không an toàn, cho nên muốn mang Mã Phong đi.
Nhưng vấn đề là khi cậu ta vừa mới kéo Mã Phong đi xuống, lúc này áo mưa đỏ lại từ dưới tầng đi lên, cho nên cậu đổi hướng, muốn đưa Mã Phong chạy lên.
Không nhìn thấy cái gì, cho nên Mã Phong không biết Tiểu Tôn muốn làm gì, anh ta giãy dụa cơ thể, chân trái giẫm lên chân phải, trực tiếp ngồi xuống cầu thang, nghiêng người lăn xuống cầu thang.
“Anh Mã?” Tiểu Tôn bảo vệ đầu Mã Phong, lúc này cậu ta nhìn thấy áo mưa đỏ đang đi tới, cậu ta không còn cách nào khác, đành phải tạm trốn trước: “Anh ở đây chờ tôi!”
“Tôi...” Mã Phong choáng váng đầu óc, ngồi phịch xuống cầu thang, giơ cánh tay định bỏ cuộc, lúc này một luồng hơi thở lạnh lẽo đáng sợ bao trùm khắp cơ thể anh ta.
Cái lạnh thấm vào tận xương tủy, Mã Phong không nói nên lời, sắc mặt tái xanh, hai tay run rẩy dữ dội hơn.
Mưa máu rơi lên trên người, Mã Phong cảm thấy có người giẫm lên mình, thân thể khỏe mạnh mà như muốn rời ra từng mảnh.
Nằm trong hành lang lạnh lẽo, xung quanh là bóng tối cùng những ma quỷ không biết tên, Mã Phong cảm thấy mình sắp khóc đến nơi rồi, anh ta không thể nào kiềm chế được, cái sự tủi thân đó phát ra từ sâu thẳm linh hồn.
“Không chơi tiếp nữa, có thua hay không cũng không quan trọng, tôi phải rời đi...”
“Anh Mã? Anh không sao chứ?" Sau khi hơi thở vô cùng lạnh lẽo đó biến mất, giọng nói của Tiểu Tôn lại xuất hiện.
“Tôi sợ là không tốt lắm, hiện tại tôi chỉ muốn...” Mã Phong muốn bỏ cuộc, nhưng anh ta không thể mở miệng cầu cứu Trần Ca, anh ta luôn độc đoán và mạnh mẽ, cho nên vẫn không thể nào bước qua được cái rào chắn trong lòng mình.
“Anh Mã, thực ra anh đã rất lợi hại rồi.” Lúc này Tiểu Tôn có thể nhìn thấy dáng vẻ của Mã Phong, sau khi đã gặp phải đả kích nặng nề, Mã Phong lại vẫn có thể giao tiếp bình thường, điều này nằm ngoài dự đoán của Tiểu Tôn: “Tôi đã từng đọc trong một quyển sách, càng là khi gặp phải chuyện gì khó khăn càng có thể nhìn ra bản chất của một người, anh Mã, anh là một người rất kiên cường.”
Nghe Tiểu Tôn nói như vậy, Mã Phong không nhịn được mà thả lỏng mặt mũi ra, anh ta nhẹ nhàng ừ một tiếng.
“Anh à, anh phải tin rằng chúng ta có thể trốn thoát, đôi khi kết quả tồi tệ nhất chỉ đơn giản là thất bại, có người chờ đợi thất bại, có người nguyền rủa thất bại, nhưng cũng có người cố gắng hết sức vẫn thất bại. Ở trong hoàn cảnh như vậy, trạng thái tâm lý chính là ánh sáng riêng của mỗi người, anh suy sụp tinh thần thì chính là suy sụp tinh thần, còn kiên cường thì chính là kiên cường. Anh Mã, anh phải tin vào chính mình, anh có thể làm được!" Trên cầu thang không có chỗ nào có thể trốn được, là nơi nguy hiểm nhất, Tiểu Tôn muốn nhanh chóng đưa Mã Phong rời đi.
Trong thế giới lạnh lẽo và tăm tối, những lời của Tiểu Tôn giống như một chút ánh sáng chiếu thẳng vào trái tim của Mã Phong.
Mã Phong đang ngã quỵ xuống đất, mơ hồ nhớ tới mình khi còn trẻ, tính cách mạnh mẽ, nhưng thực ra là để che giấu nội tâm mặc cảm tự ti, anh ta phải che giấu đi sự yếu đuối của mình, như vậy mới có thể đi xa hơn và bay cao hơn.
Năm ngón tay nắm lấy tay vịn sắt, Mã Phong từng chút từng chút bò dậy khỏi mặt đất: “Sự cản trở chính là học phí phải trả cho thành công, khó khăn nhỏ này cũng không phải là vấn đề gì lớn cả.”
“Anh Mã, anh thật tuyệt!” Tiểu Tôn giơ ngón tay cái lên cho Mã Phong, mặc dù cậu ta biết Mã Phong chắc chắn sẽ không thể nhìn thấy: “Ở trong cầu thang quá không an toàn, chúng ta lên tầng trên đi.”
Sau khi thuận lợi đi lên tầng trên, Mã Phong cảm thấy tâm hồn mình như được thăng hoa, khi bước chân xuống mặt đất bằng phẳng một lần nữa, anh ta cảm giác nội tâm mình trở nên mạnh mẽ và cứng rắn hơn: “Không có khó khăn nào có thể quật ngã được mình, mà tất cả những khó khăn không thể đánh bại được mình đó đều sẽ khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn.”
Lúc nãy đầu bị đập mấy phát, giờ đang choáng váng, cơ thể Mã Phong sắp mệt rã rời, anh ta vịn vào tường, khập khiễng đi về phía trước.
“Mấy tầng dưới chắc cũng không có gì quá nguy hiểm...”
“Câm miệng!” Mã Phong nghe thấy Tiểu Tôn nói chuyện, gần như lo lắng đến nhảy dựng lên: “Mỗi lần cậu nói xong đều sẽ xảy ra chuyện không hay, đừng tùy tiện nói ra suy nghĩ của mình nữa.”
“Được rồi, haizz, trước đây cũng có người nói với tôi chuyện này, xem ra thực sự là do tôi rồi.”
“Trước đây đã có người nói với cậu rồi sao?”
“Ừ, nhưng bây giờ có vẻ như tôi là người duy nhất chết trong tòa nhà đó.” Tiểu Tôn vô tình nói ra sự thật, sau khi cậu ta nhận ra thì vội vàng cười khan vài tiếng: “Chỉ đùa một chút thôi, đừng xem là thật.”
Lời nói của Tiểu Tôn khiến Mã Phong hết hồn, anh ta lặng lẽ tránh xa Tiểu Tôn vài bước.
Hai người vừa tránh xa nhau, ngoài hành lang lại vang lên tiếng mèo kêu chói tai.
“Không phải chứ!” Chân của Mã Phong bây giờ đã mềm nhũn mỗi khi nghe thấy tiếng mèo kêu, anh ta giả bộ mình rất mạnh mẽ nhưng trái tim vẫn rất dễ bị tổn thương.
“Đừng lo lắng! Tìm chỗ trốn trước đã!" Tiểu Tôn không ngừng thúc giục, Mã Phong lần mò trên bức tường hành lang, đột nhiên cánh tay của anh ta đụng phải một thứ gì đó tương tự như một cái tủ.
Anh ta thậm chí còn không nghĩ đến tại sao một cái tủ lại xuất hiện ở hành lang, trực tiếp mở cửa tủ rồi trốn vào trước khi tiếng mèo kêu đến gần.
Đóng cửa tủ lại, Mã Phong ôm cây lau nhà và cây chổi trong tủ, nín thở.
Tiếng mèo kêu chói tai và tiếng bước chân nặng nề xuất hiện cùng lúc, bọn họ đang đi về phía Mã Phong.
Càng ngày càng gần, Mã Phong cắn mạnh vào tay mình, khuôn mặt biến dạng bởi vì quá căng thẳng.
“Đừng tới đây, đừng tới đây, đừng tới đây...”
Trong lòng không ngừng lẩm bẩm, có lẽ lời cầu nguyện đã có tác dụng, tiếng mèo kêu cũng dần rời xa.
Trái tim Mã Phong như muốn trùng xuống, nhưng ngay khi anh ta vừa định thở phào nhẹ nhõm một hơi thì tiếng bước chân nặng nề kỳ lạ cũng không có biến mất cùng với tiếng mèo kêu, người đó đi ra xa một lúc lâu, sau đó lại quay đầu lại, cuối cùng đứng trước cửa tủ.
Tiếng bước chân biến mất, Mã Phong vẫn giữ nguyên tư thế không dám nhúc nhích, qua vài phút đồng hồ sau, anh ta chậm rãi vươn tay định mở cửa tủ.
Nhưng mà không đợi anh ta kịp chạm tay vào cánh cửa tủ, anh ta đã nghe thấy một tiếng "rầm"!
Cửa tủ trực tiếp bị mở ra, gió lạnh tràn vào, mùi máu tanh nồng nặc lại tràn vào tủ.
Cơ thể Mã Phong lui về phía sau theo bản năng, đụng phải tấm gỗ phía sau tủ.
Cây chổi lau nhà rơi trên mặt đất, Mã Phong ngồi co ro người lại, anh ta cảm giác được một ngọn núi thịt đang đứng ở trước mặt mình, tựa hồ sẽ bị đè bẹp ngay giây sau.
Loại áp lực đó khiến anh ta cảm thấy thiếu dưỡng khí, thế giới tuyệt vọng và tăm tối bắt đầu quay cuồng, ý thức của anh ta cuối cùng cũng đạt tới cực hạn.
“Cuối cùng cũng phải kết thúc rồi sao?” Trong giây phút đó Mã Phong thậm chí còn có cảm giác muốn giải thoát, anh ta không hề chống trả nữa, an tâm nhắm mắt lại.
“Anh Mã! Anh Mã?”
Giọng nói như tiếng chiêng của Tiểu Tôn lại vang lên bên tai, Mã Phong cảm thấy như người mình bị nhéo một cái, anh ta hít một hơi thật mạnh và mở mắt ra lần nữa.
“Làm tôi sợ một hồi, tôi còn tưởng rằng anh đã ngất rồi.” Tiểu Tôn kéo cánh tay Mã Phong: “Anh Mã, trong hành lang không an toàn, chúng ta không thể ở đây quá lâu được.”
“Tiểu Tôn, anh Tôn, cậu để tôi ngất đi, làm ơn... Coi như tôi cầu xin cậu!”