Trên màn hình, cha mẹ của nữ chính không nghe kỹ lời “bác sĩ” nói, trong mắt họ lộ ra vẻ thất vọng không giấu được.
“Tin tưởng tôi, con gái anh thực sự không bị bệnh. Đôi mắt của cô ấy chỉ là ngoài ý muốn. Nếu có thể, tôi muốn đưa cô ấy đến thành phố Tân Hải. Tôi sẽ cho cô ấy kiểm tra toàn diện hơn.” Người đàn ông không giống kẻ lừa đảo, thái độ nói chuyện rất chân thành, nhưng tiếc là cha mẹ của nữ chính không đồng ý với những gì anh ta nói.
“Tôi sẽ đưa con bé đến nếu có cơ hội. Bây giờ Văn Vũ phải đi học rồi.” Mẹ của nữ chính khéo léo từ chối.
Bác sĩ khẽ thở dài, đưa danh thiếp cho mẹ nữ chính rồi đứng dậy rời đi.
Trong suốt quá trình, bác sĩ luôn quay lưng lại với nữ chính, không thể nhìn thấy khuôn mặt chính diện.
Cánh cửa đóng lại, sau khi bác sĩ rời đi, mẹ của nữ chính thì thào: “Tôi còn nói sao hắn ta lại tự nguyện khám bệnh miễn phí cho Văn Vũ, hóa ra là kẻ lừa đảo, có lẽ đến lúc tới Tân Hải, hắn ta sẽ tìm đủ mọi lí do để thu phí.”
“Tôi cũng cảm thấy bác sĩ này không đáng tin cậy, có thể là người nào đó giả vờ. Nhưng bị bệnh cũng phải có lý do, Văn Vũ chưa từng gặp phải tình huống như vậy, sao tự dưng nói bệnh là bệnh.”
“Ừ, mấy tháng trước đứa trẻ này vẫn ổn. Kể từ đêm hôm đó, không, chiều hôm đó nó đi học về đã không bình thường.”
Cha mẹ buồn bã, trong giọng nói mang theo một chút xót xa.
Ống kính đã ghi lại tất cả những điều này một cách hờ hững, có cảm giác như lúc này nữ chính đang nhìn cảnh tượng trước mắt một cách thờ ơ.
Đôi mắt đang mở từ từ nhắm lại, bản nhạc kỳ dị kia lại vang lên.
Khác với xem phim kinh dị ở nhà, ở trong rạp chiếu phim, nhạc nền phát ra từ mọi hướng, thậm chí còn tạo cảm giác có tiếng bước chân từ xa đến gần, hoặc là có một thứ gì đó lảng vảng xung quanh bạn.
Bộ phim kinh dị hồi hộp ngắn này được quay rất kỹ lưỡng, có thể thấy rõ qua hiệu ứng âm thanh.
Nhạc nền xen lẫn tiếng tim đập và tiếng thở dốc, giống như ai đó gặp ác mộng sau khi chìm vào giấc ngủ vậy.
Chìm sâu vào bóng tối, vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng không thể chạm vào bất cứ thứ gì.
Khi khán giả bất giác nhập tâm vào và nín thở theo, một tiếng chuông lanh lảnh phát ra từ nhạc nền.
Mi mắt chớp chớp, nữ chính như bị tiếng chuông đánh thức, ngơ ngác mở mắt ra.
Hình ảnh lại xuất hiện trên màn hình, nhưng thứ ống kính quay lại không phải là phòng ngủ mà là một lớp luyện thi có phần đơn sơ.
Ánh nắng chói chang chiếu vào người nữ chính qua cửa sổ, ống kính quay được bóng nữ chính trên mặt đất.
Cô nằm trên bàn ở dãy cuối cùng trong phòng học của lớp luyện thi, mệt mỏi buồn ngủ.
“Đã xem tận một phần ba phim, mình mới thấy được cái bóng của nhân vật chính, đạo diễn này đúng là một “quỷ tài”.”
Trần Ca đã nhìn thấy rất nhiều cái bóng, theo quan điểm chuyên môn của anh, cái bóng trong phim bình thường đến mức không thể bình thường hơn nữa.
Ánh nắng mặt trời làm choáng váng đầu óc, bên tai vang lên tiếng quạt điện quay, tiếng lật sách và tiếng hát trong chiếc tai nghe kém chất lượng của một bạn cùng lớp.
Một góc quay rộng phô bày mọi thứ trong lớp học, sự phối hợp của đạo diễn, ống kính và các diễn viên không chê vào đâu được.
Rầm!
Khi khán giả đang đắm chìm trong bầu không khí do đạo diễn tạo ra, sự yên tĩnh bỗng chốc bị phá vỡ.
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, một cô gái với mái tóc tạo hình độc lạ đi vào.
“Hạ Thu Mỹ! Em ngoan ngoãn một chút cho thầy, đừng làm ảnh hưởng đến các học sinh khác!" Một người đàn ông đeo kính, để tóc húi cua đi theo sát cô gái. Một tay ông ta cầm điện thoại di động và tay còn lại cầm sách giáo khoa.
Người đàn ông này chắc là giáo viên của lớp luyện thi, có vẻ như rất thân quen với học sinh vừa mới tới.
“Em biết rồi.” Cô gái tóc đỏ vẫn đang nhai kẹo cao su trong miệng, lời nói không rõ ràng.
Thầy giáo đã biết tính cách của cô gái từ lâu. Ông ta bực bội gãi đầu, lau mồ hôi trên mặt rồi khẽ vỗ tay: “Xin lỗi mọi người, học sinh mới của lớp luyện thi chúng ta tên là Hạ Thu Mỹ, vì hoàn cảnh gia đình đặc biệt nên đã nghỉ học một năm và tham gia lớp luyện thi của chúng ta để theo kịp tiến độ. Mong mọi người có thể giúp đỡ cô bé thật nhiều.”
Thầy giáo giới thiệu ngắn gọn về cô gái, sau đó yêu cầu cô ngồi ở hàng cuối cùng của lớp luyện thi.
Thật tình cờ, cô gái ngồi chung với nữ chính và trở thành bạn cùng bàn với nữ chính.
Ống kính quay Hạ Thu Mỹ ở cự ly gần. Cô gái này có mái tóc nhuộm màu đỏ nhạt, dựa vào tường của dãy cuối và ném cặp sách lên bàn.
“Nhìn gì mà nhìn?” Cô gái nhận thấy nhân vật chính đang nhìn mình, bèn nhếch môi lên.
Tính cách của cô giống như một ngọn lửa, không phải tính cách của cô không tốt, nhưng cô sẽ vô tình đốt cháy người khác.
Bị cô gái quát như vậy, ống kính dời đi ngay lập tức. Một lúc sau, ống kính đại diện cho tầm nhìn của nữ chính lại rơi vào người cô gái.
Rõ ràng, nhân vật chính có phần tò mò về cô bạn cùng bàn mới.
Chuông tan học vang lên, giáo viên vừa bước ra khỏi phòng luyện thi, nữ chính đang chuẩn bị đứng dậy thì Thu Mỹ bên cạnh đột nhiên đứng lên.
Cô đập mạnh cuốn sách xuống bàn, sau đó nhổ kẹo cao su trong miệng ra và nhìn nữ chính.
Ánh mắt hung dữ và tính tình bạo lực, ngay khi tất cả các khán giả đều nghĩ cô là cô nàng hư hỏng, sẵn sàng bắt nạt nữ chính thì cô gái tên Thu Mỹ nói: “Cậu có hiểu những gì ông Tào giảng lúc nãy không? Sao tôi lại hoàn toàn không hiểu gì hết vậy?”
Nữ chính khẽ lắc đầu, lần đầu tiên khán giả được nghe giọng của nữ chính.
“Tôi… Ban nãy tôi ngủ mất...”
“Nhìn cậu dịu dàng ít nói thế mà lại là học sinh cá biệt à? Vụ này không được đâu!" Thu Mỹ liếc sang bên cạnh, điều làm cô hơi thất vọng là hình như trong lớp luyện thi đơn sơ này không có học sinh nào đáng tin cậy: “Kỳ thi sắp đến rồi, năm nay còn không qua nữa là lại phải học lại, mẹ nó, khi nào tôi mới tốt nghiệp được đây?”
“Cậu… muốn tốt nghiệp như vậy sao?”
“Không ai muốn lớn lên, nhưng tôi không thể là một đứa trẻ nữa. Nói với cậu cũng không nói rõ được, dù sao thì năm nay tôi nhất định phải tốt nghiệp.” Thu Mỹ nhét tất cả sách vào cặp, sau đó cầm quyển sổ tay của mình lên xem.
Thái độ học tập nghiêm túc này khác hẳn cách ăn mặc và tính cách của cô, nhưng diễn viên lại không hề diễn mất hài hòa chút nào.
Các bạn trong lớp lần lượt bước ra khỏi phòng học. Thu Mỹ càng đọc càng bực mình, cuối cùng cô quăng quyển sổ tay của mình xuống bàn, như thể nếu cô quăng thêm vài lần thì kiến thức sẽ vụn ra và rất dễ tiếp thu.
“Quên đi, ngày mai mình sẽ bắt đầu học hành chăm chỉ.” Sau khi Thu Mỹ dọn dẹp xong, cô một mình bước ra khỏi lớp.
Ống kính tiếp tục quay bóng lưng Thu Mỹ, sau đó theo Thu Mỹ ra bên ngoài.
“Thầy Tào, là hàng xóm cũ nhiều năm như vậy, thầy có thể giúp tôi không?” Giọng nói của một bà lão vọng ra từ góc hành lang. Ống kính di chuyển xuống phía dưới, có thể thấy một bà lão tóc bạc đang ôm cánh tay của thầy Tào, lén nhét một chiếc giỏ được phủ bằng vải đen cho thầy Tào: “Sức khỏe của tôi ngày càng kém, cha Thu Mỹ không biết bao giờ mới được thả ra, nhỡ đâu tôi đi rồi thì nó phải làm sao? Cứ lăn lộn thế này, tôi sợ sau này con bé cũng sẽ giống cha nó.”
“Dì Hạ à, dì cứ cất đồ đi. Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ Thu Mỹ, nhưng việc học này không phải một mình tôi cố gắng là được đâu. Tôi không dám bảo đảm với dì, tôi chỉ có thể nói sẽ cố gắng hết sức giúp dì chăm lo cho cô bé.” Thầy Tào không nhận cái giỏ của bà lão.
“Cảm ơn thầy Tào.”
Bà cụ cảm ơn rồi rời đi. Thầy Tào cau mày bước lên lầu, nữ chính định cư xử như bình thường nhưng vừa đứng thẳng dậy thì lại đụng phải thứ gì đó sau lưng.
Ống kính quay lại đằng sau, khuôn mặt của Thu Mỹ lọt vào trong ống kính!
Cảnh này khiến người ta nhớ đến cảnh tượng ở đầu phim.
“Nghe lỏm có thú vị không?” Thu Mỹ lạnh lùng nói: “Đó là bà của tôi, một bà già ngoan cố.”
“Bà ấy… đối xử với cậu rất tốt.”
“Tốt cái quần, cứ giao tiếp lại tốn sức lực. Tôi nói cho cậu biết, tôi có rất nhiều lựa chọn, tôi định bỏ học kiếm đại việc nào đó để nuôi sống bà ấy và tôi, nhưng bà ấy nhất quyết không đồng ý, bắt tôi phải tốt nghiệp mới được. Tôi bị bà làm phiền, không còn cách nào khác nên mới quay lại trường học đấy.” Thu Mỹ lấy gương ra xem lại khuôn mặt của mình, trông cô khá ưa nhìn, chỉ là lệ khí hơi nặng nề.
Khoảnh khắc Thu Mỹ lấy gương ra, ống kính lập tức lùi về phía sau, tạo cảm giác rằng nữ chính sợ soi gương.
“Cậu làm sao vậy?” Thu Mỹ nhận thấy phản ứng kỳ lạ của nữ chính: “Lạ lùng thật đấy, tôi nói cho cậu biết, đừng nói với ai về việc bà tôi đến trường.”
“Được thôi…" Nữ chính dừng một chút rồi nói tiếp: “Cậu muốn nhanh chóng tốt nghiệp là để tìm việc làm rồi về chăm sóc bà cậu à?”
Thu Mỹ cất chiếc gương đi, gương mặt của cô dí sát ống kính, nhẹ nhàng đẩy nữ chính ra: “Tôi muốn làm gì cậu không quản được, tất cả những gì cậu có thể quản là cái miệng của cậu.”
Thu Mỹ xách cặp đi xuống lầu, khi hai người lướt qua nhau, nữ chính nói nhỏ: “Cậu không chăm sóc bà ấy được đâu, bà ấy sắp chết rồi.”
“Cậu đang thì thầm gì vậy?” Thu Mỹ không nghe rõ, cũng không quan tâm đến những gì nữ chính nói.
Ống kính quay bóng lưng Thu Mỹ ngày càng xa, lúc này giọng của nữ chính lại vang lên: “Cậu không chăm sóc bà ấy được đâu, mắt trái của tôi nhìn thấy tất cả rồi.”