8 giờ 40 phút sáng Trần Ca mới về đến khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Lúc này khu vui chơi vẫn chưa mở cửa, nhưng ở cổng đã có rất nhiều khách đến đợi rồi.
Trần Ca nhìn những vị khách đang hưng phấn, nói chuyện không ngừng với bạn bè, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Tác phẩm của bản thân có thể đem đến niềm vui cho du khách, giúp họ gạt đi những gì không vui, điều này làm Trần Ca rất có cảm giác thành tựu.
Trong đám người, Trần Ca còn nhìn thấy một số gương mặt quen thuộc, mà chủ đề bàn luận của những du khách này sẽ luôn tập trung vào nhà ma.
Lượng lớn du khách quay lại cũng chứng mình rằng việc nhà ma phân chia cấp độ kinh dị là chính xác. Những người từng vượt ải cảnh kinh dị cấp sao thấp chắc chắn sẽ tò mò đối với cảnh có cấp sao cao, dưới sự “động viên” của bạn bè, khả năng bọn họ quay lại lần nữa là vô cùng lớn.
Chương trình nhỏ mà Giám đốc La “đo ni đóng giày” cho nhà ma đã trở nên phổ biến một cách khó hiểu, không chỉ khách tham quan nhà ma mà những người hâm mộ các hiện tượng siêu nhiên và văn hóa kỳ lạ trên mạng cũng thi nhau tải xuống. Chương trình nhỏ này đã dần trở thành cộng đồng giao lưu giữa những người hâm mộ nhà ma lớn nhất Trung Quốc.
Số lượt tải xuống và số lượng người dùng tích cực không ngừng tăng lên mỗi ngày, nghe nói còn có công ty quảng cáo đến tìm Giám đốc La để hợp tác, nhưng bị ông trực tiếp từ chối.
Giám đốc La nhìn xa trông rộng, bây giờ nhà ma đã là quân bài chủ chốt của khu vui chơi, phần mềm nhỏ chỉ để bổ trợ, tất cả mọi thứ đều vì phục vụ nhà ma, vì vậy ông tuyệt đối sẽ không vì mấy phí quảng cáo cỏn con làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của khách hàng.
“Ông chủ, tối hôm qua anh đi đâu vậy?” Từ Uyển và Tiểu Cố canh giữ bên cạnh hàng rào bảo vệ của ngôi nhà ma, một trái một phải, giống như thần giữ cửa.
“Không kể rõ cho hai người được, lát nữa hai người xem thời sự đi.” Câu trả lời của Trần Ca rất kiêu ngạo.
“Có phải tin pháp luật không?” Dù Tiểu Cố vào nhà ma chưa lâu nhưng cậu ta đã quen với cách làm của ông chủ. Khi ở với bạn cùng phòng, đôi khi bạn cùng phòng cũng lấy làm lạ. Hầu hết những người trẻ tuổi toàn lướt TikTok, chơi game, đọc tiểu thuyết, còn Cố Phi Vũ vừa về tới nhà là bật TV xem thời sự trên đài địa phương Cửu Giang. Bạn cùng phòng không hiểu Tiểu Cố cho lắm, cũng giống như những người bình thường ít khi nào hiểu được tâm trạng khi thấy ông chủ nhà mình xuất hiện trên tin pháp luật.
Sau khi trang điểm cho Tiểu Cố và Từ Uyển xong, khu vui chơi chính thức mở cửa. Chú Từ và các nhân viên ở bên ngoài để duy trì trật tự, còn Trần Ca thì lại rảnh rỗi.
Nhìn khách tham quan ra vào nườm nượp, Trần Ca cảm thấy cuộc sống như thế này cũng không tệ chút nào.
“Nhà ma thu hút khách tham quan nhờ sự bất ngờ và mới lạ, chỉ khi liên tục mở khóa những cảnh tượng mới, chúng mới có thể duy trì sức sống.” Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra, mở các nhiệm vụ trên đó lên xem. Thời hạn của nhiệm vụ Thông Linh Trong Trường Ma đã sắp hết rồi. Nhiệm vụ bốn sao này, Trần Ca không cách nào bỏ qua được.
“Không thể kéo dài thêm được nữa. Tối nay, mình phải đến đường hầm hang động Bạch Long nói chuyện cẩn thận với nữ quỷ trong vụ tai nạn xe hơi. Nếu cô ta đã từng mâu thuẫn với cái bóng thì việc thuyết phục cô ta không khó lắm.” Trần Ca đặt chiếc điện thoại màu đen xuống và liếc nhìn sang điện thoại di động của mình: “Thời tiết đêm nay khá đẹp, nhưng đêm mai dự báo thời tiết nói sẽ có mưa to. Khi đó, mình có thể lái xe buýt 104 đi một vòng ở vùng ngoại ô phía Đông để thử vận may xem sao. Dù không gặp được người phụ nữ mặc áo mưa thì lừa được một số hành khách cũng không tệ.”
Anh tìm giấy bút trong nhà ma rồi viết viết vẽ vẽ: “Tối nay mình sẽ đến đường hầm động Bạch Long để hoàn thành nhiệm vụ tập luyện ba sao, ngày mai đi tìm người phụ nữ mặc áo mưa, sẵn tiện mua thêm một số đèn trợ sáng. Chuẩn bị xong xuôi, tối hôm sau mình sẽ mang theo tất cả nhân viên cùng đến trấn Lệ Loan, thử thách nhiệm vụ có độ khó ba sao rưỡi.”
Tiểu Bố đã từng cảnh cáo Trần Ca rằng lần sau anh còn tới trấn Lệ Loan sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Anh không biết lần sau mình sẽ gặp phải chuyện gì ở trấn Lệ Loan, nhưng chuẩn bị thêm một chút cũng không có gì sai.
“Tiểu Trần, cậu đang bận gì à?” Giọng chú Từ vọng tới từ cửa nhà ma. Bản thân ông rất nhát gan nên chưa bao giờ dám bước vào nhà ma của Trần Ca.
“Có chuyện gì không ạ?”
“Giám đốc La đang tìm cậu.”
Trần Ca tiễn du khách vào trong cảnh tượng, cất giấy bút rồi chạy ra ngoài nhà ma.
Cách đó không xa, Giám đốc La mặc quần áo bình thường đang tán gẫu với một vài khách tham quan. Bọn họ nói chuyện sôi nổi, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng cười đùa, chắc hẳn mấy du khách đó không bao giờ nghĩ rằng người đàn ông trung niên nhã nhặn lịch sự trước mặt họ lại là người lèo lái cả một khu vui chơi.
“Giám đốc La, ngài tìm tôi sao?” Trần Ca đợi Giám đốc La nói chuyện xong với khách tham quan rồi mới bước tới.
“Có một số việc rất quan trọng cần thảo luận với cậu.” Giám đốc La dẫn Trần Ca đến nơi ít người, nụ cười trên mặt từ từ giảm bớt: “Cậu có nhớ trước đây tôi từng đưa một người đàn ông đi thăm khu vui chơi không? Lúc đó, người kia còn cố ý hỏi thăm nhà ma của cậu.”
“Có ấn tượng. Ông ta tên là gì tôi quên rồi, nhưng hình như ông ta nói muốn đầu tư vào khu vui chơi của chúng ta, giúp chúng ta nâng cấp các cơ sở giải trí và mở rộng khu vui chơi.” Trần Ca nhớ lại người đó. Anh từng nhìn thấy ông ta trong điện thoại di động của một nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo.
“Tên thật của ông ta là Bạch Khánh, là một doanh nhân bất động sản rất có năng lực. Ông ta rất yêu tiền, làm mọi việc không từ thủ đoạn và luôn đặt lợi ích lên hàng đầu.” Giám đốc La nói rất chậm: “Ông ta và tôi là bạn học nên tôi hiểu ông ta rất rõ. Người đó có thể làm bất cứ điều gì vì tiền, từ khi còn rất trẻ ông ta đã ở rể trong nhà một thương gia giàu có, thậm chí còn thay đổi họ tên của mình, vì vậy ít người biết tên thật của ông ta.”
“Vậy chúng ta phải hợp tác với ông ta à?”
“Cơ sở vật chất giải trí ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới quá lạc hậu, nếu không được cập nhật và nâng cấp thì sẽ rất khó để cạnh tranh với khu vui chơi Tương Lai Ảo.” Giám đốc La trăn trở: “Bây giờ ở Cửu Giang có rất ít nơi vui chơi giải trí nên mọi người không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể đến chỗ chúng ta. Nhưng chờ tới khi khu vui chơi Tương Lai Ảo mở cửa, nhất định sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn đối với chúng ta.”
“Phần lớn các hạng mục giải trí của bọn họ đều áp dụng công nghệ cao, thực và ảo đan xen, khác hẳn với khu vui chơi thực thể như chúng ta. Tôi nghĩ chỉ cần chúng ta có thể chống lại áp lực thì từ từ khách tham quan sẽ bắt đầu quay trở lại.”
“Cậu đã đánh giá thấp tham vọng của họ.” Giám đốc La là trụ cột của khu vui chơi, ông hiếm khi nói với người ngoài về nỗi lo lắng của mình, để tránh khiến họ dao động ý chí: “Tôi đã điều tra rõ ràng, bọn họ không chỉ có kế hoạch xây dựng các cơ sở giải trí vật chất hàng đầu mà còn bắt chước y hệt nhà ma của cậu. Gần đây, họ đã khởi động một dự án mới có tên là Quỷ Vực.”
“Quỷ Vực?”
“Kết hợp giữa thực và ảo, cùng với cảnh tượng và diễn viên thật, họ đã đầu tư rất nhiều tiền để xây dựng ngôi nhà ma lớn nhất và đặc biệt nhất cả nước.” Giám đốc La nhìn Trần Ca: “Bạch Khánh có cho tôi xem một số thông tin nội bộ. Khu vui chơi Tương Lai Ảo muốn biến ngôi nhà ma của mình thành một trò chơi kinh dị có quy mô cực lớn mà du khách có thể tham gia, thiết kế bốn manh mối chính và hơn chục manh mối phụ. Mỗi lần lựa chọn khác nhau thì kết quả cuối cùng đều sẽ khác nhau.”
“Nghe có vẻ cực thú vị, tôi cũng muốn vào xem thử.”
Trần Ca chỉ muốn sang giao lưu hữu nghị và học hỏi lẫn nhau, giống như lần trước anh đến Bệnh Viện Điền Đằng vậy.