“Trần Ca, hay là chúng ta lui ra ngoài trước đi, đợi đội trưởng Nhan tới hỗ trợ rồi hãy cùng nhau vào núi nhé?” Lão Ngụy thấy điện thoại di động không có sóng, bên trên hiển thị thời gian 0 giờ 50 phút đêm.
“Lái xe từ Cửu Giang tới thôn Lâm Quan nhanh cũng phải mất một tiếng, đợi bọn họ tới đây rồi mới vào núi thì trời đã sáng mất rồi.”
Đám Trần Ca đã đi được hai tiếng ở trong rừng núi nhưng vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng cái thôn nào, xa xa chỉ có từng ngọn núi nối tiếp nhau.
“Nhưng chỉ có ba người chúng ta đi qua đó có ổn không?” Điều làm lão Ngụy nhức đầu là nếu xảy ra xung đột, sợ rằng phe mình còn phải phân một người bảo vệ cho ông cụ Bạch.
“Không có vấn đề gì đâu.” Lúc đầu Trần Ca cũng thực sự lo lắng cho sức khỏe của ông cụ họ Bạch, nhưng sau khi đi khoảng một tiếng, anh mới phát hiện sự lo lắng của mình là dư thừa.
Từ nhỏ tới lớn sống trong núi, ông cụ Bạch không chỉ có thân thể cường tráng mà còn rất quen thuộc hoàn cảnh trong rừng núi.
“Hai người đang thì thầm to nhỏ cái gì thế?” Ông cụ Bạch cầm một nhánh cây đi phía trước: “Phía trước có một ngã ba, đi từ đỉnh núi vòng qua sẽ rất xa, phải mất khoảng hai tiếng mới tới được. Nhưng nếu đi xuyên qua khe núi thì chỉ cần mất 30 phút là tới thôn quan tài thôi.”
“Có phải con đường trong núi kia không dễ đi không?” Trong lòng Trần Ca rõ ràng, nếu ông cụ Bạch cố ý nói ra, nhất định là có nguyên nhân.
“Ừ.” Vẻ mặt ông cụ Bạch nghiêm túc: “Trong khe núi có ma quỷ.”
“Có ma quỷ cũng không sao đâu, cháu còn tưởng có sói cơ.” Trần Ca vỗ vỗ ba lô của mình, mèo trắng rất bất mãn chui ra khỏi khe hở của khóa.
“Không phải, tôi vẫn rất tò mò, trong thế giới của cậu sói còn đáng sợ hơn ma quỷ sao?” Ông cụ Bạch chống cành cây, ông hoàn toàn không thể hiểu được tư duy của Trần Ca.
“Ma là thứ hư vô mờ mịt, còn sói là sự tồn tại thực sự.” Lão Ngụy cũng không tin ma quỷ.
Trần Ca liếc nhìn, anh cũng không giải thích: “Chúng ta hãy đi qua khe núi đi.”
“Các người phải biết, trên đời này có một số thứ thực sự không giải thích được.” Ông cụ Bạch lại hỏi ý kiến của hai người một lần nữa.
“Ông à, có phải trước đây ông đã gặp chuyện gì rồi không?” Trần Ca nhìn vẻ mặt của ông cụ Bạch hơi mất tự nhiên, có vẻ như ông rất không muốn tiến vào trong khe núi: “Ông quen thuộc con đường này như thế, trước đây chắc chắn ông đi qua không chỉ một lần. Bây giờ chúng ta đi cũng vì cứu đám nhỏ, hy vọng ông đừng cố ý giấu giếm chuyện gì.”
“Tôi chưa từng giấu giếm chuyện gì, chỉ sợ tôi nói ra mấy người lại không tin.” Lần đầu ông cụ Bạch nói về chuyện lúc ông còn trẻ: “Cha tôi biết sơ về bệnh lý và y thuật, vào những thập niên 40, 50 của thế kỷ trước, lúc bệnh đậu mùa và bệnh sởi hoành hành, hầu như ông ấy chạy khắp các sơn thôn phụ cận, thôn quan tài cũng được ông ấy phát hiện vào lúc đó.”
“Thôn này ngăn cách với bên ngoài, người biết chữ đếm trên đầu ngón tay, khi bị bệnh toàn bộ dựa vào phương pháp của bản địa để gắng gượng, lúc cha tôi đi tới thôn đó thì tình hình bệnh dịch đã rất nghiêm trọng rồi.”
“Vì chữa bệnh cho những người trong thôn đó, cha tôi đã đi qua đó rất nhiều lần.”
“Lúc tôi còn nhỏ, cha tôi cũng muốn tôi học y, sau này sẽ có cái mà kiếm ăn, đôi khi ông khám bệnh tại nhà sẽ mang tôi theo.”
“Mấy lần trước đi qua khe núi này cũng không xảy ra việc gì, chỉ có một lần hình như cha tôi cãi nhau với một người trong thôn quan tài, nguyên nhân do đâu tôi cũng không rõ lắm.”
“Bình thưởng khoảng 2, 3 giờ chiều là chúng tôi đã rời khỏi đó rồi, nhưng hôm đó chạng vạng tối chúng tôi mới rời khỏi thôn quan tài.”
“Lúc đó trời bên ngoài thôn vẫn sáng, tôi và cha tôi cũng không nghĩ nhiều nên đi vào trong khe núi.”
“Đi được khoảng một nửa, đột nhiên cha tôi ở phía sau giục tôi đi nhanh hơn chút.”
“Tôi cũng muốn về nhà sớm để còn có thể ăn cơm nóng, nên bước nhanh về phía trước.”
“Nhưng một lúc sau, tôi lại nghe thấy cha tôi ở phía sau thúc giục tôi đi nhanh hơn.”
“Lúc này tôi mới phát hiện có gì đó rất kỳ lạ, tôi bèn nghiêng đầu chuẩn bị quay về phía sau nhìn thì mắt của tôi bị cha tôi che kín.”
“Ông ấy vẫn thúc giục tôi đi nhanh hơn, tôi len lén nhìn qua kẽ tay của ông ấy về phía sau.”
“Kết quả đúng lúc tôi thấy có một người đang nằm sấp trên lưng cha tôi!”
“Sắc mặt cha tôi rất kém, ông bảo vệ phía sau của tôi, không ngừng giục tôi đi nhanh hơn, đi nhanh hơn nữa.”
“Có lẽ bình thường cha tôi hành nghề y đã tích rất nhiều phúc, thứ đang bò sau lưng ông ấy cũng không động gì đến ông.”
“Nhưng tôi nhớ ngày đó rất rõ, lúc vào khe núi trời vẫn sáng, nhưng lúc đi ra thì trời đã tối hẳn rồi.”
“Về đến nhà, cha tôi bị bệnh nặng, về sau ông ấy không đến thôn quan tài nữa.”
“Đến nay tôi cũng không biết tại sao ngày hôm đó cha tôi lại cãi nhau với bệnh nhân, cũng không biết thứ bám vào sau lưng ông ấy rốt cuộc là gì.”
Ông cụ Bạch nói về chuyện quá khứ, trong lòng hơi khó chịu.
Trần Ca cũng phần nào hiểu lý do tại sao ông cụ Bạch lại trợ giúp chị gái của Giang Linh vì hổ thẹn, lúc ông còn trẻ đã từng gặp ma, cho nên ông tương đối tin những thứ này.
“Bây giờ hai người còn muốn đi vào khe núi không?” Khe núi kia là bóng ma trong lòng ông cụ Bạch.
“Đi đường vòng sẽ làm lỡ dở thời gian, đi qua khe núi đi.” Trần Ca lấy Bút Tiên ra nắm trong tay: “Hai người đi trước đi, cháu đi sau cùng.”
“Cậu làm được chứ?” Vốn người đi sau cùng là lão Ngụy, ông vừa đi vừa để lại ký hiệu trên các cây trong rừng.
Ông cụ Bạch vốn muốn khuyên Trần Ca nhưng lời đến cửa miệng rồi, ông bỗng nhớ tới chuyện đêm hôm đó, Trần Ca chạy ra khỏi phòng đuổi theo chị gái Giang Linh, dường như còn muốn giữ lệ quỷ kia lại.
Khóe miệng ông giật giật, ông cụ Bạch hơi hoài nghi Trần Ca nghe được chuyện ma quỷ trong khe núi nên mới cố ý đi về hướng đó.
“Hai người đều nhìn cháu làm gì? Đừng lo lắng, mau đi thôi.” Trần Ca tuyệt không hoảng sợ, anh đeo ba lô lên, trong ba lô còn có một con mèo trắng, dù con ma kia có bám vào sau lưng cũng phải tiếp xúc với con mèo trước.
Anh sờ cái đầu nhỏ của con mèo thật dịu dàng, đi theo phía sau ông cụ Bạch và lão Ngụy tiến vào trong khe núi.
Tiếng gió thổi vù vù ngang tai, giống như có người đang khóc nỉ non, cỏ dại cao chưa tới đầu gối, thỉnh thoảng trong đó cũng có thứ gì đó chạy qua, cọ xát với chân khiến người ta khó chịu.
Cây cối hai bên dần dần rậm rạp hơn, dáng dấp cũng kỳ lạ hơn, tất cả xung quanh như đang từ từ phát sinh biến hóa.
“Nhanh lên một chút, tranh thủ đi ra ngoài trong vòng 20 phút.” Tâm trạng của ông cụ Bạch không ổn định lắm, dường như ký ức kinh khủng lúc còn bé đang sống lại, thoạt hình ông rất căng thẳng.
“Trần Ca, cậu ở phía sau thì cẩn thận một chút.” Lão Ngụy đi ở giữa, ông khá yên tâm với Trần Ca.
Đi trong khe núi chừng 5, 6 phút, đường đất chật hẹp hoàn toàn bị cỏ dại và chạc cây chặn lại, hai bên đường có rất nhiều quan tài nửa chôn dưới đất, nửa bên trên.
Hình như những quan tài này cố ý đặt ở xung quanh, thậm chí có một số cái còn không đậy kín nắp.
“Hai người đừng sợ.” Giọng nói của ông cụ Bạch như đang run rẩy, ông đang ép mình tình táo lại: “Đây là tập tục của thôn quan tài, đó đều là những quan tài trống, để liên tiếp hai bên mép đường, ý là thăng quan phát tài.”
“Chưa đến mức sợ, nhưng hai người nên đi nhanh lên một chút thì tốt hơn.”
Trần Ca quay đầu nhìn lại, hình như phía sau mình có một cái bóng đi theo.
Anh không nói chuyện này cho lão Ngụy và ông cụ Bạch, chỉ lần tìm thứ gì đó trong ba lô đằng sau lưng.
“Chỉ có một tên thôi sao? Đừng trách tao ỷ vào nhiều ‘người’ bắt nạt mày.”