B
ị lệ quỷ áo đỏ nhìn chằm chằm, người đàn ông bị hủy dung cảm thấy hơi áp lực.
So với đôi mắt căm ghét và oán hận trong mái tóc đen, sự biến thái và độc ác của hắn ta không đáng nhắc đến, hắn ta cảm nhận được ác ý của đối phương.
“Ngăn cô ta lại!”
Hai cậu bé áo đỏ thử điều khiển sợi tơ máu để ngăn cản Trương Nhã nhưng mái tóc đen uốn lượn như thủy triều, chúng cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình.
“Đồ ăn hại!” Ngoại hình của người đàn ông bị hủy dung kinh khủng kỳ quái, thực lực của hắn ta không thể so sánh với Trương Nhã, hắn ta chủ yếu dựa vào hai cậu bé áo đỏ làm từ linh hồn của con mình.
Bị cha mình khiển trách, hai cậu bé với cái đầu bị biến dạng hoảng sợ hét lên, cái đầu sưng lên lan ra từng sợi tơ máu, dùng cơ thể chặn đường Trương Nhã.
Dưới sự công kích của mái tóc đen, cơ thể của hai cậu bé áo đỏ bị nghiền nát hết lần này đến lần khác, những sợi tơ máu chảy ra từ mái tóc đen, cơ thể chúng hồi phục với tốc độ ngày càng chậm hơn.
“Không thể có một áo đỏ mạnh như vậy! Rốt cuộc cô ta đã nuốt bao nhiêu lệ quỷ?”
Người đàn ông bị hủy dung không dám tưởng tượng, lên kế hoạch lâu như vậy, hợp tác với một số thành viên cùng nhau hành động, vậy mà vẫn bị áp chế!
Trong mắt có một chút ân hận, hắn ta nhìn hai cậu bé bị vặn nổ hết lần tới lần khác, trái tim rỉ máu.
“Suýt chút nữa thôi...”
Trong phòng 3239 và phòng đối diện đều được bố trí bẫy chết người, chỉ cần Trần Ca bước một bước vào một trong hai phòng thì anh có thể bị giết ngay lập tức mà không có cơ hội để gọi ma quỷ.
Khi cậu bé áo đỏ bị vặn nổ lần thứ năm, vết sẹo trên khuôn mặt người đàn ông bị hủy dung rung dữ dội, trong lòng hiện ra một cảm xúc đã không xuất hiện rất nhiều năm - Sợ hãi.
Năm ngón tay của người đàn ông bị hủy dung nắm lấy cánh tay của mình, ngón tay trực tiếp khoét vào vết sẹo, máu nhuộm đỏ móng tay: “Đúng là một trải nghiệm tệ hại.”
Vết sẹo bị xé rách, máu chảy ra ngoài, lúc này người đàn ông bị hủy dung như phát bệnh, tay hắn ta không ngừng dùng sức: “Làm sao đây? Làm sao đây? Nên làm sao đây?”
Hai cậu bé áo đỏ bị vặn nổ hết lần này đến lần khác rồi tụ lại hết lần này đến lần khác sau đó bổ nhào đến, chúng đã thử mọi cách nhưng vẫn không thể cản được bước chân của Trương Nhã.
Gần tới rồi!
Máu chảy dọc theo đầu ngón tay xuống đất, cuối cùng người đàn ông bị hủy dung đã nảy sinh ý định rút lui, hắn ta nhìn Trần Ca, người đang trốn đằng sau Trương Nhã với ánh mắt thù hận.
“Xem ra chỉ có thể hy sinh thứ đó thôi.” Hắn ta rút ngón tay ra khỏi vết thương trên cánh tay, sợi tơ máu vẽ một quỹ đạo trong không khí, hắn ta lấy một cái hộp gỗ từ trong túi, vách ngăn trong hộp vẫn còn sót lại vết máu đen.
Mấy lệ quỷ trong phòng đều có dấu hiệu mất kiểm soát, vết máu đó dường như có sức hấp dẫn lớn đối với chúng!
Người có khuôn mặt bị hủy dung âm thầm đưa ra mệnh lệnh rồi cầm chiếc hộp gỗ chạy sang phía bên kia hành lang, bỏ rơi hai cậu bé áo đỏ.
Mái tóc đen dài bò trên mặt đất, ánh mắt của Trương Nhã hiện lên một chút tham lam như một người mắc chứng thèm ăn nhìn thấy món ăn yêu thích nhất.
Sau lần thứ bảy vặn nổ hai cậu bé áo đỏ, Trương Nhã mất kiên nhẫn, toàn bộ mái tóc đen phía sau lao về phía người đàn ông bị hủy dung.
Những sợi tơ máu của hai cậu bé áo đỏ nằm rải rác trên mặt đất, biến thành những giọt máu nhỏ di chuyển với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường đến phía sau Trương Nhã, tốc độ của chúng ngày càng nhanh, chẳng mấy chốc những sợi máu bị nổ tung của hai cậu bé đã tụ lại.
Một con quái vật như hai đứa bé sơ sinh dính liền chui qua mái tóc đen của Trương Nhã, tái sinh trong máu.
“Không ổn!”
Trần Ca không chút do dự chạy về phía hành lang sau lưng anh, người có khuôn mặt bị hủy dung dốc hết sức lực dùng chính mình làm mồi nhử để tạo cơ hội giết Trần Ca!
“Chúng tôi đã tìm thấy anh rồi!” Con quái vật dính liền bò về phía Trần Ca, tốc độ nhanh đến kinh người.
Trần Ca đã đánh giá thấp sự kinh khủng của áo đỏ, con quái vật này bị mái tóc đen của Trương Nhã kiềm hãm, căn bản chưa phát huy sức mạnh của mình.
Dựa trên năng lực tái sinh nhiều lần từ những sợi tơ máu, cộng với tốc độ di chuyển cực nhanh, nếu Trần Ca một mình gặp phải nó, xác suất sống sót về cơ bản là bằng không.
“Hứa Âm! Trần Nhã Lâm!”
Bây giờ là lúc phải liều mạng, Trần Ca triệu hồi tất cả những ma quỷ mà anh có thể gọi để kéo dài thời gian cho chính mình.
Trong tòa nhà chật hẹp, một cô gái có khuôn mặt tím tái và một người đàn ông nửa người áo đỏ xuất hiện cùng một lúc, chặn ngang trước mặt con quái vật dính liền.
Nhưng Trần Ca không ngờ tới là con quái vật dính liền đó đã phớt lờ Hứa Âm và Bút Tiên, những ngón tay dính máu như cây dùi sắc lướt qua cơ thể của Bút Tiên và Hứa Âm.
Vết thương nứt toạc, Hứa Âm bị đụng ngã xuống đất, một cánh tay bị kéo đứt. Còn Bút Tiên cũng bị thương nặng ngay lúc sợi tơ máu chạm vào, dáng người trở nên mờ nhạt hơn.
Nhưng mục tiêu của con quái vật dính liền không phải là chúng, sau khi khiến hai con quỷ bị thương nặng, tốc độ của nó không giảm chạy thẳng về hướng Trần Ca!
Đã không còn ma quỷ nào khác trên người, lần đầu tiên Trần Ca cảm thấy nhân viên của ngôi nhà ma quá ít.
Hai cái đầu của con quái vật dính liền tỏa ra mùi hôi thối, các bộ phận trên khuôn mặt tím tái thay đổi vị trí, cái miệng méo mó mở ra, đôi mắt không cân xứng với toàn bộ khuôn mặt nhìn chằm chằm Trần Ca.
“Bắt được anh rồi!”
Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn một hai mét, tốc độ của con quái vật dính liền đột nhiên chậm lại.
Đôi mắt lồi của nó nhìn sang một bên, con quỷ nam với đầy vết thương trên người đã gãy một cánh tay đang nắm lấy bắp chân của nó bằng tay còn lại!
Bàn tay nhỏ màu đỏ tươi đâm vào cánh tay của Hứa Âm, con quái vật dính liền kéo Hứa Âm từ trên mặt đất lên muốn xé nó ra làm đôi.
Cơ thể bị xé toạc, sắp tách từ giữa ra, vết thương do người thương yêu nhất để lại lại ứa máu lần nữa.
“Đau quá, đau quá đi!!”
Hứa Âm nửa người áo đỏ không quan tâm đến cơ thể bị xé toạc, dùng hết sức lực để cắn con quái vật dính liền.
Cuộc chiến giữa những lệ quỷ tàn nhẫn đã đến đỉnh điểm, Trần Ca biết Hứa Âm chắc chắn không phải là đối thủ của áo đỏ, anh ta chỉ đang kéo dài thời gian cho anh.
“Lập tức tập hợp với cảnh sát!” Chạy như điên về phía lối ra hành lang, khi sắp đến gần lối vào hành lang, một người đàn ông đeo kính chạy từ trên lầu xuống.
Khi Trần Ca nhìn thấy mặt ông ta, tim anh đập loạn xạ.
Người đến không phải là cảnh sát mà là quản lý Hoàng của khu chung cư Phương Hoa Uyển.
“Chuyện gì đã xảy ra? Nhanh đi với tôi!” Quản lý Hoàng thở hổn hển, tay vịn lan can và đưa tay về phía Trần Ca như đang chuẩn bị đưa Trần Ca cùng nhau chạy trốn.
Nhìn bàn tay đưa về phía mình, Trần Ca tránh ra thật xa.
Đêm anh vào Hiệp hội kể chuyện lạ, quản lý Hoàng cũng ở tòa nhà số ba, sau khi anh đi xuống lầu thì trùng hợp thấy quản lý Hoàng đang khiển trách Tiểu Cố.
Một điểm đáng nghi khác là trong thang máy có dư ra một số, tầng hai mươi bốn không hề tồn tại, một người có nghiệp vụ như quản lý Hoàng chắc chắn biết rõ chuyện này nhưng trên phương diện nghiệp vụ lại không có bất kỳ phản hồi nào, thật ra muốn xoá con số đó không hề mất nhiều công sức.
Ngoài ra, Hiệp hội kể chuyện lạ tập hợp ở khu chung cư Phương Hoa Uyển nhưng trong camera giám sát không có đoạn phim của bất kỳ ai trong số họ, nhất định là có người đã âm thầm giở trò, nếu vậy thì rất có thể một thành viên nào đó của Hiệp hội kể chuyện lạ liên quan đến khu chung cư Phương Hoa Uyển.
Nhìn thấy sự nghi ngờ của Trần Ca, quản lý Hoàng biết mình có thể đã bị phát hiện, ông ta gỡ bỏ ngụy trang, từ từ quay lại để lộ gương mặt làm từ những sợi tơ máu sau đầu.
“Tôi cũng không muốn như vậy nhưng do bất đắc dĩ, sau khi tham gia Hiệp hội, tôi đã trở thành một con quái vật...”
Lợi dụng lúc quản lý Hoàng đang xúc động, Trần Ca lấy bộ đàm mà đội trưởng Nhan đưa cho anh, nhấn nút rồi hét lớn lên: “Tầng hai mươi ba! Cả bốn tội phạm giết người đều ở tầng hai mươi ba!”