Đèn lồng đột nhiên tắt ngúm, trên con đường này chỉ có mỗi chỗ Trần Ca đang đứng là tối lại.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Ông cụ Bạch và lão Ngụy đều hoảng sợ.
Tay của Trần Ca vẫn còn nâng giữa không trung, chưa chạm đến cửa: “Cháu cũng không rõ lắm, không giống như trùng hợp.”
Vừa rồi không có gió, đèn lồng lại treo trên cao, không ai với đến nó thì sao lại tắt được?
Ánh sáng trắng le lói khẽ lắc lư. Lúc đèn lồng giấy trên đầu Trần Ca tắt, những chiếc đèn lồng khác trong thôn đều lắc lư mang đến cảm giác bị áp bức không rõ ràng.
Trần Ca và lão Ngụy đều nhìn sang ông cụ Bạch, nhưng chính ông cũng chưa từng thấy cảnh này: “Hay là chúng ta ra ngoài trước?”
Ông lùi về sau hai bước và nhìn về đường đất, sau đó chợt khựng lại.
“Chú ý! Có người đến gần!”
“Người ư?” Trần Ca nhìn theo hướng của ông cụ Bạch, đúng là có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ đang từ từ đến gần nhờ ánh đèn lồng lắc lư ở hai bên đường: “Hình như nó đang vẫy tay với chúng ta thì phải?”
Cái bóng kia chạy ngày một nhanh hơn, cuối cùng Trần Ca cũng thấy rõ kẻ đó.
Đó là một bà lão mặc áo khoác đậm màu vẫn luôn cúi đầu bước đi, đến khi gần đụng vào người ta mới dừng lại.
“Các người cũng là người từ ngoài đến à?” Giọng nói của bà lão này rất quái lạ, không hiểu sao lại làm người ta thấy khó chịu.
“Cũng ư? Tối nay còn có người khác vào thôn à?” Trần Ca chú ý đến cách dùng từ của bà lão bèn hỏi lại.
“Ừ.” Bà lão vẫn cúi đầu khi nói chuyện nên không thấy mặt, như thể gương mặt của bà rất kinh khủng vậy.
Trần Ca liên tưởng đến tình trạng chị của Giang Linh và rất nhiều người có cơ thể dị dạng trong thôn Hoạt Quan nên cũng không nhìn thẳng vào mặt người ta để rồi tự bẽ mặt.
“Có phải những người vào thôn sớm hơn chúng tôi là hai đứa bé và một người đàn ông trung niên không?” Trần Ca lại hỏi thêm, nhưng lần này bà lão không trả lời, hình như bà đến đây không vì tìm Trần Ca.
Bà lão cúi đầu thấp xuống khiến người ta có cảm giác như cái đầu của bà sắp rớt xuống vậy, có điều bản thân bà không cảm thấy điều gì lạ, vẫn duy trì tư thế kỳ dị đó: “Trời tối đừng gõ cửa lung tung, coi chừng kẻ mở cửa không phải người.”
Không biết bà lão đó nói chuyện với ai, cứ thế mà chặn cả ba ngay giữa đường, bóng tối đè trên đầu, đèn lồng hai bên đường lại lắc lư mạnh hơn.
“Dạo này trong thôn không yên ổn, đừng chạy lung tung, tôi dẫn các người đi tìm nơi ở.” Bà lão xoay người đi về đường cũ. Bước chân của bà rất ngắn nhưng lại rất nhanh, cộng thêm cái đầu sắp rũ xuống ngực tạo thành hình dạng cực kỳ quái dị.
“Chúng ta có nên đi theo không?” Lão Ngụy nhìn ông cụ Bạch và Trần Ca, ông đã bắt đầu muốn rút lui từ khi nhìn thấy bà lão đó rồi.
“Đi theo bà ấy trước đã.” Người lên tiếng là ông cụ Bạch: “Bà lão này khiến tôi cảm thấy rất quen thuộc, lẽ nào hồi nhỏ tôi từng gặp bà ấy trong thôn quan tài?”
Ông cụ Bạch đi đằng trước, Trần Ca và lão Ngụy theo sát phía sau.
Bà lão dẫn bọn họ đi trên con đường đất của thôn quan tài, quẹo mấy vòng mới ngừng lại: “Đêm nay các người ở đây trước đi, có chuyện gì chờ hừng đông hẵng nói.”
Bà vẫn cúi đầu, giọng nói cũng không thay đổi làm người ta có cảm giác đang đối diện với con rối.
“Nhà này có ba phòng, mỗi người một phòng, đi vào rồi không cần trở ra nữa, cũng không nên tùy tiện đến phòng khác, không được đụng đến sợi dây treo trên cửa sổ, thanh dao phay sau cửa cũng vậy, ngoan ngoãn nằm trên giường hết đêm nay là được.”
“Ba người mà mỗi người một phòng à? Ba người bọn tôi ở cùng một phòng hết đêm nay cũng được.” Ông cụ Bạch thầm suy nghĩ kiểu gì đêm nay cũng phải bắt lấy Trần Ca, nếu như tách ra thì chắc chắn tên này sẽ chạy ra ngoài.
“Nhà này có ba phòng, mỗi người một phòng...”
Điều khiến bọn ông cụ Bạch và Trần Ca không ngờ là bà lão lại lặp lại những gì vừa nói lần nữa sau khi nghe câu hỏi của ông cụ, hơn nữa giọng nói trở nên khó nghe hơn.
“Bà à, chúng tôi đến đây để tìm trẻ nhỏ nên sợ sẽ có chuyện gì ngoài ý muốn nếu phải chờ đến hừng đông, bà có thể dẫn chúng tôi đi xem mấy người từ ngoài đến khác không?” Trần Ca quan sát bà lão một lần nhưng không phát hiện khác thường gì trên người bà.
Lẽ nào gương mặt của bà có vấn đề thật?
Trần Ca cúi người xuống nhìn qua mặt của bà lão lúc bà xoay người.
Gương mặt đó vẫn bình thường, hoàn toàn không có điểm nào khác thường.
“Mắt không bị móc, khuôn mặt cũng khá bình thường, nhưng hình như mình đã từng gặp ở đâu rồi.” Trần Ca lẩm bẩm, quan sát bà lão một lúc rồi lại liếc sang ông cụ Bạch: “Ông à, trước đó ông nói bà lão này khiến ông thấy rất quen thuộc, đúng chứ? Có thể nào bà ấy là người mất tích trong thôn Lâm Quan không?”
“Tôi không nhìn thấy mặt, nhưng từ cách ăn mặc thì chắc là người của thôn Lâm Quan.” Ông cụ Bạch đẩy cửa của căn nhà phía sau ra. Nhà cũ này không lớn lắm, trên cửa cũng treo hai chữ “Phúc” ngược màu trắng khiến người ta hoảng sợ.
“Bà lão giống người của thôn Lâm Quan, hơn nữa cả ông lẫn cháu đều cảm thấy quen.” Trần Ca suy nghĩ một hồi, sắc mặt dần thay đổi: “Cháu biết bà ấy là ai rồi!”
“Ai?”
“Lão Ngụy, chú còn nhớ gia đình đầu tiên mà chúng ta gặp khi mới đến thôn Lâm Quan không?”
“Nhớ chứ, chủ nhà là một người đàn ông trung niên.” Lão Ngụy có trí nhớ rất tốt.
“Trong nhà của ông ấy có một bàn thờ, trên bàn thờ đặt ảnh chụp trắng đen của một bà lão.” Trần Ca hạ giọng thật thấp: “Bà lão vừa dẫn đường cho chúng ta trông y hệt như bà lão trong tấm ảnh trắng đen ấy!”
“Sao thế được? Cậu không nhìn lầm chứ?” Lão Ngụy hỏi lại Trần Ca vì nó quá khó tin.
“Cậu nhắc tôi mới phát hiện bà ấy trông rất giống một bà lão trong thôn Lâm Quan!” Nhân vật trong đầu ông cụ Bạch chồng lên hình ảnh bà lão vừa rồi: “Có điều bà lão ấy đã qua đời từ rất lâu rồi.”
“Dù nói thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra rồi.” Trần Ca nhanh chóng tỉnh táo lại: “Hiện giờ chúng ta cứ giả thuyết rằng bà lão đó không phải người đi, vậy chúng ta có nên vào căn nhà mà bà ấy sắp xếp cho chúng ta ở không?”
Chữ Phúc ngược màu trắng trên cửa bị gió thổi tạo ra tiếng động, ông cụ Bạch và lão Ngụy đều không quyết định được.
“Chúng ta cứ vào xem trước đã, tôi có quan hệ rất tốt với bà lão ấy hồi bà còn sống, tôi cảm thấy bà ấy sẽ không hại chúng ta.” Ông cụ Bạch nói nhưng không chắc chắn lắm, thế là lại bổ sung thêm: “Chắc là không đâu.”
Cả ba cùng bước vào trong nhà. Căn nhà cũ này trông giống như mấy căn khác trong thôn, điểm khác duy nhất là ngoài cửa không có treo đèn lồng giấy trắng.
“Hình như nhà này chỉ có một căn phòng, không như lời bà lão nói.” Trần Ca đi ở phía trước, bước ngang qua cái sân trơ trụi và mở cửa phòng đó ra.
Một mùi hương kỳ quái xộc ra, đến khi ba người thích ứng với nó mới mở mắt nhìn vào trong.
Ở giữa căn phòng duy nhất có đặt ba chiếc quan tài đen.
“Nhà này có ba căn phòng, mỗi người một phòng ư? Đừng nói “phòng” của bà lão đó là quan tài nhé?” Mặt của lão Ngụy tái nhợt: “Nơi này quá kỳ quái, hay là chúng ta ra ngoài trước đi?”