Một cơn gió âm u lạnh lẽo thổi qua hành lang, lật lên lật xuống các bài kiểm tra trống, rõ ràng trong các phòng học ở cả hai bên không một bóng người nhưng lại phát ra những tiếng động lạ.
Hai nhóm Khổng Tường Minh và Dương Thần chia ra tìm kiếm các phòng ở hai bên trái phải, chỉ mất ba phút để đến cuối hành lang, họ gặp nhau ở trước cửa lớp học cuối cùng.
“Ông chủ nhà ma đã thay đổi vị trí của phù hiệu học sinh.” Sắc mặt của Dương Thần không được tốt lắm: “Các anh đã tìm thấy bao nhiêu cái?”
“Không thấy cái nào cả.” Ngụy Ngũ nói rất thản nhiên, mục đích ngay từ đầu của hắn ta và Khổng Tường Minh đến đây không phải là tìm phù hiệu học sinh.
“Không tìm thấy cái nào cả mà còn nói nữa?” Vương Diễm là một người thiếu kiên nhẫn: “Lão Dương, tôi cảm thấy chúng ta không cần dẫn theo người khác, dẫn theo họ chỉ thêm phiền phức.”
“Khi mới vào phải có một quá trình thích nghi, địa hình ở đây rất phức tạp, ông chủ ngôi nhà ma lại từng học tâm lý học, vị trí giấu cực kỳ gian xảo, không tìm thấy cũng rất bình thường.” Dương Thần lờ mờ cảm thấy hai người này hơi kỳ lạ nhưng cụ thể là chỗ nào có vấn đề thì lại không nói ra được: “Phòng học cuối cùng này có giấu ba phù hiệu học sinh, mọi người đừng tách ra mà nên đi vào cùng nhau, tốc chiến tốc thắng!”
Dương Thần đẩy mở cánh cửa của phòng học cuối cùng, vội vã chạy vào trước: “Không được lề mề, các học trưởng đã đặc biệt dặn dò, nhất định phải nhanh! Càng ở lại lâu sẽ càng xảy ra những chuyện khủng khiếp!”
Ba sinh viên y khoa tự hiểu ý nhau chịu trách nhiệm một khu vực, họ cúi đầu không nhìn vào những con rối và cũng không chạm vào chúng, khi nhìn thấy phù hiệu thì lập tức đưa tay ra lấy, động tác vừa nhanh vừa chính xác, vừa nhìn là biết đã luyện tập rất nhiều lần.
Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh không bước vào phòng học, hai người họ đứng ngoài cửa nhìn những con rối đang đứng hoặc đứng nghiêm trong nhiều tư thế khác nhau.
“Hình như tôi nhìn thấy những linh hồn của người sống trên những con rối đó.” Khổng Tường Minh hé miệng nói một câu, giọng nói của hắn ta rất nhỏ, chỉ có Ngụy Ngũ bên cạnh mới có thể nghe thấy.
“Lấy người sống làm đồ chơi, sau khi chết cũng không thể yên nghỉ, đúng là một kẻ độc ác.” Đáy mắt của Ngụy Ngũ thoáng hiện vẻ sợ hãi: “Anh có nghĩ những con rối này là những người đã từng đắc tội cậu ta không?”
“Sợ là không đơn giản như vậy, số lượng con rối rất nhiều, tôi nghi ngờ phần lớn trong số họ là những người vô tội, thậm chí là những khách đến tham quan.” Khổng Tường Minh khẽ hít một hơi: “Mỗi năm trong thành phố có nhiều người mất tích, nói không chừng có một số người đã trở thành những con rối trong ngôi nhà ma, mục tiêu lần này còn tàn bạo hơn chúng ta nghĩ, nhất định phải cẩn thận.”
Sau khi nghe những lời của Khổng Tường Minh nói, Ngụy Ngũ lùi lại co rúm người, ánh mắt nhìn mấy sinh viên mang theo một chút thương hại.
Làm sao khách tham quan có thể biết rằng những con rối làm họ sợ hãi có thể là những khách tham quan đã từng biến mất.
“Vào đây giúp một tay! Ngẩn người bên ngoài làm gì?” Vương Diễm tìm xong khu vực mà mình phụ trách, thấy Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh vẫn đứng bên ngoài thì hơi bực mình, giọng nói cũng nặng hơn mấy phần.
“Nói ít thôi.” Dương Thần ngăn Vương Diễm lại, ba người tìm trong lớp học rất lâu nhưng chỉ tìm thấy hai cái phù hiệu.
“Tình hình đã thay đổi, chúng ta phải tăng tốc.” Dương Thần cầm phù hiệu bước ra khỏi lớp học, khi đi lướt qua Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh thì càng cảm thấy hai người này kỳ lạ: “Hai anh cũng đã đồng ý hợp tác, vậy thì nên thể hiện một chút thành ý đi chứ.”
“Đừng mong đợi ở họ nữa, chúng ta tự tìm đi.” Vương Diễm nói chuyện không hề khách sáo, cậu ta và Lý Tuyết đi theo sau, ba sinh viên không dừng lại mà tiếp tục đi vào nhà vệ sinh cạnh lớp học.
Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh không đi theo, hai người họ nhìn nhau.
“Ba sinh viên này cũng rất thú vị, chúng ta có nên thử biến chúng thành những con rối không?” Trên trán của Ngụy Ngũ xuất hiện những tia máu, màu sắc đỏ tươi.
Khổng Tường Minh lắc đầu: “Cẩn thận bị mục tiêu phát giác.”
Dương Thần mở từng phòng trong nhà vệ sinh và tìm thấy một phù hiệu trong khe trống giữa vách ngăn của buồng thứ năm và bức tường.
Nhìn tấm vách ngăn vẽ đầy những đôi mắt, Dương Thần rùng mình: “Ngôi nhà ma này thật biến thái mà.”
“Lão Dương, tôi có cảm giác hai khách tham quan bên ngoài hơi kỳ lạ.” Lý Tuyết là cô gái duy nhất trong số ba người, tuổi tác của cô không lớn nhưng đã có tất cả những ưu điểm của một nữ pháp y, can đảm tỉ mỉ, sở hữu năng lực quan sát nhạy bén.
“Tôi cũng có thể nhìn ra được.” Lão Dương ra dấu cho Lý Tuyết nhỏ tiếng một chút: “Hai người đó rất bình tĩnh, đối mặt với cảnh tượng hoàn toàn xa lạ nhưng lại có một dáng vẻ không quan tâm, dường như họ rất quen thuộc với môi trường này.”
“Cái tên trông xấu xấu trong hai người đó thường xuất hiện vẻ mặt suy tư như thể đang lên kế hoạch gì đó.” Lý Tuyết gật đầu đồng ý: “Tôi có hơi nghi ngờ về thân phận khách tham quan của họ, các cậu nói xem có phải họ là diễn viên nhà ma không?”
Cả Dương Thần và Vương Diễm đều ngạc nhiên trước lời này của Lý Tuyết, một luồng khí mát lạnh chạy thẳng lên não.
“Đúng là rất có thể!”
“Tôi nghe Hạc Sơn nói chuyện gì ông chủ ngôi nhà ma kia cũng đều làm ra được, có một lần cậu ta lẫn trong khách tham quan, kết quả là bảy người đi vào tham quan, khi chụp ảnh mới phát hiện ra bên cạnh tổng cộng có tám người...”
“Chẳng trách nhìn họ có vẻ không hề sợ hãi, lại không tìm thấy một phù hiệu nào.”
Ba sinh viên càng thảo luận càng cảm thấy kinh hoàng: “May mắn là chúng ta nhận ra trước, nếu vào thời điểm quan trọng nhất mà bị họ tính kế thì bao nhiêu công sức sẽ đổ sông đổ biển, chắc chắn sẽ bị dọa đến mức tè ra quần.”
“Ngôi nhà ma này đã đến bước phát rồ vì muốn mọi người sợ hãi! Không còn chút nhân tính!”
Dương Thần lấy cuốn sổ tay và một cây bút máy ra rồi thêm một điều khác sau ba điều cấm kỵ - Đừng tin người lạ!
“Không con cáo ranh mãnh nào có thể đánh bại một thợ săn giỏi, chúng ta đã đoán được thân phận của họ nên đã tiến một bước gần hơn đến thành công!” Dương Thần rất giỏi trong việc truyền cảm hứng: “Chúng ta coi như chưa phát hiện ra họ, chuẩn bị sẵn tâm lý sau đó diễn chung với họ, đợi cho đến khi họ lộ ra răng nanh mới vạch trần thân phận của họ, tin rằng biểu cảm trên mặt của họ sẽ rất đặc sắc!”
“Không sai, chúng ta cứ dốc sức thu thập phù hiệu càng nhiều càng tốt, trước nhất có thể làm họ lơ là cảnh giác, bên cạnh đó cho dù chúng ta đoán sai cũng sẽ không quá ngượng ngùng.”
“Chơi nhà ma còn phải đoán thân phận, trước đây tôi còn cảm thấy thưởng 200.000 tiền thưởng cho việc qua cửa tất cả các cảnh chỉ là một chiêu trò quảng cáo, khi bản thân tự đến trải nghiệm mới phát hiện ra rằng 200.000 tiền thưởng thực sự có hơi ít.”
“Được rồi, thời gian qua cửa có giới hạn, chúng ta ở đây quá lâu sẽ dẫn đến việc họ sẽ nghi ngờ.” Dương Thần vẫy tay với hai người: “Chút nữa chúng ta sẽ cố gắng tìm ra cặp tình nhân đó, hai người họ đang nổi giận nên có thể lợi dụng họ để gây sự chú ý của hai diễn viên ngôi nhà ma này.”
Sau khi thảo luận xong, ba sinh viên Học viện Pháp y bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Mấy người họ dừng lại ở ngã giao đầu tiên trong cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương, sau khi do dự một lúc, họ đi về phía con đường có Giếng Sâu.
…
Trần Ca vào phòng nghỉ của nhân viên lấy máy cát-sét mini ra, sau đó kéo Cố Phi Vũ đến lối vào của cảnh tượng dưới hầm.
Vì Cố Phi Vũ van xin khổ sở nên cuối cùng anh không ép buộc đối phương mà tự mình đi vào cảnh tượng dưới hầm.
“Tiểu Cố, sau khi tôi đi xuống, cậu đi đến cảnh tượng kinh dị bên cạnh đẩy mấy đạo cụ lớn đó ra đè lên tấm ván gỗ.” Trần Ca kiểm tra các đạo cụ khác nhau trên người để chắc chắn rằng khi vào cảnh tượng dưới hầm sẽ không xảy ra lỗi lầm nào: “Cậu đứng canh bên cạnh, tôi mà không gọi cho cậu thì bất kể có chuyện gì xảy ra bên dưới cũng không được dời đạo cụ ra.”
Cố Phi Vũ nhìn Trần Ca đang mặc Bộ Trang Phục Bác Sĩ Nát Sọ, có nhìn sao cũng đều cảm thấy anh không liên quan gì đến diễn viên ngôi nhà ma, cứ luôn cảm thấy ông chủ của mình vốn không phải đi dọa người mà là đi giết người.