Trần Ca đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không bao giờ mở mắt.
Thân thể chìm trong bóng tối, âm thanh ồn ào bên tai cũng dần biến mất, anh giống như đang một mình đi dạo sâu dưới đáy đại dương.
Nỗi cô độc khi rời xa thế giới, nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với những thứ không rõ ràng cùng với sự hoang mang liên quan tới điểm kết thúc.
Đủ loại cảm xúc ùa về tim anh, như thể những xúc tu của thủy quái từ từ bóp nghẹt cơ thể.
“Mình đã trải qua cảm giác cô đơn này nhiều lần, vì vậy sau này sự cô đơn đó sẽ không xảy ra trong thực tế, cho nên lần này mình phải tiếp tục.”
Trần Ca tự lẩm bẩm một mình, không biết đang cố tình nói với người khác hay đang khích lệ bản thân.
Sau khi đi ra ngoài hơn mười mét, tay Trần Ca sờ vào khoảng không. Khi anh thử nghiệm lần thứ ba, cuối cùng ngã ba cũng xuất hiện trở lại.
Anh không chần chừ mà tiến vào ngã ba.
Nhiệt độ giảm mạnh khiến Trần Ca không biết sự lựa chọn của mình có đúng hay không. Xưa nay anh không phải là một người quá thông minh. Anh có thể đi đến bây giờ đều là nhờ vào sức quan sát kinh người, tính cách táo bạo và lòng dũng cảm mình đã trau dồi từ khi còn nhỏ.
Chạm vào bức tường trơn trượt, đầu óc Trần Ca trống rỗng, không suy nghĩ gì điều gì.
Tai anh chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, nhưng dần dà, bước chân nhịp nhàng ban đầu bị gián đoạn, có thứ gì đó theo sau Trần Ca.
“Không nhìn thấy, không suy nghĩ.”
Không nhìn thấy tức là không có, không nghĩ tới tức là không tồn tại.
Trần Ca tự an ủi rằng mình không bị quấy rầy.
Dần dần trong đường hầm yên tĩnh vang lên nhiều tiếng bước chân hơn, dường như nơi này không chỉ có một mình Trần Ca.
Những tiếng bước chân đó lúc đầu chỉ vang lên sau lưng Trần Ca, rồi dần dà, tiếng bước chân xuất hiện ở khắp mọi nơi, chỉ trừ bức tường kia ra.
Trong lòng Trần Ca cảm thấy như bị mèo cào. Anh rất tò mò, nhưng anh vẫn không gỡ cái "bịt mắt" đơn giản mà anh làm.
Trải qua nhiều thứ như vậy khiến Trần Ca có khả năng thích ứng cao, anh nhanh chóng kiểm soát bản thân và làm quen với sự hiện diện của tiếng bước chân.
Anh liên tục ám thị tâm lý cho bản thân rằng những thứ tạo ra tiếng bước chân kia không có ý định làm tổn thương anh, ít nhất từ tình hình hiện tại, dường như đối phương chỉ tiện đường đi theo Trần Ca mà thôi.
“Chẳng lẽ mình đang đi trên đoạn đường mà chỉ có ma quỷ mới có thể tìm thấy?” Sau khoảng vài giây, Trần Ca lại phát hiện ra vấn đề.
Ngoài tiếng bước chân ra, trong đường hầm còn có tiếng bánh xe cán lên chướng ngại vật.
“Có chiếc xe lướt qua mình?" Lúc này, trong đường hầm chỉ có một chiếc xe, đó là chiếc xe taxi do tài xế chạy tới: “Ai khởi động xe? Tài xế kia không biến mất sao?”
Tài xế đưa Trần Ca đến vùng ngoại ô phía đông chỉ là người Trần Ca gặp ngẫu nhiên trên đường, nếu nói anh ta và đường hầm ở vùng ngoại ô phía đông có liên quan thì quá gượng gạo, xác suất này nhỏ đến mức không đáng kể.
“Không phải là tài xế, có thứ gì khác đang lái xe ư?" Trần Ca đang định suy nghĩ tiếp theo dòng suy nghĩ này, nhưng chuyện khó tin hơn lại xảy ra.
Tai anh nghe rõ tiếng động cơ gầm rú, không chỉ có một chiếc xe chạy lướt qua anh.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Trần Ca bịt kín đôi mắt nên không biết những gì đang xảy ra xung quanh mình, anh chỉ có thể phán đoán bằng thính giác.
Tiếng bước chân xung quanh anh dần dần tăng tốc, hình như những thứ đó bắt đầu chạy theo một hướng nào đó.
“Có thứ gì đáng sợ hơn đang đuổi theo bọn họ? Hay là thứ thu hút bọn họ tiến về phía trước cuối cùng cũng xuất hiện?" Trần Ca không biết mình có nên chạy theo bọn họ về phía trước hay không. Anh đang bịt mắt, hành động bất tiện.
Do dự một lúc, anh vẫn duy trì tốc độ ban đầu, thần kinh duy trì cảnh giác cao độ, cẩn thận mọi lúc mọi nơi, dùng tất cả các giác quan còn có thể sử dụng để tìm hiểu "thế giới".
“Cảm giác trơn trượt trên tường biến mất, chỉ còn lại cái lạnh, sờ vào cũng thấy mịn hơn rất nhiều, cứ như được người ta sửa chữa vậy.” Trần Ca muốn tháo “bịt mắt” ra để xem, anh phát hiện từ khi bước vào ngã ba đường, thế giới này đã xuất hiện sự thay đổi nào đó.
Đường hầm bên này ngã ba và đường hầm bên kia ngã ba dẫn đến hai thế giới khác nhau.
Khi anh tiếp tục đi về phía trước, đường hầm càng thêm náo nhiệt, anh mơ hồ nghe thấy có người nói chuyện, càng đi về phía trước, giọng nói kia càng lớn.
Nhưng điều khiến Trần Ca cảm thấy kỳ lạ là giọng nói của những người đó rất to và chói tai, nhưng anh vẫn không thể hiểu được đối phương muốn diễn đạt điều gì, chỉ có thể cảm nhận được cảm xúc chất chứa trong giọng nói lúc này: sự lo lắng, tức giận, nhưng cũng có phần hoảng sợ.
“Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Ca không dừng lại, mặc dù anh vẫn ở trong đường hầm nhưng tình hình bên ngoài hoàn toàn khác trước.
Tiếng bước chân, tiếng la hét, tiếng còi xe, tiếng lốp xe và tiếng động cơ, dường như đường hầm này vẫn còn được sử dụng.
“Nếu đường hầm không bị phong tỏa thì hẳn là trong đó cũng náo nhiệt thế này nhỉ?”
Trần Ca không biết bây giờ mình đang ở đâu, nhưng có một điều anh chắc chắn rằng mọi thứ anh trải qua đều liên quan đến chủ nhân thực sự của đường hầm động Bạch Long, có khả năng cao là đối phương đã cố tình đưa anh đến đây.
Tiếng ồn xung quanh ngày càng lớn hơn, nhiều tiếng động khác nhau tràn vào tâm trí Trần Ca, khiến anh không thể phán đoán được chuyện gì đã xảy ra ở nơi này.
Anh chỉ biết rằng chủ nhân của tất cả các bước chân đều hướng tới một nơi nhất định, và tất cả các phương tiện đều hướng tới một nơi nào đó.
“Tại sao họ lại muốn đi về phía trước?” Trong đầu anh nảy ra vô số nghi vấn. Khi Trần Ca đang suy nghĩ, một giọng nói khác lạ truyền vào tai trái của anh.
Xung quanh quá ồn ào, anh không nghe rõ lắm, chỉ biết đó là giọng nói của một đứa trẻ, lanh lảnh, đứt quãng, như bị thương.
Trần Ca đi theo "đám đông" thêm vài bước, giọng nói của đứa trẻ lại xuất hiện.
“Không đúng…”
Lần này Trần Ca dừng lại, anh nhận thấy một điều rất lạ, giọng nói của đứa trẻ vang lên từ phía sau bên trái.
Trong khi tất cả "người" và xe đều đang chạy về phía trước, chủ nhân của giọng nói đó vẫn giữ nguyên vị trí của nó và không di chuyển.
Nếu đổi lại là người khác, có lẽ đối phương hoàn toàn không nhận ra điều này nhưng Trần Ca thì khác. Để phá cục, thần kinh của anh luôn căng như dây đàn, liên tục chú ý đến xung quanh.
Anh không dám lên tiếng vì sợ lộ ra sự khác biệt giữa mình và những “người” xung quanh.
“Giúp cháu, giúp mẹ cháu với...”
Sau một vài giây, âm thanh kia xuất hiện trở lại, vẫn ở vị trí cũ.
“Kỳ lạ, mình có thể nghe thấy nhiều giọng nói như vậy, nhưng chỉ có giọng nói yếu ớt này là nghe rõ ràng nhất.” Anh có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn chứa trong lời nói của đối phương. Cảm giác này rất khó tả, khiến người ta khó chịu, chỉ cần nghe thôi là đã cảm thấy đau lòng rồi.
Trần Ca quay lại, anh không biết phía sau đường hầm có thứ gì nguy hiểm đang tới, anh tiếp cận giọng nói đó theo bản năng.
Trần Ca di chuyển một chút, anh cảm thấy mình như người mù, chậm rãi mò mẫm.
Anh càng ngày càng tới gần giọng nói của đứa trẻ, nhưng lúc này, có người chạm vào vai anh, có người lo lắng hét lớn với anh.
Giọng nói rất lớn, bảo anh mau mau rời đi, như thể ở lại đây sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
“Những người này có thể là những vong hồn đã vào đường hầm với mình vừa nãy. Lúc này bọn họ vội vàng chạy thoát thân, vậy người đang đuổi theo phía sau họ rất có thể là chủ nhân của đường hầm!" Mạch não của Trần Ca hoàn toàn khác với "người" trong đường hầm. Anh rất rõ ràng thân phận của mình, anh là mồi nhử, chờ chủ nhân đường hầm tự mình xuất hiện.
Làm vậy rất mạo hiểm, nhưng cách phá cục đơn giản nhất mà Trần Ca có thể nghĩ đến bây giờ là điều này. Cách làm việc của anh luôn rất thẳng thắn, đó cũng là phong cách của anh.
“Người" trong đường hầm rõ ràng hiểu sai ý của anh. Tiếng nói xung quanh càng thêm rõ ràng, những người đó thúc giục anh rời đi, bảo anh ở lâu hơn nữa sẽ chết thật đấy!
Đối mặt với sự thuyết phục của những người đó, Trần Ca không hề bị lay chuyển. Ngay sau đó anh chợt nghe thấy một âm thanh mới vang lên, như thể một chất lỏng nào đó đã rỉ ra, nhỏ giọt, ở rất gần anh.
Thấy Trần Ca không muốn rời đi, những người thuyết phục anh cũng để anh một mình, trong đường hầm yên tĩnh trở lại.
Tiếng bước chân lộn xộn biến mất, tiếng lốp xe cán những thứ lộn xộn không còn, tiếng còi xe cũng dần đi xa, đường hầm này như hoàn toàn bị "mọi người" bỏ hoang.
“Giúp cháu, giúp mẹ cháu với...”
Giọng nói của đứa trẻ lại phát ra từ gần bức tường, Trần Ca mò mẫm rồi bước qua, từ từ ngồi xổm xuống.
Anh bịt kín mắt, không thể nhìn thấy, bây giờ anh cũng không dám lên tiếng, sợ sẽ gây ra những thay đổi khôn lường.
Sau vài giây dừng lại, Trần Ca duỗi hai tay không hề được bảo vệ về phía âm thanh.
Đầu ngón tay anh chạm phải chất lỏng lạnh buốt, anh rất quen thuộc loại cảm giác này.
“Giống như máu vậy.”
Anh từ từ dùng lực, năm ngón tay nắm lấy một cánh tay mảnh khảnh.
“Cháu bị kẹt ở cửa sổ xe, đi cứu mẹ cháu trước, bà ấy đang ngồi trên ghế lái!”
Giọng nói của đứa trẻ lọt vào tai Trần Ca, nhưng anh không làm theo những gì đứa trẻ nói ngay mà đột nhiên nghĩ đến một chuyện khác.
Lúc đầu giọng nói vang lên bên tai trái của anh, Trần Ca nghe thấy rất rõ ràng, bây giờ anh quay lại, giọng nói đó vẫn ở gần bức tường, nhưng những gì nó nói đều rất lạ.
“Bị kẹt ở trong cửa sổ xe, vừa rồi làm thế nào để nói chuyện vào bên tai sát vách tường của mình? Mình cứ men theo vách tường đi mà!”
Điều đáng suy nghĩ hơn là trước khi tài xế biến mất còn để lại một câu, anh ta nói có một thứ gì đó rất đáng sợ bên trái gương mặt của Trần Ca.
“Tình cờ là thứ ma quái mà tài xế nói là ở vị trí bên trái gương mặt của mình, mà giọng nói của đứa trẻ cũng phát ra từ vị trí đó. Nếu tài xế không nói dối, vậy con quái vật khủng khiếp khiến anh ta sợ hãi chính là “đứa trẻ” hiện đang nói chuyện với mình. ”
Trần Ca dần hiểu ra rằng lý do khiến tài xế biến mất có lẽ là do anh ta nhìn thấy bộ mặt thật của con quái vật kia, phá hủy kế hoạch của nó.
“Mẹ cháu ở phía trước, mau cứu bà ấy, cứu bà ấy được không?” Giọng nói thê lương khiến người ta khó có thể từ chối.
“Được rồi, chú sẽ giúp cháu.” Trần Ca không biết dưới giọng nói bình thường của đứa trẻ này ẩn chứa khuôn mặt đáng sợ như thế nào, anh chọn cứu mẹ đứa trẻ theo yêu cầu của nó, chỉ vì anh nghĩ nó là lựa chọn đúng
Dưới sự chỉ dẫn của đứa trẻ, Trần Ca cúi người, từ từ tiến về phía trước.
Tiếng tích tách không ngừng vang lên bên tai, trong không khí thoang thoảng mùi lạ, Trần Ca càng đi về phía trước càng cảm thấy nguy hiểm.
Hai mắt bịt kín, không thể nhìn thấy gì, Trần Ca chỉ có thể từ từ sờ soạng.
Tay anh nhanh chóng chạm vào phần ngoài của một chiếc ô tô. Anh cúi xuống, tay anh chạm vào tóc phụ nữ.
Trần Ca không nói tiếng nào, nhích tay một chút, kéo vai người phụ nữ và đưa cô ta ra khỏi chiếc xe bị lật.
“Đưa bà ấy đi! Nhanh lên! Nhanh lên!" Khi đứa trẻ nhìn thấy Trần Ca cứu được người phụ nữ, giọng nói của nó trở nên chói tai. Nó không khóc lóc khi bị thương như những đứa trẻ khác, trong giọng nói của nó có một sự trưởng thành mà bạn bè cùng trang lứa không có.
Trần Ca không biết nó có ý định gì, anh kéo người phụ nữ đi vài bước rồi đột nhiên dừng lại.
“Đi đi! Đừng ở lại đây!”
Trần Ca mặc kệ đứa trẻ la hét, cõng người phụ nữ trên lưng và quay lại với đứa trẻ.
Anh không thể nhìn thấy nên hai tay tiếp tục mò mẫm gần cửa sổ xe, có lẽ anh đã hiểu sơ tình hình của đứa trẻ kia.
Phần thân dưới của đứa trẻ bị kẹt vào cửa kính ô tô, mảnh kính vỡ đâm vào bụng dưới của nó, nếu bị kéo mạnh rất dễ khiến đứa trẻ bị thương lần nữa.
Trần Ca dùng cả hai tay, cố gắng nâng chiếc xe lên, nhưng anh không thể làm được điều này chỉ với sức lực của một mình mình.
“Mặc kệ cháu, đưa bà ấy đi đi!”
Không biết là do đau hay do nguyên nhân nào khác mà giọng đứa trẻ bị khàn đi, mang theo tiếng khóc nức nở.
“Nếu bỏ cháu ở đây, cho dù mẹ cháu còn sống sót cũng sẽ khổ sở tự trách bản thân mình cả đời.” Trần Ca không kìm được mà nói ra những gì trong lòng.
Khi anh nói xong lời này, xung quanh đột nhiên yên tĩnh hơn rất nhiều, nhưng ngay sau đó đã trở lại bình thường.
“Thân thể cháu bị kẹt rồi, không thoát ra được, hai người đi đi! Nếu không tất cả mọi người đều chết hết!”
Sau khi xác nhận rằng lời nói của mình sẽ không ảnh hưởng đến thế giới này, Trần Ca mạnh dạn hơn hẳn: “Chú có một cách có thể cứu cháu, nhưng mà đau lắm đấy, và chú cũng không thể đảm bảo cháu sẽ sống sót được.”
“Cách gì?” Chỉ cần có cơ hội sống sót, đại đa số người đều sẽ giành lấy cho bằng được.
“Xương hông của cháu bị kẹt bởi cửa kính ô tô biến dạng. Chú có thể cố sức kéo cháu ra, nhưng làm vậy thân dưới của cháu chắc chắn sẽ tàn phế, vết thương trên người cháu có thể sẽ càng xấu đi.” Trần Ca chỉ dùng tay đánh giá đã đoán được phần nào, cũng chính vì không nhìn thấy những cảnh quá máu me nên anh mới dám nói ra phương pháp táo bạo như vậy: “Nếu theo cháu nói thì sẽ chết ở đây, vậy cứ thử xem, có thể còn có hy vọng sống sót. ”
“Nhưng nếu cháu chết trong lúc kéo, không phải chú sẽ trở thành hung thủ giết cháu sao?” Đứa nhỏ đột nhiên nói câu này.
Nếu là hiện thực, có lẽ Trần Ca sẽ hơi do dự nhưng ở đây, anh không hề hoảng sợ chút nào: “Chỉ cần có thể tăng thêm một phần trăm xác suất sống sót của cháu, dù chú có mang tiếng cả đời thì có làm sao?”
Anh nằm nghiêng trên đất, dùng chân giẫm lên cửa kính ô tô biến dạng rồi dùng hai tay ôm lấy phần thân trên của đứa trẻ: “Lát nữa đau lắm đấy, nhưng chỉ cần cháu vượt qua được, cuộc sống sẽ bắt đầu lại.”
Cơ thể bắt đầu dùng sức, thân thể cậu bé bị biến dạng do sức kéo, tiếng xương trật khớp vô cùng chói tai, da của đứa trẻ trầy xước, máu không ngừng chảy ra, nhưng Trần Ca không hề có ý định dừng lại.
Anh cố gắng hết sức, cuối cùng kéo đứa trẻ ra khỏi cửa kính ô tô bị biến dạng.
“Thành công rồi! Cháu không sao chứ?" Không ai trả lời Trần Ca, đường hầm đột nhiên vắng lặng hơn nhiều.
Trần Ca không biết chuyện gì xảy ra, anh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn: con quái vật đáng sợ đuổi theo đằng sau đã tới rồi?
Ngay cả lúc này, Trần Ca vẫn không quên người phụ nữ trên mặt đất và đứa trẻ bên cạnh anh, dù anh biết rằng hai kẻ đó không phải là con người.
“Hình như có thứ gì đó đến đây, cẩn thận một chút.” Trần Ca cõng người phụ nữ trên lưng, bế đứa trẻ dị dạng trên mặt đất lên, không ngờ đứa trẻ trên tay anh lại nặng hơn người phụ nữ phía sau lưng rất nhiều, hai người không cùng một cấp độ.
Lúc này, anh cũng không bận tâm đến mấy thứ đó nữa, chạy từng bước về phía trước.
Hai mắt bị bịt kín khiến Trần Ca không thể nhìn thấy đường, anh chưa chạy được bao xa đã vấp ngã.
Anh không nói một lời, đứng dậy, bế đứa trẻ rồi cõng người phụ nữ trên lưng, tiếp tục chạy về phía trước.
Chân nọ xọ chân kia, cơ thể đập vào đường hầm. Không biết Trần Ca đã ngã bao nhiêu lần, khi anh đứng dậy định ôm đứa bé kia thì một giọng nói vang lên bên cạnh anh.
“Anh bị ngốc sao?” Giọng nói giống hệt đứa trẻ vừa rồi, nhưng không còn đau đớn, thay vào đó là một chút lãnh đạm cùng oán hận không thể giải thích.
Trần Ca không đáp, muốn đến ôm đối phương, nhưng lại chỉ sờ thấy một khoảng không.
“Trên đời thật sự có những người như vậy.” Giọng nói lại vang lên, lần này là từ trên đầu Trần Ca.
Trần Ca đang đứng ngây người, còn chưa biết làm gì thì bị gõ nhẹ lên vai, một đôi tay lạnh như băng ôm lấy cổ anh, cởi ống tay áo đang che mắt anh xuống.
Trần Ca mở mắt ra, quay lại nhìn thì phát hiện nữ quỷ trong đường hầm đang đứng sau lưng anh.
Chỉ là so với lần trước, cô ta trở nên dễ nhìn hơn rất nhiều, ít nhất thì hộp sọ vẫn chưa bị nứt ra, và các đường nét trên khuôn mặt đều ở đúng vị trí.
“Là cô sao?” Trần Ca nở một nụ cười, định đi qua thì một bóng nhện khổng lồ bao trùm lấy anh.
Anh nhìn lên, nụ cười trên gương mặt đông cứng lại. Cho dù anh đã nhìn thấy rất nhiều ma quỷ nhưng lúc này anh vẫn cảm thấy kinh hãi.
Ngay phía trên đỉnh đầu Trần Ca, một con nhện đỏ khổng lồ đang treo ngược, được tạo thành bởi vô số chấp niệm và lệ quỷ.
Màu đỏ đó còn chói mắt hơn cả áo đỏ trên người nữ quỷ trong đường hầm, như máu chảy trong đó, sắp nhỏ giọt xuống đất.
“Tại sao lại không nói gì?” Giọng nói phát ra từ đầu con nhện.
Lần theo giọng nói, Trần Ca phát hiện phần đầu của con nhện đã được thay thế bằng một cậu bé, nó chỉ có phần thân trên và phần thân dưới là con nhện khổng lồ kia.
Cậu bé bám trên bức tường, treo ngược sau lưng Trần Ca, ánh mắt đầy oán hận và tàn nhẫn.
“Người ban nãy chú ôm không phải là cháu chứ?” Lời nói của Trần Ca khiến cậu bé không biết phải tiếp tục nói thế nào, thật ra nó cũng không ngờ Trần Ca lại ôm nó chạy trốn cùng, một người một quỷ đều cảm thấy khó chịu.
“Không sao, người không biết thì không có tội, chú cũng không cố ý.” Trần Ca tự bào chữa cho mình, không đợi cậu nhóc đáp lại, anh đổi ngay chủ đề: “Chú đến đây để bàn chuyện với mẹ cháu, không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy. Chú biết trong lòng cháu đầy thù hận, chú sẽ không thuyết phục cháu. Chú chỉ cho rằng nếu cháu có nhu cầu gì, chú có thể thực hiện giúp cháu, kể cả trả thù cũng được. ”
Những gì Trần Ca nói hoàn toàn khác với những gì cậu bé tưởng tượng, nó không ngờ rằng đối phương lại nói ra điều này với mình trong tình huống này.
Không tiện lên tiếng, tạm thời chỉ có thể im lặng.
“Không nói cũng không sao, vậy cháu có thể nói cho chú biết tại sao đường hầm này lại trở nên như thế này không?” Trần Ca hỏi nỗi nghi ngờ trong lòng, đường hầm động Bạch Long thậm chí còn khiến bóng đen ăn quả đắng, nơi này chắc chắn có giấu bí mật rất lớn.
Đứa bé há to miệng, nó cảm thấy không nên nói quá khứ của mình ra một cách đơn giản như vậy, nhưng sau khi nghĩ lại, nó không thể tìm ra lý do để phản bác. Cuối cùng, với sự hợp tác của nữ quỷ trong đường hầm, đứa bé kể sơ qua cho Trần Ca nghe câu chuyện quá khứ của mình.
Nó là con của nữ quỷ trong đường hầm, mấy năm trước nữ quỷ trong đường hầm ly dị chồng, lái xe đưa con về quê.
Khi đi qua đường hầm động Bạch Long thì xảy ra tai nạn xe cộ, đó là một vụ va chạm liên hoàn, trong đó còn có một xe bồn chở xăng.
Ngọn lửa không biết bốc ra từ xe nào, càng ngày càng lan đến gần xe chở xăng, xe cộ và người trong đường hầm bỏ chạy tán loạn.
Khi đó, cậu bé bị kẹt vào cửa kính ô tô, người phụ nữ bị thương khắp người, bò ra khỏi xe nhưng với sức lực một mình cô ta thì không giải cứu được con mình.
Cô ta khóc lóc cầu cứu những người xung quanh, chạy theo những phương tiện đi ngang qua, xin bọn họ dừng lại một lúc, chỉ cần một người đồng ý với cô ta, giúp đỡ cô ta là có thể kéo đứa trẻ ra ngoài.
Nhưng khi tính mạng của bản thân đang bị đe dọa, không ai sẵn sàng hành động.
Kết quả cuối cùng là, người phụ nữ đáng lẽ thoát nạn lại không lựa chọn bỏ đi, quay lại ô tô với đứa con cho đến khi lửa cháy lan sang xe bồn.
Kể từ đó, đường hầm động Bạch Long không còn bình yên nữa.
Rất nhiều tài xế nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo đỏ đứng ở đâu đó trong đường hầm, vẫy tay gọi họ, mong họ dừng lại, lại có người từng chứng kiến cảnh một con quái vật liên tục ghép thứ gì đó lên trên người mình...