Cảm xúc của Phạm Thông không ổn định, rõ ràng cậu ta bị kích thích rất lớn: “Ông chủ Trần, trò chơi kia quá tuyệt vọng. Mỗi lần Tiểu Bố chết, tôi đều cảm thấy cô bé đang nhìn tôi, giống như tôi tự tay giết cô bé vậy.”
Phạm Thông dừng lại một chút, lấy điện thoại di động của mình ra: “Mỗi lần vượt ải lại có một kết cục khác nhau, lần nào tôi cũng ghi lại quá trình cả, lần tiếp theo thì sửa đổi lựa chọn, thử kết cục mới.”
Lướt trên màn hình, Phạm Thông mở phần ghi chú trong điện thoại ra, trong đó chi chít đầy chữ: “Sau khi mở khóa tất cả các thành tích của trò chơi thay quần áo này, hệ thống sẽ thưởng tôi một cái “Áo ngủ của mẹ”, chìa khóa ngục tối được tìm thấy trong áo ngủ. Sau khi phát hiện ra chiếc chìa khóa, tên của nhân vật chính trong trò chơi sẽ biến thành Tiểu Bố.”
“Cửa ngục tối được giấu sau tủ âm tường của nhà bạn học. Sau khi sử dụng chìa khóa, phong cách của trò chơi nhẹ nhàng sẽ thay đổi, chuyện xảy ra tiếp theo thì tôi đã từng kể với anh rồi.”
“Tôi điều khiển Tiểu Bố đi ra khỏi lòng đất, thấy được một trạm xe, để tránh né quái vật màu đỏ, bị ép ngồi lên xe buýt.”
Một phần trong ghi chú không khác với lời Phạm Thông kể lúc trước là mấy.
“Chẳng mấy chốc chiếc xe buýt kia đã bắt đầu lăn bánh, lao đi trên đường lớn.”
“Tiểu Bố mặc Áo ngủ của mẹ, đi tới đi lui trên xe buýt. Chẳng bao lâu sau, trong trò chơi truyền ra tiếng trẻ con khóc. Sau khi cố kìm nén để nghe một lúc, trên màn hình sẽ xuất hiện hai lựa chọn: Tìm kiếm nơi phát ra tiếng khóc và hỏi lái xe.”
“Lần đầu tôi lựa chọn hỏi lái xe. Nhưng khi tôi đi vào buồng lái thì tôi mới phát hiện chiếc xe buýt này không một bóng người, không có ai lái xe cả.”
“Tiếng khóc càng ngày càng lớn, tôi có cảm giác nó không còn giống như truyền ra từ máy tính nữa, mà trực tiếp phát ra trong đầu tôi.”
“Chẳng bao lâu sau, xe buýt đi tới trạm thứ nhất: trấn Lệ Loan. Lúc này, trên màn hình xuất hiện một hàng chữ: [Mình phải mau chóng rời khỏi nơi này mới được.].”
“Tôi lại điều khiển Tiểu Bố rời khỏi xe buýt. Sau khi xuống xe, tôi nhìn lại phía xe buýt thì một màn kinh dị xuất hiện, cửa sổ xe đầy mặt người, tất cả bọn chúng đang nhìn tôi qua màn hình máy vi tính.”
“Tôi chưa kịp phản ứng thì một người mặc đồ đỏ đứng ở trạm xe đã chạy tới. Đó chính là người phụ nữ đáng sợ mặc áo mưa đỏ.”
“Để tránh cô ta đuổi theo, tôi chạy vào trong trấn Lệ Loan ở bên cạnh.”
“Cái trấn nhỏ này chính là nơi nhân vật của trò chơi thay quần áo phải đi khắp nơi làm nhiệm vụ. Bố cục kiến trúc giống hệt nhau, chẳng qua phong cách hoàn toàn khác biệt, từ vui sướng, ấm áp, tràn ngập ánh sáng tới ảm đạm, u ám, tràn ngập bất an và quỷ dị.”
“Người mặc áo mưa đỏ đuổi ở sau lưng, tôi điều khiển Tiểu Bố chạy như bay trên đường. Thỉnh thoảng dưới màn hình sẽ hiện ra hai chữ: [Cứu mạng.]. Nhưng trong trấn nhỏ này không có một ai xuất hiện.”
“Cuối cùng tôi bị ép vào trong một khu cư xá cũ nát, không còn đường nào để trốn.”
“Người mặc áo mưa đỏ càng lúc càng gần hơn, mặt của cô ta đang không ngừng phóng đại trong màn hình, dần dần chiếm cứ toàn bộ màn hình.”
“Tóc đen dính bết vào nhau tách ra hai bên, người mặc áo mưa đỏ lộ ra hình dáng của mình, hai mắt cô ta tràn đầy tơ máu, miệng bị người ta khâu lại, trông cực kỳ đáng sợ.”
“Trong máy vi tính truyền ra tiếng cười vô cùng kinh khủng. Ngay sau đó, trên màn hình xuất hiện một hàng chữ: [Tiểu Bố trở thành đứa con mới của cô ta.].”
“Đầu của Tiểu Bố bị tóc của người mặc áo mưa đỏ trùm lấy, tôi cũng không có cách nào điều khiển được Tiểu Bố nữa.”
Sau khi Phạm Thông nói xong thì hít sâu một hơi, hình ảnh của trò chơi này quá ngột ngạt, dường như chỉ hồi tưởng lại cũng khiến cậu ta cảm thấy khó chịu.
“Đây được coi như một trong số những kết cục xấu sao?” Trần Ca cầm một chai nước từ tay của nhân viên khu vui chơi, đưa cho Phạm Thông.
“So sánh với các kết cục khác, đây coi như là một kết cục tốt nhất.” Phạm Thông không nhận lấy chai nước kia, sắc mặt cậu ta trắng bệch, tiếp tục kể về những kết cục khác.
“Sau khi Tiểu Bố bị người mặc áo mưa đỏ mang đi, màn hình đột nhiên đen sì, trong máy tính truyền ra tiếng khóc trẻ con và tiếng cười. Một lát sau, một dòng chữ màu xám trắng xuất hiện: [Tại sao lại muốn giết tôi?].”
“Những chữ kia giống như ánh mắt tuyệt vọng đến chết lặng của đứa trẻ, nhìn vào đó khiến người ta rất đau lòng. Một lúc lâu sau, dòng chữ kia biến mất, màn hình trở lại bình thường, Tiểu Bố mặc áo ngủ của mẹ, nằm trong phòng của mình như trước.”
Phạm Thông nói tới đây, Trần Ca giơ tay lên cắt ngang: “Nằm trong phòng của mình? Nói cách khác, sau khi nhân vật chết, địa điểm lưu trữ chính là gian phòng của bản thân nhân vật.”
“Đúng vậy, nó nằm trên giường, giống như tất cả trải nghiệm vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng. Ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn tươi sáng như trước, mọi người vẫn đang cần mẫn làm việc, trò chuyện với nhau.” Phạm Thông cũng không cảm thấy điều này có gì kỳ lạ: “Trò chơi lại quay lại từ đầu, tôi lại điều khiển Tiểu Bố vào ngục tối trong nhà bạn học, ngồi lên xe buýt. Chẳng qua, lần này tôi đã chọn phương án khác lúc trước mà thôi.”
“Cậu lựa chọn mình lên xe tìm kiếm nơi phát ra tiếng khóc của đứa trẻ?” Ngoại ô phía đông và phía tây khác nhau, tất cả cảnh tượng kinh dị và chuyện lạ như bị thứ gì đó xâu chuỗi lại với nhau, tạo thành một chỉnh thể. Động đến một thứ sẽ tác động đến toàn bộ, không thể lỗ mãng, vì thế nên Trần Ca mới ghi lại toàn bộ lời nói của Phạm Thông. Anh cảm thấy trong trò chơi kia ẩn giấu một manh mối cực kỳ quan trọng.
“Đúng vậy, tôi điều khiển Tiểu Bố đi vào xe buýt, ngồi ở hàng cuối cùng, thấy được một cái cặp sách cũ nát. Lúc này, dưới màn hình hiện ra một câu: [Tiểu Bố tìm thấy một cái điện thoại bị ướt trong cặp sách.]. Trong trò chơi, Tiểu Bố mở điện thoại ra, lúc này khung chat lại hiện ra mấy câu, dường như Tiểu Bố đang đọc nội dung trên màn hình điện thoại.”
“Cặp sách ở hàng ghế cuối có một cái điện thoại di động? Trong điện thoại di động nói cái gì?” Trần Ca nhớ tới những lời nói tối hôm qua Tiểu Cố nói, cậu ta gặp một học sinh trung học trên chuyến xe 104 cuối cùng. Cậu học sinh cấp ba kia ôm cặp sách ngồi ở hàng ghế cuối cùng, tay luôn để trong cặp, giống như đang cầm thứ gì đó.
“Tôi nhớ rất rõ, mấy câu nói đó cũng là nguyên nhân hôm nay tôi tìm đến anh. Bởi vì tôi cảm thấy có lẽ nó đã thoát ra khỏi phạm trù trò chơi. Chắc chắn bên trong ẩn giấu một vụ án giết người xảy ra ở ngoài đời thật.” Phạm Thông đưa điện thoại di động của mình cho Trần Ca xem, trong ghi chú có viết ba đoạn.
[Ngày 1 tháng 9, mình và mẹ mới chuyển vào một nhà trọ. Hàng xóm là một người trẻ tuổi sống một mình, anh ấy nuôi một con chó lớn trông có vẻ rất ngoan ngoãn, hiền lành, tên là Tiểu Bố.]
[Ngày 7 tháng 9, lúc mình từ quán net về thì thấy hàng xóm ôm một cái túi lớn màu đen đi xuống tầng, vẻ mặt anh ấy rất bi thương. Anh ấy nói là thú cưng nuôi nhiều năm như thế đã bỏ anh ấy mà đi, hình như con chó cưng kia ăn phải thứ gì đó, chết trong nhà.]
[Cuối tháng 10, hàng xóm đã chuyển đi. Chủ nhà tìm thấy trong tủ lạnh nhà hàng xóm toàn thịt chó. Lúc Tiểu Bố chết, nhất định hàng xóm đã rất buồn.]
Ba đoạn này có vẻ không có gì nhưng sau khi đọc kĩ lại lần nữa có thể phát hiện vấn đề. Vẻ mặt hàng xóm bi thương ôm một cái túi lớn màu đen xuống tầng, nói rằng thú cưng của mình chết rồi. Nhưng sau đó chủ nhà lại phát hiện trong tủ lạnh của anh ta toàn thịt chó. Vậy đêm ngày 7 tháng 9, rốt cuộc chủ nhân của chiếc điện thoại này nhìn thấy trong chiếc túi màu đen chứa thứ gì?
Ngón tay của Phạm Thông tiếp tục lướt xuống dưới màn hình: “Tôi tìm kiếm một số tin tức của Cửu Giang vào tháng 9 năm ngoái, lúc ấy thật sự xảy ra một vụ án giết người tương tự. Vụ án giết người kia xảy ra ngay ở trấn Lệ Loan mà trò chơi nhắc tới.”