Phương Ngư dường như lại mất trí nhớ.
Trần Ca đỡ cô lên giường và rót cho cô một cốc nước: “Tôi và Phương Ngư là bạn tốt của nhau, gần đây anh ấy có mấy việc phải làm, hẹn vài ngày nữa sẽ đến gặp cô.”
Phương Ngư nằm trên giường lặng lẽ nhìn Trần Ca, cô cũng không biết tại sao bản thân lại rất tin tưởng người đàn ông trước mặt, hình như đối phương không phải đang lừa gạt cô.
“Ngủ một giấc thật ngon và giữ gìn sức khỏe thật tốt, Phương Ngư sẽ sớm trở lại gặp cô thôi.”
Cơ thể bị kích thích mãnh liệt, sau khi bình tĩnh lại sẽ đặc biệt mệt mỏi, Phương Ngư rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Trần Ca tắt đèn và lặng lẽ bước ra khỏi phòng ngủ, bà cô béo đang canh gác bên ngoài.
“Tiểu Ngư có khá hơn không? Vừa nãy tôi hình như tôi nghe thấy lúc cô ấy nói chuyện vô cùng kích động, cậu thực sự tìm được người đó rồi sao?”
“Vâng, tôi đã tìm thấy.”
“Nói cho tôi biết anh ta đang ở đâu đi?" Bà cô đang định trút giận giúp Phương Ngư: “Một người đàn ông lớn đến vậy mà chỉ vì Tiểu Ngư bị mất trí nhớ mà đã bỏ rơi cô ấy, bây giờ chúng ta đi đến chỗ cậu ta, tôi phải dạy cho cậu ta một bài học!”
“Người đàn ông đó cũng có nổi khổ tâm riêng của mình, anh ấy phải chịu đựng nỗi đau không kém gì Phương Ngư đâu.” Trần Ca mỉm cười: “Cô ơi, cảm ơn cô đã luôn quan tâm đến Phương Ngư, tôi sẽ quay lại sau một khoảng thời gian nữa, đến lúc đó nói không chừng tôi còn có thể trị hết bệnh cho Phương Ngư.”
“Chữa bệnh mất trí nhớ?”
“Vâng.” Trần Ca bỏ cuốn truyện tranh vào ba lô: “Không quấy rầy cô nữa, gặp lại sau.”
“Này! Nói rõ rồi hãng đi! Trời vẫn còn mưa đấy! Cầm ô theo đi!”
...
Xách ba lô đi ra khỏi hành lang, mưa nhẹ nhàng đập vào người, Trần Ca đi qua những ngọn đèn đường mờ ảo, lúc gần đi vẫn còn quay đầu lại nhìn về phía khu dân cư.
“Trên thế giới này có rất nhiều người xấu, nhưng cũng không thiếu những người tốt, đêm tối trong một thành phố, có sự tàn nhẫn máu tanh, nhưng cũng có rất nhiều vẻ đẹp bình dị.”
Sau khi bắt taxi trở lại khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca xách ba lô và đi thẳng vào cảnh dưới lòng đất của nhà ma.
“Bác sĩ Vệ có ở đây không?”
Trần Ca nhờ ma điện thoại Đồng Đồng dùng điện thoại di động gọi cho mấy bác sĩ đang biên soạn tài liệu dạy học trong Nhà Xác Dưới Lòng Đất: “Mấy người đến nhìn người này xem, tình hình của anh ấy có chút không ổn lắm.”
Mở cuốn truyện tranh, Trần Ca đưa người đàn ông và đôi giày cao gót màu đỏ ra.
“Tiểu Trần, những kiến thức chúng tôi học được trước đây đều dùng để chữa bệnh cho người sống, bây giờ, mặc dù chúng tôi đang ở trong tâm thế nghiên cứu, bắt đầu khám phá cách trị liệu cho yêu ma quỷ quái, nhưng tiến độ rất chậm.” Bác sĩ Vệ nhìn người sắp sửa tiêu tan đang quỳ rạp trên mặt đất: “Thứ cốt lõi giúp cho ma quỷ có thể tồn tại được chính là chấp niệm, khi chấp niệm hoàn toàn tiêu tan, con quỷ đó sẽ không còn tồn tại nữa, tình cảnh của anh ta hiện tại là chấp niệm của chính anh ta rất mạnh mẽ, nhưng lại có một thứ gì đó gắn liền với chấp niệm của anh ta, nó khiến anh ta cảm thấy dao động, tình huống như thế này là rất hiếm thấy.”
“Thứ cắm rễ vào sâu thẳm trong chấp niệm của anh ta có lẽ là lời nguyền của Minh Thai.” Trần Ca ngồi xổm trước mặt người đàn ông: “Anh có chút lòng tin nào vào bản thân mình không? Tôi sẽ giúp anh thoát khỏi lời nguyền đó, đến lúc đó anh có thể bảo vệ Phương Ngư, và sẽ không bao giờ phải rời xa cô ấy nữa.”
Cơ thể người đàn ông hư ảo, cười khổ nói: “Tôi rất cảm ơn cậu, cậu đã giúp tôi gặp lại Phương Ngư một lần cuối, những cậu cũng đã nhìn thấy tình huống lúc đó của tôi rồi đấy, chỉ cần tôi còn sống, Phương Ngư sẽ bị thương. Hơn nữa, cho dù lời nguyền có bị xóa bỏ thì Minh Thai vẫn sẽ tìm tới cửa, chỉ vì cứu được tôi mà cậu phải chọc giận Minh Thai thì có đáng không?”
“Tôi cũng không lừa anh, tôi và Minh Thai có một mối quan hệ đến chết cũng không buông, nói như vậy anh có hiểu không? Bất kể có giúp anh hay không, nó đều muốn giết tôi, tôi giúp anh, cũng chính là đang giúp chính mình mà thôi.” Trần Ca không nói dối, mỗi một câu anh nói đều là chân thành: “Anh cứ phối hợp với những áo đỏ này trị bệnh cho thật tối, sau khi lời nguyền được xóa bỏ, chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Minh Thai.”
“Thật ra, hiện tại cậu vẫn còn có thể đuổi tôi đi, trên người của tôi có lời nguyền rủa của Minh Thai, có lẽ nó cũng sẽ đến đây sớm thôi...”
“Anh đừng lo lắng nhiều như vậy, hãy cố gắng loại bỏ lời nguyền trên người, chờ đến khi chúng ta gặp phải Minh Thai, sẽ không có ai có thể phân tâm đi chăm sóc cho anh đâu.”
Trần Ca nói xong thì đứng lên, chuẩn bị rời đi.
“Chờ một chút!” Người đàn ông quỳ rạp trên mặt đất do dự hồi lâu mới nhìn về phía Trần Ca, nói: “Chúng ta sắp hết thời gian rồi, Minh Thai tốn hơn mười năm, cuối cùng cũng tìm được người thích hợp, chẳng mấy chốc nữa nó sẽ đến thôi.”
“Minh Thai đã tìm được người thích hợp?” Trần Ca dừng lại: “Ý của anh là gì?”
“Chấp niệm của cái bóng là trở thành một người sống, nó muốn có một gia đình của riêng mình, có hạnh phúc và có được tất cả mọi thứ của con người, nhưng đồng thời, nó lại cực kỳ ghét tất cả những điều tốt đẹp. Để hoàn thành chấp niệm của mình, nó đã sớm tách ra khỏi Minh Thai, liên tục gieo vào mỗi đứa trẻ, nhưng hầu hết những đứa trẻ đó đều không thể chịu đựng được nỗi đau mà quá trình Minh Thai phát triển mang đến, chỉ những đứa trẻ sống trong cơn ác mộng và đã thích nghi với cơn ác mộng mới có cơ hội thích nghi với sự ra đời của Minh Thai.”
“Cái bóng, trẻ con, các thứ khác?” Trần Ca nhớ lại những điều anh đã gặp phải ở vùng ngoại ô phía Đông trước khi bắt đầu nhiệm vụ ở thị trấn Lệ Loan, những mảnh vỡ vụn của quá khứ đang được kết nối với nhau thành một chuỗi.
“Minh Thai đau khổ tìm kiếm mười năm, đã tìm thấy tổng cộng chín đứa trẻ có thể chịu đựng nỗi đau đó, chín đứa trẻ này tương ứng với những bức tượng làm bằng đất sét trong chín ngôi miếu.” Giọng người đàn ông trầm xuống, như thể nói ra những điều này sẽ khiến anh ta phải đau đớn vô cùng, lời nguyền trong cơ thể anh ta đang ăn mòn linh hồn anh: “Kéo dài mười năm, chín đứa trẻ với những độ tuổi, ngoại hình và tính cách khác nhau, hiện tại Minh Thai đang ở ngay trong người của một trong số chín đứa trẻ đó!”
Sau khi người đàn ông nói xong câu này, một sợi tơ đen xuất hiện trên mắt và miệng anh ta, nếu không phải có giày cao gót màu đỏ rất giỏi trong việc đối phó với những lời nguyền rủa thì có lẽ người đàn ông đã hồn phi phách tán rồi.
Không lâu sau khi người đàn ông nói câu này, chiếc điện thoại màu đen trong túi của Trần Ca rung lên.
Lấy điện thoại ra, vuốt màn hình, Trần Ca bấm vào tin nhắn chưa đọc mới nhận được.
[Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được lệ quỷ đặc biệt Trương Ức!]
[Trương Ức (Lời nguyền): Chấp niệm mạnh mẽ đã khiến anh ta có được một năng lực cực kỳ hiếm thấy, anh ta có thể tước đi trí nhớ của người sống và ma quỷ, và có tiềm năng rất lớn.]
Điện thoại màu đen hiếm khi khen ngợi lệ quỷ, nhưng trong cột thông tin của Trương Ức, điện thoại màu đen đã đặc biệt đánh dấu chữ có tiềm năng lớn.
“Xem ra sau này mình phải nghĩ biện pháp nâng Trương Ức cùng Diêm Đại Niên lên thành áo đỏ, năng lực của hai người này đều rất kinh khủng, đáng tiếc là một kẻ thì bị lời nguyền hành hạ đến sống dở chết dở, còn kẻ kia thì cho rằng mình rất yếu đuối, không thể làm gì khác ngoài việc vẽ tranh.”
Trần Ca đang định cất điện thoại đi, nhưng phát hiện có một tin nhắn vẫn chưa đọc trên điện thoại màu đen.
“Chỉ có mỗi tin mở khóa mục nhân viên mới, tại sao vẫn còn tin nhắn chưa đọc nhỉ?”
Trần Ca nhấp vào tin nhắn, chỉ mới lướt qua một chút, biểu cảm đã ngay lập tức thay đổi.
[Khi lời nguyền trong ngôi miếu bị phá hủy, Minh Thai đã biết đến sự xuất hiện của bạn! Nhiệm vụ thí luyện bốn sao — Minh Thai buộc phải mở ra!]
[Lấy cả thành phố này là sân khấu, đây chính là một cuộc trốn tìm sinh tử!]
[Chín ngôi miếu tượng trưng cho chín đứa trẻ, Minh Thai đang giấu trên người của một trong chín đứa trẻ đó! Bạn nhất định phải tìm thấy nó trong vòng chín đêm! Nếu không đợi đến khi nó trở thành quỷ thì bạn chắc chắn phải chết!]
[Nhắc nhở nhiệm vụ: Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm! Bạn chỉ còn cách chân tướng một bước ngắn nữa thôi!]
Nhìn thông tin trên chiếc điện thoại màu đen, Trần Ca đứng im tại chỗ một lúc lâu.