“Sau khi Viện trưởng qua đời, văn phòng của ông ta có được giữ nguyên không?”
Người ngoài cửa đều tràn đầy nghi hoặc, ngoại trừ Trần Ca, bao gồm cả hai vị bác sĩ, không ai dám vào đi vào trong phòng.
Lúc này, tình trạng của Trần Ca rất kém, những ký ức liên quan đến mùi thối trong đầu anh bắt đầu mất kiểm soát và những mảnh ký ức bùng nổ tạo thành những hình ảnh trong tâm trí anh.
“Này! Đừng ở trong đó một mình!" Bệnh nhân số 2 vì lo lắng cho sự an nguy của Trần Ca mà từ từ tiến đến phòng làm việc của Viện trưởng, nhưng khi ông ta bước đến cửa, cơ thể ông ta lại không hề muốn tiến vào trong, mỗi tế bào trên cơ thể đều đang chống cự, dường như chỉ cần đi vào thì chắc chắn sẽ chết.
Trong cơn choáng váng, Trần Ca nghe thấy giọng nói của bệnh nhân số 2, nhưng thần kinh của anh đã bị bao phủ bởi cơn đau dữ dội.
Anh bắt đầu mất kiểm soát cơ thể của mình, dưới sự hành hạ đồng thời của mùi thối và cơn đau đớn, anh tiến về phía bàn làm việc của Viện trưởng.
Chống cả hai tay lên mặt bàn, khuôn mặt méo mó vì đau đớn của Trần Ca suýt chạm vào lọ thủy tinh trên bàn.
“Trái tim này là của ai?”
Thở hổn hển dữ dội, lồng ngực phập phồng, khi nỗi đau của Trần Ca ngày càng sâu, trái tim được bao bọc bởi vô số sợi chỉ đen bắt đầu đập loạn nhịp trong lọ thủy tinh.
Nó giống như trái tim của chính Trần Ca, và mỗi nhịp đập đều liên quan đến thần kinh của Trần Ca.
“Chẳng lẽ trái tim trong lọ này là của mình sao?”
Trần Ca cảm thấy trái tim mình đập cùng nhịp với trái tim trong lọ.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc lọ, linh hồn anh giống như bị hút vào trong chiếc lọ thủy tinh, nỗi đau đớn và tuyệt vọng không thể diễn tả được tiếp tục tràn vào cơ thể anh.
Thế giới trước mặt anh bắt đầu mờ đi, vô số chữ chết trong căn phòng được phóng đại trước mắt anh, như thể tất cả chúng đều trở nên sống động.
Trần Ca muốn vẫy tay để chống lại, nhưng thể xác và tinh thần của anh đều đang trên đà suy sụp, thậm chí đến cả cử động cũng rất khó khăn
“Bị mắc kẹt trong một căn phòng đầy những chữ chết, tại sao cảnh tượng này lại quen thuộc với mình vậy?” Trong sâu thẳm ký ức, Trần Ca chợt nhìn thấy một bức tranh, một bức tượng làm bằng đất sét với dòng chữ Trần Ca khắc trên ngực, bị người ta nhét vào trong một miếu thờ có khắc đầy chữ chết.
Trải nghiệm hiện tại của Trần Ca cũng giống như bức tượng làm bằng đất sét có khắc tên anh vậy, chẳng qua là hiện tại anh không bị nhốt trong miếu thờ, mà bị mắc kẹt trong văn phòng Viện trưởng ghi đầy những chữ chết.
“Có người đang nguyền rủa mình!”
Những ký ức rải rác khiến Trần Ca nhận ra rằng mình đã từng bị nguyền rủa trước đó, chỉ là bởi vì nhiều lý do mà đối phương chưa thành công, hiện tại bản thân anh lại đụng phải lời nguyền, cũng không biết tại sao mình lại quen thuộc với những thứ người thường không thể đụng vào này.
Hai tay chậm rãi di chuyển, Trần Ca cắn răng đến mức chảy máu, chỉ biết ôm lấy lọ thủy tinh trên bàn.
Vốn dĩ anh định đập vỡ chiếc lọ thủy tinh để xem có thể phá bỏ lời nguyền hay không, nhưng điều anh không ngờ chính là khi tay anh chạm vào lọ thủy tinh, sợi tơ đen quấn quanh trái tim chui ra khỏi trái tim trong lọ và bắt đầu đập vào lọ thủy tinh một cách điên cuồng, dường như muốn xuyên thủng chiếc lọ và đi vào cơ thể Trần Ca.
Trên lọ thủy tinh xuất hiện những vết nứt, mùi thối trong phòng càng lúc càng nồng nặc, hiện tại Trần Ca đã ở trên bờ vực sụp đổ, anh dùng chút sức lực cuối cùng đẩy lọ thủy tinh xuống bàn.
Sợi tơ đen va vào thủy tinh, vết nứt tiếp tục lan rộng, khi cả chiếc bình sắp bị vỡ nát, trong trái tim xuất hiện những tơ máu đỏ thẫm.
Những tơ máu này quấn lấy nhau, dệt nên khuôn mặt trẻ thơ trong trái tim.
Nó hét lên, sợi chỉ đen dường như ngăn không cho đứa trẻ chạy ra khỏi trái tim và ngay lập tức kéo nó lại vào trái tim.
Trần Ca tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, cho dù đó là sợi chỉ đen hay khuôn mặt đứa trẻ xuất hiện trong trái tim, những điều này đều khác với thế giới thực mà bác sĩ Cao mô tả.
Anh nhìn khuôn mặt của đứa trẻ, trong lòng có chút mờ mịt, mơ hồ cảm thấy đứa nhỏ rất giống với mình lúc nhỏ.
“Trái tim được niêm phong trong lọ thủy tinh là của đứa trẻ này sao?”
Nỗi đau trong đầu anh đã dịu đi rất nhiều, Trần Ca ngã gục xuống bên cạnh bàn, thở hổn hển.
Phòng làm việc của Viện trưởng đã trở lại bình thường, và ngay cả mùi thối trong không khí cũng nhạt dần đi.
“Anh không sao chứ?” Đến tận lúc này, bác sĩ Tôn mới chạy vào văn phòng, anh ta ngồi xổm bên cạnh Trần Ca, quay lưng về phía cửa văn phòng.
“Anh nhìn tôi có giống không có chuyện gì sao?” Khi Trần Ca nói, anh ho dữ dội.
Bác sĩ Tôn lặng lẽ nhìn Trần Ca, chỉ vào ngón tay Trần Ca, đột nhiên nói một câu không thể giải thích được: “Trước khi bệnh nhân nhập viện, tất cả đồ đạc của họ đều được cất giữ ở Khu Nội Trú Số Năm, ở trong tủ của anh còn có một chiếc nhẫn cưới.”
“Nhẫn cưới? Nhưng tôi chưa kết hôn...”
“Đúng vậy, anh còn chưa kết hôn, sao lại có nhẫn cưới?” Trên khuôn mặt đầy sẹo của bác sĩ Tôn nở một nụ cười vui vẻ như trút được gánh nặng, quay lưng về phía cửa phòng, nụ cười trên mặt anh ta lúc này chỉ có mình Trần Ca nhìn thấy: “Nếu có thể xuất viện, nhớ phải đeo nhẫn cái cưới đó, có lẽ nó là một thứ quan trọng với anh.”
Trần Ca cảm thấy bác sĩ Tôn có chút khác biệt so với vừa rồi, anh cẩn thận nhớ lại lúc nãy.
Từ khi rời khỏi phòng điều trị ở Khu Nội Trú Số Ba, bác sĩ Cao thì vẫn luôn ôm cánh tay mình, còn bác sĩ Tôn cũng rất thờ ơ với anh, tuy nhiên sau khi vào văn phòng của Viện trưởng, bác sĩ Tôn đã nở một nụ cười, biểu hiện này hoàn toàn khác với khi anh ta mới xuất hiện.
“Có phải vì bác sĩ Cao không vào văn phòng Viện trưởng không?” Trần Ca ngày càng cảm thấy bác sĩ Tôn và bác sĩ Cao khác nhau, lúc này bác sĩ Cao giống như một cái xác, còn bác sĩ Tôn thì lại càng có tính người hơn.
“Đi thôi, không nên ở văn phòng của Viện trưởng quá lâu, nơi này rất xui xẻo.” Bác sĩ Tôn đỡ Trần Ca đứng dậy, định cùng Trần Ca bước ra ngoài, nhưng Trần Ca lại dừng bước.
“Chờ một chút.” Trần Ca xoay người ôm cái lọ thủy tinh trên bàn làm việc của Viện trưởng lên.
“Anh muốn làm gì?” Bác sĩ Tôn hít một hơi, vô thức tránh xa Trần Ca đang cầm chiếc lọ thủy tinh, chiếc lọ thủy tinh dường như là một thứ rất nguy hiểm.
“Tôi muốn mang theo thứ này.” Trần Ca biết sợi chỉ đen quấn quanh trái tim có thể giết chết anh bất cứ lúc nào, nhưng anh vẫn muốn mang theo thứ này, bởi vì anh cảm thấy khuôn mặt nổi lên từ trái tim hình như rất quan trọng đối với bản thân.
“Anh có biết đây là gì không? Những câu chuyện mà tôi đã kể cho anh nghe trước đây, anh có thực sự nghe không vậy?" Vẻ mặt của bác sĩ Tôn thay đổi, anh ta biết rõ cái lọ thủy tinh này đáng sợ như thế nào, nhưng bởi vì một vài nguyên nhân, cho nên không thể nói ra được.
“Tôi biết thứ này rất nguy hiểm, nhưng bởi vì nó nguy hiểm nên tôi muốn mang theo nó.” Trần Ca trả lời rất nghiêm túc.
“Logic của anh bị sao vậy?” Bác sĩ Tôn nghi ngờ rằng tình trạng của Trần Ca trở nên tồi tệ hơn.
“Thực ra lúc đầu tôi cũng không định mang theo thứ này, nhưng những câu chuyện anh vừa kể đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi.” Trần Ca cầm lọ thủy tinh nhìn chằm chằm vào trái tim bên trong: “Bệnh viện này có thể thực sự có chuyện ma quỷ, chúng ta không có biện pháp nào để chống lại ma quỷ, nhưng nếu mang theo thứ này thì chẳng biết trước được đâu. Nếu như ma quỷ thực sự xuất hiện, chúng ta có thể đập vỡ chiếc lọ thủy tinh có trái tim này.
“Đập vỡ nó?” Bác sĩ Tôn cau mày, anh ta hỏi lại với vẻ mặt không rõ: “Anh nói nghiêm túc chứ?”
“Tất nhiên, những gì để lại ở hiện trường vụ án của Viện trưởng đầu tiên chắc chắn sẽ là những vật đại hung, nhưng mà anh phải hiểu một vấn đề. Mang theo nó, chúng ta có thể sẽ chết, nhưng nếu như chúng ta thực sự gặp quỷ, vậy thì một trong số chúng ta chắc chắn sẽ bị chết.” Trần Ca ôm lọ thủy tinh bắt đầu bước ra ngoài văn phòng: “Lưỡng hại tương quyền thủ kỳ khinh (nếu cả hai lựa chọn đều nguy hại thì chọn cái có tính nguy hại thấp hơn), tôi thực sự muốn xem là liệu cái lọ này nguy hiểm hay là ma quỷ nguy hiểm hơn.”
Ma quỷ là hư vô, còn lọ thủy tinh là có thật, Trần Ca muốn dùng những thứ mà người sống thực sự có thể chạm vào để chống lại ma quỷ hư vô, ý tưởng này khiến bác sĩ Tôn hơi ngạc nhiên.
“Anh... có lẽ anh thực sự là một kẻ điên rồi.” Những lời của bác sĩ Tôn dường như có ý nghĩa sâu xa hơn, nhưng Trần Ca lại giống như không nghe thấy. Đương nhiên, với tình hình hiện tại của Trần Ca, cho dù hiểu anh cũng giả vờ là không.
“Tôi vốn đang bị bệnh, nhưng tôi sẽ tích cực phối hợp với anh trong việc điều trị.” Tâm lý của Trần Ca có hơi tốt đến quá đáng.
Nhìn Trần Ca ôm lọ thủy tinh bước ra khỏi văn phòng, bác sĩ Cao, người vẫn đi lại y như một người chết không những không nắm lấy tay Trần Ca mà còn chủ động tránh xa Trần Ca, hai bên giữ khoảng cách khoảng ba mét.
Hai bác sĩ không muốn đứng cùng Trần Ca, mặc dù bệnh nhân số 2 cũng không hiểu nguyên nhân bên trong, nhưng ông ta cũng rất sáng suốt mà tránh xa Trần Ca.
“Tại sao cậu lại cầm tiêu bản trái tim này ra?” Bệnh nhân số 2 không thấy ghê tởm với tiêu bản nội tạng người, ông ta chỉ lo lắng Trần Ca có thói quen kỳ lạ nào đó thôi.
“Tiêu bản?” Trần Ca nhìn trái tim còn đập trong lọ thủy tinh, anh lờ mờ cảm thấy “trái tim” mà mọi người nhìn thấy có vẻ không giống nhau: “Bác sĩ Tôn nói trong bệnh viện không sạch sẽ, tôi mang theo cái lọ thủy tinh mà Viện trưởng để lại sau khi chết, coi như một thứ thuốc chống độc.”
Bệnh nhân số 2 cũng không hiểu được suy nghĩ của Trần Ca, ông ta rất rất sáng suốt mà không tiếp tục giao tiếp với Trần Ca nữa, nhìn về phía bác sĩ Tôn: “Cậu vừa nói phòng để thuốc ở đâu? Sắp đi hết đường rồi mà còn chưa nhìn thấy nó đâu cả!”
“Tôi nhớ nhầm rồi, sau cái chết kỳ lạ của Viện trưởng, nhiều bác sĩ sợ hãi không dám đến tầng này để lấy thuốc, cho nên bệnh viện đã chuyển phòng chứa thuốc lên tầng 4 của Khu Nội Trú Số Năm.” Bác sĩ Tôn nói một cách cầm chừng.
“Cậu có chắc không?” Bệnh nhân số 2 cảm thấy bác sĩ Tôn có vấn đề lớn, ông ta không tin tưởng bác sĩ Tôn cho lắm.
Trần Ca cũng thấy có điều gì đó không ổn, anh cảm thấy bác sĩ Tôn không quan tâm đến tính mạng của người khác, anh ta nói rằng phòng chứa thuốc ở trên tầng 4 có lẽ chỉ để dẫn Trần Ca đi đến văn phòng của Viện trưởng cũ.
Cứu người chỉ là cái cớ để bác sĩ Tôn hoàn thành mục tiêu của bản thân, có vẻ như Trần Ca mới là người khiến anh ta thực sự quan tâm.
“Chẳng lẽ chỉ cần mình không gặp vấn đề quá lớn thì mọi người đều sẽ bình an vô sự sao?” Trần Ca đã phát hiện ra điều này khác với bệnh viện ở bên ngoài, bác sĩ Tôn đã từng nhắc đến “cánh cửa”, và “cánh cửa” trong trí nhớ của anh cũng là thứ rất đặc biệt: “Ngoại trừ mình, những người khác cho dù có chết ở đây thì cũng không phải là thực sự chết sao?”
Lắc đầu, Trần Ca loại bỏ ý tưởng này ra khỏi đầu mình, anh cũng không muốn và cũng không thể thử bằng mạng sống của Trương Kính Tửu được.
Không tìm được thuốc, Trương Kính Tửu có thể chết bất cứ lúc nào, bác sĩ Cao như một cái xác không nói được lời nào, hiện tại Trần Ca và bệnh nhân số 2 chỉ có thể tin tưởng bác sĩ Tôn.
Theo những gì bác sĩ Tôn nói, bọn họ lại chạy từ Khu Nội Trú Số Bốn sang Khu Nội Trú Số Năm.
Trên đường đi, bác sĩ Tôn đã kể cho Trần Ca nghe rất nhiều điều kỳ lạ đã xảy ra ở bệnh viện này.
Khi bọn họ đi qua đi lại, bên trong tòa nhà cũng xuất hiện một vài chuyện mà khoa học không thể giải thích nổi, nhưng may mắn là không có gì nguy hiểm.
Những thứ kỳ lạ đó cũng không đến gần Trần Ca và những người khác, chúng chỉ vụt qua ở rất xa.
Ở tầng 4 của Khu Nội Trú Số Năm, lần này bác sĩ Tôn không lừa được Trần Ca, cuối cùng bọn họ cũng tìm thấy phòng chứa thuốc.
Nhưng mọi chuyện có vẻ không đơn giản như vậy, phòng bên cạnh phòng chứa thuốc có dán niêm phong, khe hở dưới cửa còn đang rỉ máu, điều này khiến anh không thể làm ngơ được.
“Căn phòng được dán niêm phong này là phòng làm việc của Viện trưởng thứ 2, ông ta từng là Phó Viện trưởng của bệnh viện này, trong nhà có bảy người con. Sau cái chết kỳ lạ của Viện trưởng, ông ta tạm thời lên làm Viện trưởng. Tuy nhiên, điều đáng tiếc là ông ta cũng biến mất vào ngày thứ bảy sau khi tiếp quản chức vụ Viện trưởng, đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được.” Bác sĩ Tôn đứng ở cửa, như thể đang khích lệ Trần Ca vào kiểm tra.
“Viện trưởng thứ hai biến mất chỉ sau bảy ngày? Có vẻ như chức Viện trưởng của bệnh viện này là một nghề có nguy cơ chết khá cao.” Trần Ca tránh vết máu trên mặt đất: “Tôi rất tò mò, rốt cuộc bệnh viện này có bao nhiêu Viện trưởng vậy?”
“Tính tất cả những người đảm nhiệm và làm tạm thời thì bệnh viện này có tổng cộng có bảy Viện trưởng, Viện trưởng thứ bảy là người bất hạnh nhất.” Bác sĩ Tôn luôn trả lời tất cả các câu hỏi.
“Tại sao Viện trưởng thứ bảy lại là người bất hạnh nhất? Ông ta chết đau đớn nhất sao?”
“Bởi vì ông ta vẫn luôn làm việc ở bệnh viện này từ trước đến giờ.” Bác sĩ Tôn nói xong liền đưa tay lên gõ cửa, mỗi khi tiếng gõ cửa vang lên, tiếng tích tắc từ đồng hồ đeo tay của bác sĩ Cao sẽ yếu đi rất nhiều.
“Tôi có thể vào xem một chút được không?” Trần Ca ôm cái lọ thủy tinh đựng trái tim, đẩy cửa phòng làm việc của Viện trưởng thứ hai.
Căn phòng bài trí rất đơn giản, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng sau khi bước vào, Trần Ca lại ngửi thấy mùi thối gay mũi đó.
Anh lật tung đống đồ đạc trong phòng, cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc lọ thủy tinh đặt trên giá sách, chiếc lọ đựng ngũ quan của một người.
Mắt, mũi, tai và các cơ quan khác bị ngâm chìm chất lỏng chứa đầy những sợi tơ đen, điều kỳ lạ nhất là khi Trần Ca đến gần, đôi mắt đó đồng thời nhìn về phía anh.
“Tại sao cũng có lọ thủy tinh trong phòng làm việc của Viện trưởng thứ hai?” Trần Ca hỏi xong thì định cầm lọ thủy tinh, nhưng lại bị bác sĩ Tôn ngăn lại.
“Đừng làm lộn xộn những thứ trong phòng.” Bác sĩ Tôn nói nhỏ: “Anh chỉ cần nhìn và nhớ kỹ là được rồi, đừng mang đồ đạc trong mỗi phòng đi.”
“Bác sĩ Tôn, tất cả Viện trưởng của bệnh viện này đều có sở thích thu thập nội tạng sao?”
“Anh thực sự nghĩ vậy sao?” Bác sĩ Tôn liếc mắt nhìn về phía cánh cửa, sau khi phát hiện bác sĩ Cao không theo vào, anh ta mới nói với tốc độ nhanh nhất có thể: “Có bảy lọ thủy tinh tương ứng ở trong phòng của bảy Viện trưởng, bảy lọ thủy tinh chia đều một bệnh nhân theo trọng lượng của linh hồn, mà số của bệnh nhân đó cũng giống như của anh.”