“Sao mà bọn chúng theo được qua đây vậy?”
Giọng nói của Tiểu Đỗ run rẩy, cậu ta đi sau đội ngũ, đứng gần con rối nhất.
“Cậu có nghe thấy tiếng bước chân không?” Hàn Thu Minh dời ánh mắt, nhìn Đỗ Siêu Cận: “Có thể di chuyển nhiều con rối như vậy, chắc không chỉ có một nhân viên công tác trốn ở trong.”
“Không có tiếng gì hết, bọn chúng giống như là bỗng nhiên xuất hiện đằng sau vậy, tôi có thể bảo đảm.” Tiểu Đỗ sợ rằng Hàn Thu Minh không tin lời cậu ta nói.
“Không có âm thanh gì sao?” Lông mày Hàn Thu Minh nhíu lại, nhìn chằm chằm vào con rối một lúc, đột nhiên mỉm cười: “Tôi biết nguyên nhân rồi!”
Anh ta bước nhanh về phía con rối, dường như thật sự phát hiện ra bí mật được cất giấu bên trong con rối: “Trên mặt đất trong khắp Khu Nội Trú Số Ba đều chồng chất đệm chăn, nhân viên công tác chỉ cần giẫm lên đệm để đi thì sẽ không phát ra âm thanh.”
“Người thiết kế nhà ma này tư duy kín đáo, rất giỏi nắm bắt lòng người. Anh ta cố tình giấu một người giả có tạo hình kinh dị dưới tấm đệm, từ đó di chuyển sự chú ý của chúng ta, sau đó khiến chúng ta bỏ qua tác dụng thật sự của tấm đệm.”
Hàn Thu Minh dừng lại bên cạnh con rối nữ, khoé miệng khẽ nhếch lên: “Dùng tấm đệm để giấu đi tiếng bước chân, ý tưởng này không tồi, nhưng bọn họ diễn cũng kém quá đi mất. Muốn mang đến cho du khách cảm giác áp lực tâm lý thì nhất định phải biết giữ khoảng cách, để du khách nhận thấy sự tồn tại của bọn họ nhưng lại không chạm vào được họ mới là tốt nhất.”
Tiểu Đỗ không quá hiểu ý của Hàn Thu Minh: “Tại sao giữ khoảng cách lại đáng sợ nhất? Tôi cảm thấy tiếp cận chậm như này sẽ đáng sợ hơn một chút.”
“Hăng quá hoá dở, tiếp cận quá nhanh sẽ dẫn đến việc du khách xuất hiện cảm xúc ngược lại, sau đó sẽ làm ra những việc này như chúng ta.” Hàn Thu Minh rút đầu con rối ra, lật nó ngược lại, anh ta nhìn từng con rối còn sót lại ở hành lang tối, cao giọng hô: “Tự đi ra đi, đừng để tôi bắt được anh, mọi người đều không vui vẻ.”
“Anh đang nói chuyện với ai thế?” Tiểu Đỗ phát hiện bản thân không theo kịp tư duy của Hàn Thu Minh.
“Nhân viên công tác của Khu Nội Trú Số Ba, bọn họ tiến hành trang điểm hiệu ứng đặc biệt, bây giờ đang trốn trong đống con rối!” Hàn Thu Minh đẩy kính, ánh mắt bình tĩnh, như thể mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát của anh ta.
Thế nhưng qua mười mấy giây, con rối ở hành lang vẫn giữ nguyên tư thế của mình.
Vài bóng đen đứng loạng choạng giữa hành lang, cho dù có động đậy hay không thì cũng hơi đáng sợ.
“Thầy Hàn, hay là chúng ta đi trước đi, nhân viên công tác của họ không muốn ra thì thôi vậy.”
Tiểu Đỗ khuyên một câu, thế nhưng Hàn Thu Minh lại không muốn bản thân bị muối mặt: “Bị tôi phát hiện, vậy thì không phải do họ rồi. Vừa hay hôm tay tâm trạng tôi không tốt, không phải cái tên họ Trần kia làm loạn nhà ma của chúng ta rồi sao? Hôm nay tôi sẽ thả tay thả chân lật tung nhà ma của anh ta lên!”
Hàn Thu Minh một mình đi đến đám con rối, gỡ đầu của từng con rối bên cạnh mình xuống, lại đá con rối xuống đất: “Cứ trốn tiếp đi, tôi xem các người trốn được bao lâu?”
Đầu người lăn đi, trong cảnh tượng lại càng thêm phần quỷ dị.
“Quay lại đi, thầy Hàn!” Tiểu Đỗ nhìn đầu con rối đang lăn lóc trên mặt đất, tim đập nhanh như muốn rớt ra ngoài.
“Vội cái gì?” Hàn Thu Minh một hơi tháo hết đầu của bốn, năm con rối xuống: “Diễn viên này đúng là vẫn giữ được bình tĩnh, đạo cụ hỏng như vậy rồi vẫn không ngóc đầu lên.”
“Đại ca và anh Tống đã đi xa rồi, chúng ta cũng nhanh chóng đi thôi!” Tiểu Đỗ luôn miệng giục giã, đầu người trên đất lăn qua lăn lại, điều càng khiến cậu ta sợ nổi da gà là biểu cảm trên khuôn mặt của đầu con rối dường như dần dần thay đổi, dường như bọn chúng đang cười!
“Đừng hoảng.” Sau khi Hàn Thu Minh gỡ cái đầu con rối thứ tám xuống, chính bản thân anh ta cũng cảm giác có gì đó không đúng: “Trong người con rối sẽ trang bị khớp nối và giá đỡ kim loại, người trưởng thành đồng thời di chuyển bốn con đã không dễ dàng gì rồi, lẽ nào diễn viên đều trốn ở đằng sau? Cũng đúng, dù nhân viên công tác đã trang điểm nhưng cách chúng ta quá gần cũng sẽ bị phát hiện, vì thế chắc chắn là trốn ở đằng sau.”
Hàn Thu Minh thuyết phục bản thân, tiếp tục hướng về phía trước, con rối bị tách rời sau lưng anh ta ngã xuống đất.
“Thầy Hàn!” Tiểu Đỗ nhìn một mình Hàn Thu Minh đang xông vào chỗ con rối, hơi lo lắng, cậu ta cắn chặt răng chạy qua: “Mau đi thôi! Làm hư nhiều đạo cụ như thế, bị người khác nhìn thấy không tốt lắm đâu.”
“Anh ta dám phá cảnh của chúng ta thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần nhà ma của mình bị phá.” Hàn Thu Minh đi tới chỗ bốn con rối cuối cùng, bốn con rối này nằm ở vị trí khá xa: “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, cứ khiến tôi phải tận tay bắt các người ra.”
Tay anh ta ấn chặt vào đầu con rối thứ tư từ dưới đếm lên, nhẹ nhàng dùng lực đã gỡ được đầu con rối xuống.
“Sao vẫn là một người giả?” Ngữ khí của Tiểu Đỗ hơi căng thẳng: “Thầy Hàn, anh nói có khi nào là con rối tự biết động đậy không? Khi nãy lúc tôi qua đây, nhìn thấy biểu cảm trên mặt con rối dường như có thay đổi.”
“Cậu thì hiểu cái gì? Đừng nói nữa!” Hàn Thu Minh vừa gỡ hai cái đầu con rối xuống, tay của anh ta bắt đầu run lên, rơi vào người con rối cuối cùng.
Hai tay dùng lực, một cái đầu như đang khóc bị gỡ ra.
“Mẹ nó?”
Hàn Thu Minh bê cái đầu lên, trố mắt nhìn Đỗ Siêu Cận.
“Toàn bộ đều là người giả?”
Giọng nói Tiểu Đỗ mang theo sự run rẩy, cậu ta đứng giữa chỗ phần còn lại của con rối, không dám nhúc nhích động đậy gì.
“Không sao, đừng sợ! Nhân viên công tác căn nhà ma này của bọn họ thấy tôi qua đây, có lẽ là đã trốn ở phòng bệnh hai bên rồi.” Hàn Thu Minh vứt cái đầu con rối kia xuống đất, vội vội vàng vàng vào phòng bệnh hai bên để kiểm tra.
“Ra đây đi! Tôi nhìn thấy các người rồi!”
Hàn Thu Minh tìm ở mấy căn phòng đều không có thu hoạch gì, xanh mặt đi ra.
“Thầy Hàn, có phải nhà ma này thật sự bị ma đến làm loạn rồi không? Cái ông chủ Trần kia đúng là kẻ điên, chuyện gì anh ta cũng làm ra được, tôi cũng từng bị anh ta nhốt trong tủ sắt.” Tiểu Đỗ nổi hết da gà, bắt đầu khóc lóc kể lại đoạn trải nghiệm đáng sợ.
“Được rồi, cũng không phải chuyện gì vẻ vang lắm.” Hàn Thu Minh phất tay ngắt lời Tiểu Đỗ, anh ta đang tính toán khoảng cách từ cửa ra Khu Nội Trú Số Ba đến góc hành lang: “Sau khi diễn viên chuyển con rối đến thì không còn thời gian ra khỏi toà nhà, tôi biết rồi, có lẽ là bọn họ rời khỏi bằng lối đi của nhân viên, dưới mấy tấm chăn đệm này nói không chừng còn có mấy thứ như địa đạo nữa.”
Bất kể anh ta nói gì, Tiểu Đỗ cũng sẽ không tin tưởng nữa, bây giờ cậu ta chỉ muốn rời khỏi chỗ thầy Hàn, luôn cảm thấy ở bên cạnh tên này sẽ xảy ra chuyện lớn mất.
“Muốn tìm địa đạo thì anh tự đi mà tìm, tôi đi trước đây.” Tiểu Đỗ nhanh chân bỏ chạy.
“Gan bé như thế, thảo nào bị một du khách dọa phát khóc.” Hàn Thu Minh nói chuyện cũng không có sức, anh ta đi vào phía trong Khu Nội Trú Số Ba, vừa nhấc chân lên thì phát hiện ống quần bị tay của một con rối mất đầu ôm lấy.
Anh ta không nghĩ nhiều đã dùng một chân đạp thẳng cánh tay của con rối đi: “Làm y như thật vậy, các người dọa ai đấy hả?”
Hàn Thu Minh đi qua góc hành lang, nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng gió, trong đó còn hoà lẫn với tiếng “lục cục”, “lục cục”.
“Giả thần giả quỷ.”
Anh ta không quay đầu kiểm tra lại bên góc hành lang kia mà gia tăng tốc độ, đuổi theo mấy du khách ở phía trước.