“Tìm được hung thủ rồi!” Trần Ca lập tức đứng bật dậy: “Được, cháu tới ngay đây!”
Trần Ca với lấy áo khoác lao ra khỏi nhà ma, anh chẳng quan tâm đến gì khác, chạy thẳng đến đồn cảnh sát Tây Thành.
Lần đầu tiên hẹn hò trong đời anh là ở trường ma cùng với lệ quỷ áo đỏ.
Lần đầu tiên hẹn hò của anh không có bất kì vui sướng hay hưng phấn gì, chỉ là hiểu rõ về quá khứ bi thảm của một cô gái.
Rơi xuống từ tầng cao, ngã vào giữa vũng máu, đau đớn từ khắp nơi ập tới nhưng lại chưa chết hẳn!
Nhìn hung thủ ở bên cạnh vừa nói vừa cười bỏ đi, chân tướng bị vùi lấp, đôi giày múa chầm chậm nhuộm thành màu đỏ, cô gái hiền lành biến thành lệ quỷ tràn ngập oán hận.
Trương Nhã kể hết mọi thứ cho Trần Ca, hiện tại người có thể lên tiếng cho cô gái ấy chỉ có anh.
Trần Ca đón xe đi tới đồn cảnh sát Tây Thành, chạy vào bên trong phòng.
“Đội trưởng Lý ở căn phòng bên trái.” A Dũng canh ở bên ngoài, liếc mắt một cái đã nhận ra Trần Ca.
“Cảm ơn.”
Anh đẩy cửa phòng ra, trong phòng làm việc không lớn chỉ có một mình đội trưởng Lý.
“Đến rồi à, ngồi đi.”
Thời điểm Trần Ca nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình đội trưởng Lý, anh xuất hiện một loại dự cảm không lành: “Hung thủ được xác định chưa ạ? Lần trước không phải nói phạm vi được thu hẹp xuống còn ba người thôi sao.”
“Tìm được rồi, chính là hắn ta.” Đội trưởng Lý lấy từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu, sau khi mở thì rút ra một bức hình: “Người này tên là Chu Tú, từng là nhân viên quản lí phòng dụng cụ ở Trường dân lập Tây Thành, chơi bời lêu lổng, đồng thời hắn ta chính là con trai hiệu trưởng, chồng trước của giáo viên dạy múa Tôn Mỹ Tịnh.”
Ảnh chụp được cắt ra từ video trong camera giám sát, trong hình có một người đàn ông gầy nhom, hắn ta ngồi ở quán ven đường, trên cái bàn bẩn thỉu chất đống toàn chai bia.
“Xác thực chứ ạ?” Trương Nhã từng ở trong gương của phòng múa tái hiện lại cảnh tượng ban đầu, nhìn không rõ mặt người nhưng có thể nhìn ra được vóc dáng đại khái.
Hung thủ thật trong gương rất mập, hoàn toàn không khớp với người trong hình.
“Mới đầu bọn tôi chỉ liệt hắn ta vào một trong những đối tượng tình nghi, tập trung điều tra giáo viên thể dục và nhân viên bên ngoài của Trường dân lập Tây Thành, kết quả lúc đi hỏi thăm, vợ trước của Chu Tú là Tôn Mỹ Tịnh trong lúc vô tình đã để lộ ra một thông tin.”
“Cô ta đã nói gì?”
“Miệng cô ta rất chặt, không nói cái gì hết, nhưng bọn tôi phát hiện rất lâu trước đấy cô ta đăng một tấm hình lên một trang web.”
Đội trưởng Lý lấy điện thoại, trên màn hình là bức ảnh của một cặp tình nhân.
Người phụ nữ có gương mặt bình thường nhưng giữ dáng rất tốt, người đàn ông trông có vẻ trẻ hơn chút, tai to mặt lớn, cân nặng đoán chừng khoảng 90kg.
“Người đàn ông kia chính là Chu Tú năm năm trước.”
So sánh giữa hai bức hình, Chu Tú sau khi gầy đi quả thực giống như biến thành một người khác.
“Thời gian năm năm cũng đủ để Chu Tú gầy đi 30kg, điều này khiến cho bọn tôi để ý. Sau khi đi sâu vào điều tra lại phát hiện người này không có nghề nghiệp cố định, ăn xài thì phung phí, điểm quan trọng nhất chính là hình như hắn ta mắc chứng ái vật.”
Đội trưởng Lý lấy tấm hình thứ ba ra: “Sau khi cha Chu Tú qua đời, Tôn Mỹ Tịnh ly hôn với hắn ta, nhà cửa quy về dưới tên Tôn Mỹ Tịnh, hắn ta vẫn luôn ra ngoài thuê phòng.”
“Chúng tôi tìm được chủ nhà của hắn ta, giả vờ làm người sửa dây điện lấy lí do đứng ngoài phòng hắn ta nhìn thử. Trong phòng hắn ta rất bừa bộn, bốc ra mùi hôi, dưới giường của hắn ta vứt vài đôi giày nữ.”
Bức ảnh thứ ba là chụp lén, ghi lại tình trạng bên trong nhà Chu Tú.
“Nghề nghiệp, dáng người, thói nghiện, tất cả đều có thể liên hệ! Tám mươi phần trăm chính là hắn ta!” Trần Ca cực kì tức giận, kẻ như vậy nên nhốt vào trong tù, chịu trừng trị của pháp luật.
“Dựa vào những thứ này chỉ có thể nói rõ hắn ta có động cơ và điều kiện gây án, cũng không thể chứng minh hắn ta chính là hung thủ, chúng ta bắt người cần một chuỗi những bằng chứng hoàn chỉnh mới được.” Đội trưởng Lý xoa huyệt thái dương: “Bây giờ tôi có một tin tốt và một tin xấu, cậu muốn nghe cái nào trước?”
“Tin xấu.” Trần Ca thốt lên.
“Dựa vào những manh mối cậu cung cấp, những cô gái khác trợ giúp Chu Tú và ép chết nữ sinh đều đã chết một cách không bình thường, bây giờ bọn tôi không tìm được nhân chứng.”
Điểm này Trần Ca cũng không có cách nào, nhân chứng đội trưởng Lý muốn hiện tại đã bị nhét vào trong ghế rồi, còn có một người bị làm thành kẹo, ăn mất rồi.
“Không có nhân chứng thì không thể định tội hắn ta sao?”
“Chỉ cần chuỗi bằng chứng vững vàng, định tội không thành vấn đề. Nhưng dù sao sự kiện kia cũng xảy ra vào bốn, năm năm trước, vật chứng đã bị hư hại từ lâu. Chủ yếu nhất là kết quả khám nghiệm tử thi của pháp y cho thấy, cô gái này thật sự tự sát, không có ai xô đẩy, hoặc từng có ai tiếp xúc thân thể với cô gái.”
“Cô ấy bị ép nhảy lầu, tên khốn kia dồn cô ấy đến cửa sổ! Đây tuyệt đối là mưu sát!” Cảnh tượng kia tái hiện ở trong gương, mọi thứ đều do Trần Ca tận mắt nhìn thấy!
“Có phải mưu sát hay không, cậu hay tôi nói đều không tính, chứng cứ nói mới tính.” Đội trưởng Lý cất ba bức hình đi: “Muốn nghe tin tốt không?”
“Chú nói đi ạ.”
“Ý thức phản trinh sát của Chu Tú rất mạnh, ngày thứ hai sau khi phát hiện bọn tôi điều tra, hắn ta đã mất tích.” Đội trưởng Lý lấy bức ảnh còn lại trong tập tài liệu ra.
“Cái này thì coi là tin tốt gì chứ?” Trần Ca không nghĩ ra, anh nhìn về bức ảnh khác trên bàn.
“Không phối hợp điều tra, có ý đồ xấu cản trở phá án, bọn tôi có lý do áp dụng biện pháp cưỡng chế, còn có thể nhờ đồn cảnh sát khác trợ giúp các thứ.”
Đội trưởng Lý nói rất nhiều nhưng Trần Ca không nghe lọt vào tai, anh cầm lấy một bức hình ở trên bàn, ánh mắt có phần mất tự nhiên.
“Tại sao tấm hình này lại ở đây?”
Đội trưởng Lý nhấc mắt nhìn thử: “Đó là bức hình cuối cùng cảnh sát chìm của bọn tôi chụp được, Chu Tú mất tích tại tòa nhà trong bức ảnh đấy.”
“Tại sao hắn ta lại tới đây?” Hai mắt Trần Ca khẽ nheo lại, tòa cao ốc trong hình chính là tòa số ba khu chung cư Phương Hoa Uyển!
“Bọn tôi cũng đang suy nghĩ vấn đề này.” Đội trưởng Lý không biết Trần Ca đang nói cái gì: “Sau khi mọi người lục soát chỉnh sửa lại manh mối thì phát hiện, Chu Tú cũng không phải lần đầu tiên đi vào khu chung cư Phương Hoa Uyển. Bọn tôi lấy camera giám sát của ba tháng gần đây, phát hiện Chu Tú đã đi vào tòa số ba ba lần, thú vị ở chỗ mỗi lần đi đều vào đêm khuya, hơn nữa là đêm khuya thứ ba.”
“Mỗi lần hắn ta dừng lại ở trong bao lâu?”
“Khoảng mười mấy phút.”
“Có thể nói thời gian cụ thể không chú?”
“Tối thứ ba 11 giờ 50 phút hơn đi vào, sau khi qua 0 giờ thì trở ra, không ai biết hắn ta làm gì.” Đội trưởng Lý suy đoán: “Người này hình như sớm đã biết hành vi phạm tội của mình sẽ có một ngày bị phát hiện, vì thế đang tìm đường lui cho mình.”
“Thứ ba qua 0 giờ chính là thứ tư rồi.” Trần Ca đặt ảnh xuống, con số “ba” này lại xuất hiện lần nữa. Bây giờ anh rất nghi ngờ Chu Tú cũng nhận được tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ.
Hình như cái tên kia còn thử chủ động đi tìm Hiệp hội kể chuyện lạ, chỉ có điều mấy lần trước hình như cuối cùng hắn ta đều thất bại.
“Chung cư Phương Hoa Uyển là khu vực điều tra trọng điểm, chỉ có điều hiện tại Chi cục thành phố bên kia có án lớn, cảnh lực không đủ, chỉ dựa vào bọn tôi thì không bố trí khống chế được toàn cục.” Đội trưởng Lý có chỗ khó xử của mình: “Có lẽ cần đợi một hai ngày, nhưng mà cậu cũng không cần gấp, bắt người dễ dàng, khó ở chỗ thu thập đầy đủ chứng cứ để định tội.”
“Cháu hiểu ạ.” Trần Ca ghi nhớ từng tòa nhà trong mỗi tấm ảnh chụp trên bàn: “Cảm ơn chú, chú Lý!”
“Cảm ơn tôi làm gì? Phạm pháp phải điều tra, đây là việc tôi phải làm.” Kinh nghiệm phá án nhiều năm khiến đội trưởng Lý phát hiện có gì không đúng, ông mơ hồ cảm thấy giọng điệu của Trần Ca có vấn đề.
“Vâng, không có việc gì thì cháu đi trước đây.”
“Trên đường cậu nhớ chú ý an toàn.”
“Chú yên tâm ạ.”
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Trần Ca đút tay vào trong túi, anh siết chặt tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ kia.
“Qua hôm nay chính là thứ tư rồi.”