“Cửa” của trấn Lệ Loan đã mất kiểm soát, màn sương máu nuốt chửng một nửa trấn nhỏ, ranh giới giữa thực tại và ác mộng trở nên mờ nhạt.
Lúc này Trần Ca không biết mình đang ở trong hay ngoài cửa, những sợi tơ máu từ từ hiện ra trên bề mặt của tất cả các tòa nhà dưới làn sương máu.
“Đi thêm một đoạn nữa sẽ đến tòa nhà tìm thấy thi thể của quỷ điện thoại, mình có nên lên lầu kiểm tra lu nước không?" Ngoài đời thực, thi thể của quỷ điện thoại Đồng Đồng đã bị cảnh sát lấy đi. Nếu trong lu nước vẫn còn một xác chết khác, vậy có nghĩa là Trần Ca đang ở bên trong thế giới sau cánh cửa.
Thế giới sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức của người đẩy cửa. Chỉ cần trong trí nhớ của Tiểu Bố có một xác chết của quỷ điện thoại thì khả năng cao là trong lu nước sẽ xuất hiện xác chết.
Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của Trần Ca, lúc này anh cũng không có cách nào kiểm tra tốt hơn.
“Khu cư xá mà Phạm Thông và bạn Tiểu Bố ở cách đây rất xa, muốn tới đó nhất định sẽ gặp phải vài thứ.”
Trần Ca liếc nhìn về phía sau. Xung quanh toàn là sương mù máu, con đường lúc đi đến đã biến mất, dường như thế giới bị sương mù máu bao phủ này chỉ có thể đi vào chứ không thể đi ra.
“Nếu đây thật sự là thế giới sau cánh cửa, vậy để rời khỏi thế giới sau cánh cửa chỉ có thể đi qua cửa mới được. Cửa trấn Lệ Loan ở tòa nhà đối diện nhà Phạm Thông. Xem ra, tối nay không cần biết lý do là gì, mình vẫn phải đến khu cư xá của nhà cậu ta.”
Sau khi tìm ra lý do cho bản thân, Trần Ca chuẩn bị nói với những hành khách khác trên xe về kết quả phân tích của mình và kéo họ vào khu cư xá.
“Mình đang chỉ đường cho họ, cứu họ ra ngoài.”
Bên ngoài xe buýt 104 ngày càng xuất hiện nhiều sợi tơ máu, sương mù cứ như có sự sống, cố gắng nuốt chửng từ từ mọi vật đến từ bên ngoài.
“Cậu đang lẩm bẩm cái gì vậy?” Hành khách trên xe lần lượt bước xuống xe, bác sĩ nghiêng người về phía Trần Ca: “Tí nữa chúng ta đi cùng nhau, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng tách nhau ra.”
“Được thôi.” Trần Ca nhìn về phía cửa xe. Người đàn ông say rượu và cả gia đình ba người đang túm tụm lại với nhau, người đàn ông mặt cười đứng một mình, và “kẻ sát nhân” tự xưng là Cái Kéo đứng ở phía sau cùng.
“Trước khi xác định mức độ an toàn của tòa nhà, tốt hơn hết là mọi người nên tránh xa những tòa nhà này, không biết lúc nào trong đó sẽ xuất hiện một số thứ kinh khủng, chẳng hạn như cánh tay nhuốm máu và đầu bay này nọ.” Trần Ca đã nhìn thấy những cảnh tượng tương tự trong game của Tiểu Bố nên rất có kinh nghiệm.
“Cậu đang đùa à?” Người đàn ông say đã tỉnh hẳn. Anh ta sợ đến tỉnh cả rượu, nếu hôm nay có thể sống sót rời khỏi trấn Lệ Loan, có lẽ anh ta sẽ không uống rượu nữa.
“Tôi nói bừa thôi, tôi cũng không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra, có thể còn kinh hoàng hơn những gì tôi đã nói.” Trần Ca chỉ vào tòa nhà có xác của quỷ điện thoại: “Chúng ta qua xem thử và tìm kiếm từng tầng một, sau khi chắc chắn không có nguy hiểm thì trốn vào trước.”
“Xem ra cậu hiểu rất rõ nơi này.” Người đàn ông trung niên vẻ mặt âm u, trong lời nói tràn đầy vẻ không tin tưởng: “Chung quanh có nhiều tòa nhà như vậy, tại sao cậu phải tới tòa nhà đó? Chẳng lẽ bên trong đã gài bẫy sẵn? ”
“Anh lo lắng nhiều quá.” Trần Ca cười với người đàn ông trung niên: “Giết anh, không cần dùng cạm bẫy.”
Vẻ mặt của người đàn ông trung niên thay đổi ngay lập tức, Trần Ca xua tay: “Nói cho vui thôi, từ nhỏ đến lớn, đến con gà tôi còn chưa giết nữa là. Lý do khiến bây giờ tôi vẫn giữ được bình tĩnh chủ yếu là vì tôi chơi nhiều game kinh dị.”
Trần Ca quay lại và chỉ về phía tòa nhà mà anh đã chọn: “Phải có lý do gì thì tôi mới bảo mọi người đến tòa nhà này chứ. Tục ngữ có câu biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Chúng ta trốn trong tòa nhà trước, sau đó quan sát xe buýt bên ngoài qua cửa sổ. Kẻ đầu sỏ đằng sau màn đã đưa chúng ta vào màn sương máu, chắc chắn hắn ta sẽ cử người đến kiểm tra. Ít nhất chúng ta cũng phải biết ngoại hình và khả năng của đối thủ mới có thể đưa ra kế hoạch tương ứng. Ngoài ra, sương mù dày đặc nên tầm nhìn rất hạn chế. Chúng ta ở gần xe quá sẽ có thể bị đối thủ phát hiện, nếu ở quá xa lại không thể nhìn thấy được. Tóm lại, tôi nghĩ tòa nhà đó là phù hợp nhất.”
Sau khi anh nói xong, ngay cả người đàn ông mặt cười cũng vô thức gật đầu.
Người đàn ông trung niên không thể phản bác, nhưng cứ cảm thấy không yên tâm: “Cậu dẫn đầu, chúng tôi đi theo phía sau.”
“Không thành vấn đề, nhưng mọi người không được chạy lung tung.” Trần Ca đồng ý ngay. Anh xách theo hai túi lớn đi ở đằng trước, theo sau là bác sĩ.
“Người này nhất định có vấn đề.” Người đàn ông trung niên kéo cánh tay của vợ mình, vợ của gã ta giống như là một con rối mặc cho gã điều khiển, không hề phản kháng.
“Tôi lại thấy những gì cậu ta nói cũng khá có lý.” Người đàn ông say rượu thấy gia đình ba người không nhúc nhích thì cũng đứng yên theo. Theo anh ta thì gia đình ba người này là người ít đe dọa nhất trong tất cả các hành khách, vậy nên anh ta quyết định đi cùng với gia đình ba người này.
“Nghe thì có vẻ ổn, khi đến nơi thì hối hận đã quá muộn. Tốt hơn hết là nên cẩn thận.” Người đàn ông trung niên bế cậu bé lên, đi về phía Trần Ca, nhưng vẫn giữ một khoảng cách.
Người đàn ông mặt cười trông vẫn như vậy, nhưng thay vì đi theo Trần Ca, hắn ta lại băng qua đường một mình.
Màn sương máu dày đặc, người ở bên này đường chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ.
Người đi sau cùng là Cái Kéo, sắc mặt của anh ta rất tệ, cứ bước một bước sẽ vang lên hai tiếng bước chân.
Mấy người đi qua màn sương máu. Khi Trần Ca đến tòa nhà, quần áo của anh bị kéo lại.
Anh nhìn lại, thấy bác sĩ kéo khăn quàng cổ xuống, nhỏ giọng nói: “Tốt nhất là không nên tùy tiện vào tòa nhà trong sương máu. Nếu là nhà trống thì còn đỡ, chỉ sợ trong đấy có thứ gì đó.”
“Không sao đâu, tôi sẽ cẩn thận.” Trần Ca phát hiện bác sĩ hiểu biết nhiều, giống như anh ta cũng đã đến thế giới sau cánh cửa.
Hai người lần lượt bước vào nhà. Hành lang tối đen, tường bong tróc thành từng mảng lớn, sương mù máu tràn khắp hành lang, dù là ở trong nhà vẫn khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
Kẽo kẹt…
Cánh cửa gỗ có mùi lạ được đẩy ra, Trần Ca không hề bỏ qua bất cứ căn phòng nào.
“Cậu thật sự định đi một vòng trong mỗi phòng sao?” Vẻ mặt bác sĩ kỳ quái: “Nếu thật sự đụng phải cái gì thì sao?
“Thà chủ động đi tìm bọn chúng còn tốt hơn chúng đột nhiên xuất hiện tìm đến chúng ta.” Trần Ca đi rất nhanh. Anh đi một mạch không hề ngừng lại, cứ như không biết sợ là cái gì, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng cao nhất của tòa nhà.
Ở tầng dưới, người đàn ông say rượu và gia đình ba người vẫn đang lượn lờ ở tầng một. Bọn họ tụ tập lại, tự hỏi có nên tiếp tục đi lên hay không.
“Hình như tên đó đã đi lên tầng cao nhất.” Người đàn ông say rượu đứng ở bên cầu thang, nhìn dọc theo khe hở của cầu thang.
“Chúng ta đừng lên, cứ ở lầu một, có thể trốn đi bất cứ lúc nào.” Người đàn ông trung niên rất nhát gan.
“Ba ơi...” Đứa trẻ trong lòng gã ta như phát hiện ra điều gì đó, nhìn chằm chằm hành lang tối tăm phía sau người đàn ông trung niên.
“Được rồi, tôi nghe lời anh.” Người đàn ông say vẫn nhìn lên trên. Ánh sáng quá tối, anh ta híp mắt, cứ cảm thấy một tầng lầu nào đó có thứ gì nhô ra phía ngoài, không biết là vật trang trí hay là gì.
“Để cho cậu ta mở đường phía trước, chúng ta chỉ cần trông ở phía sau là được.”
Người đàn ông trung niên còn định nói gì nữa, đứa trẻ trong lòng gã ta lại thì thào: “Ba ơi...”
“La cái gì? Tao có thể nghe thấy, nói nhỏ thôi.”
“Tay nắm cửa đang di chuyển trong hành lang. Ba nhìn kìa, nó ở ngay đó.” Cậu bé giơ tay và chỉ vào một nơi sâu trong hành lang.