Người phụ nữ họ Chu lắc lắc đầu, một lúc lâu sau mới tỉnh hẳn, cô ta cầm lấy ống tay áo của Trần Ca, câu đầu tiên mà cô ta mở miệng ra nói là: “Nứt ra rồi, thân thể của người kia nứt ra rồi!”
“Người? Cô nói chậm một chút, đừng có gấp.” Trần Ca vỗ vỗ lưng của người phụ nữ họ Chu, đỡ cô ta đứng lên.
“Sau khi cậu và hai đứa bé rời đi, quái vật sáu đầu bên người của người áo choàng đen bị hồn ma trong thôn xé nát, trong toàn bộ quá trình, người mặc áo choàng đen không hề ra tay.” Người phụ nữ họ Chu suy yếu, nói cũng không thể liền mạch được: “Sau khi hồn ma trong thôn chia nhau ăn quái vật kia, lại bắt đầu để ý đến người mặc áo choàng đen, nhưng chúng vừa tới gần người mặc áo choàng đen thì lại thét lên tránh xa.”
“Hồn ma sợ hắn ta ư?”
“Đúng vậy, trên người hắn ta chảy ra một dòng máu đỏ, sau khi xốc áo choàng đen lên, tôi mới nhìn thấy hắn ta cõng thi thể của một người phụ nữ.”
Người phụ nữ họ Chu miêu tả tình huống làm cho Trần Ca nghĩ tới chính mình, có điều Trương Nhã vẫn luôn trốn trong cái bóng: “Lúc hắn ta xốc áo choàng lên, cô có nhìn thấy mặt của hắn ta không?”
“Không, cảm giác như chính thi thể người phụ nữ kia vén áo choàng đen lên vậy.”
“Cô chắc chắn là xác nữ chứ? Không phải là nữ quỷ mặc đồ màu đỏ ư?” Trong ấn tượng của Trần Ca thì xác nữ và nữ quỷ khác nhau rất xa.
“Điều này tôi có thể phân biệt rõ được, nhưng thi thể kia rất đặc biệt, khác với tất cả những thi thể mà tôi từng gặp.” Người phụ nữ họ Chu muốn biểu đạt ra loại cảm giác lúc đó, nhưng cô ta vẫn luôn ở trong thôn Hoạt Quan khá khép kín nên rất khó tìm được từ ngữ chính xác để hình dung: “Thi thể kia được trang điểm tỉ mỉ, nhìn như một sản phẩm trưng bày vậy.”
“Quả nhiên người của Hiệp hội kể chuyện lạ đều là những tên điên.” Trần Ca bỗng nghĩ tới một việc, anh tiếp tục hỏi: “Thi thể kia rất đẹp sao?”
Cho đến giờ trong Khu Nội Trú Số Ba, trừ Ngô Phi và Vương Thanh Long ra, chỉ còn một mình Hàn Bảo Nhi là còn sống.
Bác sĩ điều trị chính của người phụ nữ điên này từng đánh giá là “thượng đế muốn hủy hoại một người nhiều như thế nào, mới có thể cho cô ta một diện mạo xinh đẹp như vậy.”
Lúc nhìn thấy những dòng này, Trần Ca mới để ý: “Hùng Thanh bị làm thành lệ quỷ áo đỏ, nói không chừng Hàn Bảo Nhi cũng bị làm thành vật gì đó. Thế giới của những tên điên, người thường khó mà hiểu được.”
“Dáng dấp của cỗ thi thể kia cũng không tính là đẹp.” Người phụ nữ họ Chu không biết tại sao mình lại đi đánh giá một thi thể xấu hay đẹp, cô ta nói tới đây thì đột nhiên dừng lại: “Suýt nữa thì tôi quên mất, thi thể kia không có một chút dấu hiệu thối rữa nào, chỉ có màu da rất kỳ lạ thôi, nó lộ ra tử ý.”
Người phụ nữ họ Chu càng nói càng kỳ lạ, khiến Trần Ca cũng không nghĩ ra, thứ mà số mười cõng chẳng giống những ma quỷ mà anh từng gặp qua.
“Sau đó xảy ra chuyện gì? Vì sao các người đều nói nứt ra rồi?” Trần Ca khá tò mò về điều này.
“Thi thể của người phụ nữ kia được khâu lại với nhau bằng chỉ đỏ, cô ta không quản người sống hay hồn ma đều cho vào trong miệng, lúc cô ta ăn, miệng cô ta có thể nứt toác tới đây.” Người phụ nữ họ Chu chỉ vào lỗ tai của mình: “Mỗi vị trí của thi thể kia đều có thể nứt ra, giống như từng cái miệng.”
Nghe người phụ nữ họ Chu miêu tả, quái vật kia có lẽ cũng là cấp bậc áo đỏ, nhưng nếu như đối phương thực sự là áo đỏ thì người phụ nữ họ Chu và thôn dân không còn chút hy vọng sống nào.
“Bây giờ quái vật kia rời đi rồi sao?” Trần Ca khá quan tâm đến điểm này.
“Lúc đầu áo choàng đen muốn bắt con của nữ quỷ, sau đó sẽ đi đối phó với chúng tôi, nhưng lúc này bên ngoài thôn có một người đi tới.”
“Là cảnh sát phải không?”
Người phụ nữ họ Chu lắc đầu: “Là một bác sĩ, mặc áo blouse trắng, bên cạnh còn có rất nhiều đứa trẻ vây quanh chơi đùa, cười nói.”
Trong đầu hiện lên cảnh tượng tương tự, Trần Ca nghĩ sao cũng thấy kỳ lạ: “Bác sĩ có một đám con nít vây quanh?”
“Những đứa trẻ kia đều là hồn ma, dường như chúng coi bác sĩ kia là cha vậy.” Người phụ nữ họ Chu nói như vậy làm Trần ca nhớ tới một người: bác sĩ Trần của viện mồ côi Cửu Giang!
“Bác sĩ mặc áo blouse trắng, có phải nhìn người đó gần bốn mươi tuổi, mặt chữ quốc, lông mày rất rậm không?”
“Cách xa quá, tôi không nhìn rõ ông ta cho lắm.” Người phụ nữ họ Chu nhớ lại một hồi: “Sau khi bác sĩ kia đi vào thôn thì chạy thẳng tới chỗ áo choàng đen, hình như hai bên là kẻ thù của nhau.”
“Hai người đó có nói gì với nhau không?”
“Không, áo choàng đen thấy bác sĩ qua đây thì lập tức rời khỏi. Chúng tôi bị những đứa bé bên người của bác sĩ kia công kích, nhưng chúng không giết hại mà chỉ làm chúng tôi ngất đi thôi.”
“Tôi hỏi cô một vấn đề cuối, cô đã sử dụng mật đạo của từ đường để chuyển những đứa bé kia đến phòng của mình sao?” Trần Ca đứng lên, chuẩn bị rời đi.
“Sao cậu lại biết chuyện này?” Người phụ nữ họ Chu cũng không hề phản bác: “Những năm qua nữ quỷ thức tỉnh sẽ đại khai sát giới, chỉ có phòng của tôi là tương đối an toàn.”
“Tôi nghe bà cụ ở trong phòng trên tầng hai nói, chắc bà cụ đó là thân nhân của cô phải không?” Trần Ca thuận miệng nói lại không hề nhận được sự đáp lại, anh quay đầu mới phát hiện vẻ mặt của người phụ nữ họ Chu rất kỳ lạ: “Làm sao thế?”
“Bà nội tôi đã qua đời lâu lắm rồi, có lẽ người nói chuyện với cậu không phải bà ấy.”
Dù đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng tim Trần Ca vẫn đập nhanh hơn một chút.
“Nhưng cậu đừng sợ, có lẽ bà ấy cũng chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi.” Người phụ nữ họ Chu ra hiệu cho Trần Ca đi tra xét phía tây của thôn một chút: “Trước khi hôn mê, tôi thấy bác sĩ và áo choàng đen chạy vào khu rừng phía tây của thôn.”
“Tiếng súng cũng vang lên từ phía tây của thôn, chắc là lão Ngụy gặp bọn họ.” Trần Ca sợ vị cảnh sát sắp về hưu kia gặp chuyện không may, bèn vội vàng dẫn hai đứa bé chạy về hướng phía tây của thôn.
Chưa đi được bao xa, anh đã nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc.
Trần Ca tìm theo tiếng khóc, anh thấy lão Ngụy và ông cụ Bạch đang cầm giỏ trúc bị té xỉu ở bên cạnh một tường đất.
Trên thân thể của hai người cũng không có vết thương nào, điều làm Trần Ca cảm thấy kỳ lạ là lúc này súng lục của lão Ngụy đang đặt nghiêm chỉnh trong bao súng.
Trần Ca lấy tay áo bọc lấy khẩu súng, lôi ra nhìn một chút, anh phát hiện quả thực trong băng đạn thiếu một viên.
“Xung quanh không có vết đạn và vỏ đạn, lẽ nào thứ bị viên đạn đó bắn trúng đã bị người ta mang đi?”
Anh canh giữ bên cạnh lão Ngụy và ông cụ Bạch, một lúc lâu sau ông cụ Bạch mới tỉnh lại.
Cảm giác như mơ một cơn ác mộng, ông cụ Bạch còn lưu lại chút ký ức tối hôm qua, nhưng tình huống của lão Ngụy thì lại hơi phức tạp. Ông rất lo lắng, liên tục nói với Trần Ca rằng có một chuyện rất kinh khủng xảy ra trên người ông, nhưng ông lại quên mất chuyện kia là chuyện gì.
Hiển nhiên lão Ngụy đã bị kích thích rất mạnh, thậm chí ông đã quên mất những chuyện gặp phải trong thôn Hoạt Quan tối nay, chỉ lẩm bẩm không phù hợp.
Bóng đêm dần biến mất, bầu trời xa xăm hiện lên sắc trắng bạc, điện thoại màu đen của Trần Ca cũng có thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn hoàn thành nhiệm vụ tập luyện ba sao ngẫu nhiên – Thôn Hoạt Quan! Cảnh tượng kinh dị hoàn toàn mới đã được mở khóa!]
[Trong thời gian quy định hoàn thành nhiệm vụ luyện tập phát động ngẫu nhiên, nhận được phần thưởng ngẫu nhiên - Áo Cưới Của Thợ Thêu!]