Người đàn ông lục tung ngăn tủ, anh ta chỉ còn một con mắt để có thể nhìn.
Đau nhức kích thích đại não, động tác của anh ta càng thêm thô bạo, cánh tay không biết cọ phải vật gì, vạch ra một vết thương thật dài.
Máu theo khuỷu tay nhỏ xuống nền nhà lát gạch bóng loáng sáng rõ, có bóng dáng của một người phụ nữ mặc áo đỏ hiện ra giữa vết máu.
Giọt máu xuất hiện biến hóa, giống như có người thấm máu tươi viết ra từng hàng chữ.
“Phương pháp của anh vốn không tìm được đường đi vào trường học kia. Anh thất bại rồi, anh lừa tôi, anh không thể cho tôi tự do, còn liên lụy đến mạng của chính mình.”
Đau đớn khiến người đàn ông khuỵu xuống. Anh ta giống như một con tôm lớn bị bỏ vào chảo dầu, ném hết đồ đạc trong tủ xuống đất.
Anh ta nhắm mắt lại, chìm vào bóng tối, cơ thể đụng vào vật dụng trong nhà, hai tay vung vẩy loạn xạ, giống như một người chết chìm bất lực.
Thuốc thang và các loại vật dụng y tế rơi rải rác đầy đất, giá sách bị đẩy ngã, mấy quyển sách chuyên ngành có liên quan đến mắt rơi xuống bên chân người đàn ông.
“Chất lỏng chảy trong tròng mắt bị trôi mất, mép vết thương nhiễm trùng, thần kinh thị giác bị suy thoái, khuyết thiếu cảm quang, thậm chí con mắt hoàn hảo của tôi cũng bắt đầu xảy ra vấn đề, giống như bị thứ gì đè ép, càng lúc càng khó mở mắt!”
Người đàn ông nhắm mắt lại, trong phòng rõ ràng chỉ có một mình anh ta, nhưng anh ta lại ra sức hét lên, giống như những lời này đang nói cho người khác nghe vậy.
“Có điều cô yên tâm, chỉ cần tôi còn sống, thì vẫn có khả năng thay đổi!”
Con mắt là cửa sổ linh hồn, khi con mắt không thể mở ra, thế giới nội tâm sẽ trở thành một màu đen kịt.
Người đàn ông giống như con thú hoang, phát tiết đau đớn, mãi đến cuối cùng sức cùng lực kiệt, ngất xỉu ở bên cạnh bàn ăn.
Đèn trong nhà chớp động, tia sáng trở nên u ám, cả căn phòng thay đổi, có hơi khác so với ban nãy.
Vết máu loang lổ trên mặt đất đông lại thành màu nâu đen, hệt như từng vết sẹo.
Giữa tĩnh lặng cực độ, một người phụ nữ mặc áo đỏ xuất hiện trong căn phòng.
Tướng mạo của cô hoàn toàn khác với Văn Vũ, nhưng lại giống với Thu Mỹ trong “Bạn Cùng Bàn” đến mấy phần.
Cô gái lẳng lặng đi tới giữa người đàn ông và Văn Vũ, cô nhặt một quyển sổ ghi chép vừa nãy rơi xuống từ trên giá sách.
Trên bìa ngoài có nhiễm vết máu, sau khi lật ra là một cái tên được viết bằng bút đỏ: Thu Mỹ.
Chữ ở nửa phần trước của sổ ghi chép đều dùng bút mực đen để viết, nhật ký ở nửa sau đều viết bằng bút đỏ.
Người phụ nữ lật tới mấy trang cuối cùng.
Ngày 30 tháng 11: Người phụ nữ áo đỏ kia không ngừng cản trở giải phẫu, giống như chỉ cần con mắt thay đổi, cô ta sẽ biến mất vĩnh viễn vậy. Xem ra Thường Cô không hề lừa mình, cuối cùng cũng có thể không bị quỷ hồn này giày vò nữa.
Ngày 1 tháng 12: Người phụ nữ mặc áo đỏ kia lại xuất hiện. Mấy năm trước chính là cô ta dẫn mình vào cơ thể Văn Vũ, khiến cho mình trở thành Văn Vũ kế nhiệm. Cô ta không phải bạn của mình, cho dù cô ta vẫn sống ở xung quanh mình.
Ngày 2 tháng 12: Giải phẫu mạo hiểm quá, còn có sự quấy rầy của quỷ hồn, cô ta như phát điên mà cản trở giải phẫu trao đổi mắt, xem ra phương pháp của Thường Cô thật sự có thể kết thúc tất cả những đau khổ này.
Ngày 3 tháng 12: Nếu như có quỷ hồn này ở đây, phẫu thuật vĩnh viễn không thể tiến hành bình thường, cho nên chỉ có thể giam cô ta lại. Mấy năm rồi mình chưa nói chuyện với cô ta, lần này cùng chơi với cô ta một trò chơi nhỏ vậy.
Ngày 4 tháng 12: Phẫu thuật đổi mắt thành công rồi, ác quỷ áo đỏ cứ luôn quấn lấy mình không buông rốt cuộc đã biến mất, chẳng qua mình không ngờ tới sẽ dùng cách như thế. Sau khi phẫu thuật thành công, mình biến thành ác quỷ áo đỏ mới.
Ngày 5 tháng 12: Lần đầu tiên mình tin tưởng vào ai khác ngoại trừ bà nội thì mất đi tự do, trở thành kẻ chết thay; lần thứ hai mình tin tưởng người khác, đến cả thể xác ẩn thân cũng không thể quay về, bây giờ mình phải làm thế nào? Tiếp tục tin anh ta lần thứ ba? Hay là...
Bút ký đến đây kết thúc, người phụ nữ áo đỏ đặt lại lên kệ, nghiêng cơ thể, nhìn Thường Cô.
Tóc đen tản ra, mắt phải người phụ nữ hoàn toàn đỏ ngầu, mắt trái lại chỉ còn một cái hố đen, cho dù trăm năm làm áo đỏ, mắt trái của cô cũng không thể khôi phục.
Ánh đèn trong phòng càng lúc càng mờ, trần nhà truyền đến tiếng hạt bi va chạm, nhà vệ sinh phát ra tiếng nước ào ào, bút bi trên mặt đất lăn tròn, dao gọt trái cây trên bàn trà cũng tự mình dịch chuyển.
Bàn tay tái nhợt vươn ra từ dưới lớp áo đỏ, người phụ nữ dùng hai ngón tay kẹp lấy chuôi dao.
Cô đứng trước người đàn ông ngất xỉu, treo dao gọt trái cây trên đỉnh đầu người đàn ông, đối diện với con mắt phải không bị quấn băng gạc của anh ta.
Thấy ngón tay người phụ nữ áo đỏ sắp buông ra, cô ta đột nhiên ngừng lại, tựa như đã nhận ra trong nhà còn có sự tồn tại của một người nữa.
Cổ chuyển động, tóc đen tản ra hai bên, hốc mắt đen ngòm của người phụ nữ áo đỏ nhìn chằm chằm vào ống kính, mang đến cho người ta cảm giác giống như cô đang nhìn khác giả bên ngoài màn ảnh.
Âm nhạc kì dị vang lên trong phòng chiếu phim, tiếng bước chân từ xa đến gần, tiếng nói vờn quanh hai bên tai.
Âm thanh dị thường ở căn phòng trong màn ảnh kia càng lúc càng nhiều, chỗ sâu nhất trong tủ quần áo, dưới gầm giường, phía sau cửa, vân vân.
Cực kì dày đặc, thậm chí sẽ khiến con người sản sinh một loại ảo giác, giống như trong phòng chiếu phim ngoài hiện thực cũng bắt đầu xuất hiện dị động vậy!
Lỗ tai đã phân biệt không rõ âm thanh kia rốt cuộc đến từ trong màn hình hay là vang lên ở bên cạnh mình.
Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, người phụ nữ áo đỏ cách màn hình càng ngày càng gần. Cô ta không chậm rãi tới gần, mà trông như đứng im tại chỗ không nhúc nhích, thế nhưng hơi phân tâm lại tập trung nhìn vào, khoảng cách giữa cô ta và màn hình đã trở nên gần hơn!
Âm thanh kì lạ trong màn hình và động tĩnh kỳ lạ ngoài màn hình dần dần chồng chéo, lúc này người xem trong phòng chiếu phim tư nhân đều sản sinh ra một cảm giác kì quái.
Giống như chính mình bị kéo vào trong phim, trở thành một phần của bộ phim, lại giống như khung cảnh trong phim biến thành sự thật, con quỷ trên màn ảnh thật sự đang bước ra.
Tiếng nhạc càng lúc càng lớn, bên tai cứ như có người đang thổi khí, cơ thể không kìm được mà run lên.
Người phụ nữ mặc áo đỏ chẳng biết đã tới rìa màn hình từ lúc nào, trong chớp mắt ánh đèn của phòng chiếu phim cũng ảm đạm vô cùng.
Gương mặt có một con mắt bị móc ra kia dán sát lên màn hình, con mắt trống rỗng đáng sợ nhìn chòng chọc vào người xem bên ngoài khung hình.
Mang theo dao gọt trái cây nhuốm máu, mũi dao hướng ra ngoài, phòng chiếu phim đóng kín chậm rãi bay ra một mùi máu tươi.
Đầu tiên là âm thanh cộng hưởng, sau đó là ngửi được mùi máu tươi trong phim, vào thời điểm toàn bộ người xem đều cảm thấy kinh ngạc, chiếc áo khoác đỏ như máu đã dán vào màn ảnh.
Máu đỏ sền sệt theo màn hình chảy xuống, sau đó nhỏ xuống sân khấu bên ngoài màn hình.
Đợi khi mọi người hoàn hồn, gương mặt đáng sợ kia đã xuất hiện bên ngoài màn hình rồi!
Nhạc nền đạt đến cao trào, giống như dây cung căng cứng.
Mùi máu tươi đến lúc nồng nặc nhất, cảnh kinh khủng nhất phòng chiếu phim người chết này cuối cùng cũng xuất hiện.
Lệ quỷ trong phim kinh dị bước ra từ màn ảnh! Chuyện lạ trở thành sự thật!
Hô hấp trở nên nặng nề, Trần Ca đè mạnh xuống ghế ngồi, con ngươi đầy tia máu gần như trở nên đỏ bừng trong nháy mắt!
“Áo đỏ trong phim kinh dị xuất hiện rồi!" Anh đứng dậy, hét lớn lên ngay khi lệ quỷ xuất hiện: “Tất cả lên! Tuyệt đối đừng để cô ấy trở về!”