Âm thanh bàn tán ồn ào chậm rãi rơi vào trong tai, trên làn da cảm nhận được sự ấm áp đã lâu. Bàn tay giống như là được người khác nắm lấy. Cái cảm giác rơi xuống không ngừng này cuối cùng cũng biến mất. Mí mắt nặng nề từ từ mở ra một khe hở.
“Bác sĩ! Cậu ta còn có thể cứu được không? Bình thường khi tiến vào nhà ma chúng tôi cũng té xỉu nhưng thời gian hôn mê chưa từng dài đến như vậy! Rốt cuộc cậu ta có thể tỉnh lại được hay không?”
Giọng nói quen thuộc truyền vào trong não, giống như là bên bờ đối diện thiên đường có người đang gọi cậu ta. Ý thức của cậu ta dần dần khôi phục, ký ức từ trong đầu cậu ta cũng xuất hiện.
“Mình tham quan ở nhà ma. Đúng vậy, mình nhớ ra rồi.”
Vương Diễm muốn mở đôi mắt mình ra nhưng dù đã dùng hết toàn lực, cậu ta cũng chỉ có thể hơi nâng mí mắt lên một chút.
“Dương Thần? Hội trưởng Hội Học sinh? Tại sao học tỷ học năm bốn cũng ở chỗ này? Thật là nhiều người quá…” Vương Diễm muốn nói chuyện nhưng đôi môi tái nhợt không có cách nào mở ra được.
“Việc này… Chắc hẳn là không có vấn đề gì. Mọi người yên tâm, căn cứ vào kinh nghiệm của chúng tôi mà phán đoán thì cậu ta sắp tỉnh lại rồi.” Bác sĩ ho khan một tiếng: “Mọi người đừng vây xem, tản ra hết đi! Duy trì lưu thông không khí.”
Bác sĩ và nhân viên công viên giải trí đuổi đám người đi khỏi đây. Vương Diễm nhìn theo phương hướng bọn họ rời đi. Bây giờ cậu ta đang nằm ở bậc thang ở cửa ngôi nhà ma, xung quanh đều là khách tham quan đang hóng chuyện.
Bọn họ bàn tán sôi nổi, có người lấy điện thoại ra chụp ảnh, có người thì quay phim. Thậm chí còn có người mở kênh livestream của bản thân mình để tiến hành livestream.
“Mình vẫn nên ngất đi thôi.” Vương Diễm cố hết sức nghiêng đầu mình sang một bên. Cậu ta cũng không muốn trở thành người nổi tiếng chỉ vì ngất xỉu khi tham quan nhà ma.
Tầm mắt Vương Diễm chếch đi, cậu ta nhìn thấy người bên cạnh mình, lúc này cậu ta mới phát hiện bản thân mình không cô đơn.
Bậc thang ở cửa ngôi nhà ma có mười người khách tham quan nằm song song, ngay hàng thẳng lối, mỗi một khuôn mặt đều rất quen thuộc.
Mọi người đi vào cùng nhau, bây giờ mọi người lại nằm cùng với nhau, có lẽ đây là sự gắn kết của một tập thể.
Nhìn thấy đồng đội của mình, trong lòng Vương Diễm dường như không còn khó chịu đến vậy. Cậu ta chậm rãi khép lại đôi mắt.
“Ít nhất, mình đã có vài phút làm anh hùng…”
Nắng nóng gay gắt, ánh mặt trời và nắng hè chói chang vẫn không ngăn được sự nhiệt tình của các khách tham quan. Cảnh tượng ba sao rưỡi lần đầu tiên được mở cửa và mười người trải nghiệm toàn quân bị diệt, trường hợp này chỉ có thể dùng hai chữ “đồ sộ” để hình dung.
“Mẹ nó! May mắn vừa rồi tôi không có xúc động mà bước vào. Đây là quyết định đúng đắn nhất nửa đầu cuộc đời tôi!”
“Cảnh tượng mới này ác độc quá đi! Nghe ông chủ Trần nói đây chỉ là cảnh tượng chuyển của cảnh tượng bốn sao. Độ khó của nó cũng chỉ ở giữa ba sao và bốn sao thôi đấy!”
“Nếu ma quỷ mà cũng có tên của mình, như vậy nhất định nó sẽ là họ Trần!”
“Ông chủ Trần! Xin chào! Nhà ma ở Thế Kỷ Mới dưới sự dẫn dắt của ngài có thể nói là đi đến một giai đoạn huy hoàng và vươn lên một tầm cao mới. Ngài có tiện tiết lộ ra ngài đã làm điều này như thế nào không?”
Trần Ca đang đẩy xe chở xác chết thì bị một đám khách tham quan vây quanh ở giữa. Chính bản thân anh cũng không nghĩ đến sau khi người du khách toàn quân bị diệt sẽ gây ra chấn động lớn như vậy.
“Đầu tiên, ngôi nhà ma có thể được mọi người công nhận như vậy, tôi vô cùng vui mừng. Ngôi nhà ma này là cha mẹ tôi để lại cho tôi. Nó chính là nguồn sống của tôi và đó là tất cả những gì tôi có thể nói.” Trần Ca tìm kiếm bóng dáng của chú Từ trong đám đông. Anh vốn định dựa vào kế hoạch tham quan lần này để xây dựng tên tuổi cho cảnh tượng ba sao rưỡi, đồng thời tạo đà cho cảnh tượng bốn sao sắp ra mắt.
Nhưng điều khiến anh không nghĩ đến chính là hiệu quả vượt xa mong muốn của anh. Các khách tham quan hưng phấn quá mức, khiến anh bị vây quanh.
“Ông chủ Trần! Chúng tôi biết việc chế tạo một ngôi nhà ma không phải việc dễ dàng. Tìm kiếm cảm hứng, trau chuốt kịch bản, thiết kế đạo cụ, trong lúc này nhất định ngài gặp không ít khó khăn nhỉ? Niềm tin nào đã giúp cho ngài đối mặt với tất cả mà không sợ hãi vậy?”
Nhìn thấy ánh mắt chờ mong của các vị khách tham quan, Trần Ca cũng không từ chối được: “Tôi đã đặt quá nhiều tình cảm vào ngôi nhà ma này, từ lúc tạo dựng cảnh tượng cho đến khi khách tham quan bước vào trải nghiệm. Sự kỳ vọng và niềm vui này người khác không thể nào cảm nhận được. Vì vậy những khó khăn mà anh đề cập không là gì so với những điều này. Tôi từ trong xương cốt đã có trách nhiệm, nói với bản thân mình rằng cho dù là như thế nào cũng phải làm tốt ngôi nhà ma. Dù tôi có đi đến nơi nào cũng sẽ đặt nó ở trong lòng. Nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi.”
Nghe được câu trả lời của Trần Ca, thậm chí có một số khách tham quan cầm lòng không được mà gật đầu. Cũng chỉ có người toàn tâm toàn ý thiết kế ngôi nhà ma thì mới có thể chế tạo ra cảnh tượng như vậy.
“Xem nơi này! Ông chủ Trần! Tôi là khách tham quan đến từ Tân Hải! Vào nửa tiếng trước, ngôi nhà ma nổi tiếng nhất ở Tân Hải là Học Viện Ác Mộng muốn đến nơi này của ngài để giao lưu và học tập. Không biết ngài có ý kiến gì đối với việc này không?”
“Học Viện Ác Mộng?" Ông chủ Trần ra hiệu cho mọi người tản ra và chỉ vào vài người nằm bên trái bậc thang: “Bọn họ đã đến nhưng chẳng qua bọn họ không đến giao lưu với ý tốt. Về việc này, tôi cũng rất đau lòng. Sau này tôi sẽ tự mình tới cửa, đi đến Học Viện Ác Mộng để nói rõ ràng chuyện này với bọn họ.”
“Ông chủ Trần! Tôi vừa nhìn thấy Hoàng Hồ livestream cảnh tượng bên trong ngôi nhà ma ở trên trang web nào đó! Còn nhìn thấy anh xuất hiện ở hiện trường! Anh có thể nói cụ thể chuyện gì đã xảy ra hay không? Gia đình chín người và con mèo nhà chúng tôi rất là tò mò!”
“Nội dung cụ thể anh có thể theo dõi tài khoản livestream của tôi, về sau tôi sẽ nói trong lúc livestream.”
“Ông chủ Trần! Trên mạng có người nói ngôi nhà ma của ngài có quỷ thật, không biết điều này là thật hay là giả?”
“Trên thế giới này làm sao có thể có quỷ thật chứ? Tất cả chỉ là tin vịt thôi. Nếu mọi người không tin, có thể tìm người tung lời đồn để tôi đối chất với hắn.” Nụ cười của Trần Ca vẫn luôn ấm áp như vậy, đối với ai anh cũng rất dịu dàng: “Được rồi, tôi phải trở về làm việc rồi. Tuy rằng ngôi nhà ma này là tôi mở nhưng tôi cũng là một nhân viên trong đó, bây giờ đang trong thời gian làm việc.”
Trần Ca tìm một lý do, cuối cùng cũng thoát khỏi sự vây quanh của khách tham quan. Sau khi trở về nhà ma anh mới thở phào nhẹ nhõm: “Một lần dọa ngất mười người khách tham quan, giật đại một cái tít cũng có thể thu hút sự chú ý và sự nhiệt tình của mọi người. Chỉ hy vọng Giám đốc La có thể trấn áp sự ảnh hưởng tiêu cực của chuyện này, tránh bị người khác lợi dụng.”
Để tuyên truyền khu vui chơi và ngôi nhà ma cho giám đốc La, Trần Ca đã tạo ra một lưỡi dao sắc bén. Nếu sử dụng tốt có thể làm yếu đi tình thế của khu vui chơi Tương Lai Ảo, nhưng nếu sử dụng không tốt cũng có khả năng gây hại cho chính bản thân mình.
Mỗi lần cảnh tượng mới mở ra đều sẽ tạo ra tiếng vang, đây chính là hiệu quả mà Trần Ca muốn đuổi theo. Cũng bởi vì lý do này, anh mới đặt đồng thời hai áo đỏ vào giữa Trấn Lệ Loan.
Trần Ca chậm rãi trở về cảnh tượng Trấn Lệ Loan. Đầu tiên anh tìm nữ quỷ không đầu. Sau khi an ủi đối phương một lúc, anh lại đi vào bệnh viện Lệ Loan tìm đôi giày cao gót màu đỏ.
Tính ra thì vận may của đôi giày cao gót màu đỏ thật sự rất kém. Đầu tiên là liều mạng với nữ quỷ ăn uống quá độ, bùng nổ hết sạch sức mạnh, sau đó lại bị ảnh hưởng bởi trận chiến giữa cái bóng, Trương Nhã và bác sĩ Cao nên thương tích càng nặng thêm. Bây giờ cô ta chỉ còn là một cái thùng rỗng.
“Tâm trạng của cô có vẻ không tệ lắm.” Trần Ca ngồi ở cửa nhà xác, ngắm nghía đôi giày cao gót màu đỏ trên tay: “Lần này cô làm rất tốt. Sau này cô muốn trở về thì có thể trở về bất cứ lúc nào, ngôi nhà ma của tôi chính là ngôi nhà thứ hai của cô.”
Năng lực đặc biệt của đôi giày cao gót màu đỏ là nguyền rủa, điểm này rất giống với cái bóng.
Sau khi mang cô ta trở về ngôi nhà ma, anh và đông đảo nhân viên đạt được thỏa thuận với đối phương. Đôi giày cao gót màu đỏ sẽ giúp đỡ tất cả nhân viên của Trần Ca loại bỏ lời nguyền trong cơ thể họ rồi anh sẽ đưa cô ta rời đi.
Đôi giày cao gót màu đỏ không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể tin tưởng Trần Ca. Vì để rời khỏi đây, ngày nào cô ta cũng suy nghĩ hết mọi biện pháp để chuyển hóa lời nguyền của cái bóng.
Lời nguyền trong cơ thể Cái Kéo và Trương Kính Tửu đã được loại bỏ hơn nửa. Điều khó khăn chính là lời nguyền trong cơ thể Hứa Âm. Tình trạng của anh ta rất nghiêm trọng, nếu không phải đã trở thành áo đỏ chân chính, chỉ sợ anh ta đã hồn phi phách tán dưới sự tra tấn của lời nguyền từ lâu.
Trần Ca đẩy cửa nhà xác ra, anh đi đến một chiếc giường bệnh ở chỗ sâu nhất. Bên trong có một cuộn băng, mặt trên dính vết bẩn tro đen, giống như là từng vết sẹo.
“Nghỉ ngơi cho tốt, tất cả đã có tôi ở đây, sẽ không có việc gì đâu.” Trần Ca đặt đôi giày cao gót màu đỏ bên cạnh cuộn băng. Anh ngồi trên giường bệnh hơn mười phút mới đứng dậy và rời đi.