Trần Ca sẽ không trả lời vấn đề của người đàn ông miệng chim. Khi mà tóc đen quấn quanh cái cổ của người đàn ông miệng chim thì kết cục của hắn ta đã được định sẵn.
Khi Trương Nhã đã ra tay, cô chưa từng giữ lại mạng sống cho bất kỳ kẻ nào.
Khi ở Khu Nội Trú Số Ba, để đuổi giết bóng quỷ cao gầy, cô đã chạy vọt vào thế giới phía sau cánh cửa, tiếp đó còn xé nát viện trưởng áo đỏ.
Tính cách sau khi biến thành lệ quỷ của Trương Nhã hoàn toàn trái ngược với khi còn sống, cô đi theo một hướng cực đoan. Nhưng thật may mắn là dường như cô yêu Trần Ca sâu sắc.
Trần Ca đứng thành thật ở trước cửa, coi như là cái gì anh cũng không có nhìn thấy. Anh nhặt và nghiên cứu cái công cụ kỳ quái mà người đàn ông miệng chim ném bay ra.
“A!”
Trong phòng truyền ra một tiếng hét thảm thiết, tơ máu bao trùm trên mặt người đàn ông miệng chim lan rộng ra bên ngoài, hóa thành một con chim đỏ mỏ nhọn muốn bay ra ngoài.
Tốc độ của nó rất nhanh, chỉ chớp mắt đã chạy đến cửa. Nhưng sau khi bay được ra ngoài thì xảy ra sự việc càng tuyệt vọng hơn.
Khi người đàn ông miệng chim nói chuyện, tóc đen đã bắt đầu tràn ra bên ngoài, cũng đã vây kín đoạn hành lang này từ lâu.
Tóc đen mãnh liệt bao phủ người đàn ông miệng chim và con chim máu. Một lát sau, con chim máu biến mất, trên mặt đất chỉ còn lại một người đàn ông nằm co quắp.
Ánh mắt hắn ta dại ra, tựa như ý thức của hắn ta đã bị phá hủy.
Sau khi nuốt con chim máu, Trương Nhã vẫn không thỏa mãn. Tóc đen của cô theo khe cửa chui vào các căn phòng.
Cuối cùng không biết cô tìm được thứ gì, cô đột nhiên thu lại mớ tóc đen.
“Có phải cô đã thu hoạch được cái gì hay không?” Nơi này là căn cứ của Hiệp hội kể chuyện lạ, rất có thể che giấu một số vật quan trọng.
Trương Nhã thu tóc đen lại. Cô nghiêng đầu đánh giá Trần Ca một lúc lâu, sau đó không nói gì cả mà trở về cái bóng của anh.
Trần Ca bị Trương Nhã nhìn chòng chọc đến nỗi nổi cả da gà. Anh chờ cho cái bóng màu máu hoàn toàn biến mất mới dám há lớn miệng thở dốc.
“Độ hảo cảm tăng lên quá nhanh, hiện tại Trương Nhã đã không muốn trở về. Nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy, sớm muộn gì mình cũng bị cô ấy lỡ tay giết chết.” Trần Ca nhớ lại ánh mắt của Trương Nhã, da đầu anh tê dại. Dường như đối phương đang nghiêm túc tự hỏi xem có nên ra tay hay không.
“Trước kia mình không nhận ra mình được con gái yêu thích như vậy đấy! Mình chẳng làm gì cả mà hảo cảm lại bắt đầu tăng lên. Về sau mình gặp phải việc gì, tốt nhất vẫn không nên làm phiền đến Trương Nhã.”
Trần Ca đi đến bên cạnh người đàn ông miệng chim, nhìn mặt của hắn ta. Hắn ta bị quái vật phía sau cánh cửa ký sinh một thời gian lâu như vậy, mặt của hắn ta đã bị biến dạng hoàn toàn.
“Chỉ dựa vào khuôn mặt thì cũng không tìm được tin tức gì.”
Trần Ca rời khỏi căn phòng này, đi đến cuối hành lang. Anh đẩy cửa của căn phòng cuối cùng ra.
Bàn ăn được đặt ở trung tâm phòng khách, trong phòng không có một bóng người.
“Bọn họ rời khỏi đây bằng cách nào? Con đường khác là ở đâu?”
Trần Ca cầm con dao mổ heo, đi một vòng xung quanh bàn ăn. Đây là một bàn ăn vô cùng bình thường. Chỉ là trên mỗi chiếc ghế có đánh một số thứ tự, tương ứng từ một đến mười.
“Hội trưởng nằm trong số mười người bọn họ. Hắn ta có thể mượn được lực lượng của quỷ sau phía sau cánh cửa, còn thành lập một hiệp hội như vậy, người này không thể coi thường được.”
Trần Ca dừng lại ở bên cạnh ghế số mười. Khi mới bước vào cửa người số mười đã nói với Trần Ca một câu, lúc ấy anh đặt toàn bộ lực chú ý trên người để kêu gọi Trương Nhã nên không để ý.
Bây giờ nhớ lại, anh thấy người số mười rất có vấn đề.
“Câu đầu tiên hắn ta nói với mình là hắn ta thích mặt nạ của mình. Hắn ta cố tình nói về mặt nạ của mình, có phải để giải thích về thứ gì hay không?” Trần Ca đeo mặt nạ bác sĩ nát sọ, cũng chỉ có những người đã từng tham quan ngôi nhà ma mới thấy được: “Chẳng lẽ trước đây người số mười cũng là khách tham quan ngôi nhà ma?”
“Khi chín người khác đã vứt bỏ mình thì người số mười không tỏ thái độ gì cả. Trong tình huống này, không tỏ thái độ nghĩa là đã thể hiện sự ủng hộ. Hắn ta không thể mạo hiểm mà đắc tội với chín người nguy hiểm khác để cứu một người xa lạ.”
Còn có rất nhiều điều bất thường ở phía sau. Ví dụ như khi chuẩn bị ăn, người số mười đột nhiên mở miệng thông báo cho ba người mới có thể rời đi. Kết hợp với sự kiện trước đó, lời này của hắn ta có thể là nói riêng cho Trần Ca nghe.
“Bữa ăn dành cho người mới có vấn đề gì sao?”
Trần Ca nhìn vào ghế của số mười. Anh đang nhớ lại mỗi một động tác của số mười: “Tay của những người khác đều để ở trong áo choàng đen, chỉ có số mười là để tay ở phía dưới bàn.”
Trần Ca ngồi xổm xuống, nhìn về phía dưới cái bàn.
Ở vị trí chỗ ngồi của số mười có mấy chữ nhỏ nguệch ngoạc được khắc bằng móng tay.
Trần Ca dùng điện thoại chiếu sáng, nhìn cả nửa ngày mới nhận ra được mấy chữ này.
“Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang?”
Địa danh này nghe hơi quen quen. Sau khi suy nghĩ một lát, hai mắt anh đột nhiên trợn to.
Trong ngăn tủ văn phòng viện trưởng ở Khu Nội Trú Số Ba có bốn bức thư. Trong đó có một bức thư có để địa chỉ là trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang!
“Bức thư đó do viện trưởng Khu Nội Trú Số Ba viết cho bác sĩ Trần. Người số mười này chính là bác sĩ Trần sao?”
Tất cả các manh mối nhìn như xâu chuỗi cùng nhau, nhưng anh lại cảm thấy chúng nó không thể nào xác minh lẫn nhau. Anh cứ cảm thấy thiếu điểm quan trọng nhất.
“Lần đầu tiên mình mang chiếc mặt nạ này là ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Hắn ta từng thấy mặt nạ của mình, chắc hẳn hắn ta là khách tham quan hoặc là nhân viên của khu vui chơi. Trong khoảng thời gian mình lấy được mặt nạ đến bây giờ, ai có thể xuất hiện ở Hiệp hội kể chuyện lạ?”
Thân thể bị áo choàng đen che đậy, giọng nói của số mười nghe rất kỳ lạ, chắc hẳn là hắn ta dùng giọng giả. Điều khiến Trần Ca gặp khó khăn rất lớn trong việc nhận ra đối phương. Hiện tại anh chỉ có thể xác định đối phương là một người đàn ông.
“Có thể là bệnh nhân tâm thần ở Khu Nội Trú Số Ba nhận ra mình hay không? Hắn ta cố tình làm mình lơ là?”
Người trong Hiệp hội kể chuyện lạ rất bất thường, trong đó bao gồm cả hai đối thủ khó nhằn nhất là Ngô Phi cùng với “ma quỷ”.
“Đội trưởng Nhan từng cho mình xem bức ảnh, bệnh nhân tâm thần ở Khu Nội Trú Số Ba đang theo dõi mình.”
“Bọn họ nhìn thấy ảnh chụp mình tiến vào khu vui chơi Thế Kỷ Mới trong điện thoại của Hứa Đồng và người mắc chứng bệnh đau chi ma.”
“Đám người điên này biết mình ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Có khả năng họ đã cải trang thành khách tham quan và đã vào ngôi nhà ma của mình, cho nên hắn ta đã từng thấy mặt nạ của mình là chuyện bình thường.”
“Viện trưởng viết địa chỉ của trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang. Viện trưởng áo đỏ vì mạng sống nên đã hợp tác với người bệnh, vì vậy những người bệnh đó biết tới địa danh này cũng là lẽ thường.”
“Còn vì sao hắn ta vẫn luôn giúp mình, có thể là bởi vì hắn ta đã nhận ra sự nguy hiểm. Hắn ta làm như vậy không phải vì giúp đỡ mình mà là giúp toàn bộ Hiệp hội!”
“Còn điều quan trọng nhất, vừa rồi người đàn ông miệng chim có nói là thành viên trong Hiệp hội nhận được tin tức từ hội trưởng cho nên mới quyết định rời đi ngay lập tức.”
“Mình vừa rời khỏi, bọn họ đã đi vào một lối thoát mà mình không biết. Không có khả năng trùng hợp như vậy!”
Nghĩ đến việc này, ánh mắt Trần Ca âm trầm. Anh nhìn dấu khắc ở phía dưới bàn và nghi ngờ đây có thể là một cái bẫy.
Anh không thể không cẩn thận. Những người chạy ra từ Khu Nội Trú Số Ba đều là kẻ điên, không thể dùng tư duy của người bình thường mà phán đoán hành vi của bọn họ được.
“Vừa mới bắt đầu đã cảm thấy có gì đó không đúng, đầu tiên là phản ứng lại, sau đó đứng trong bóng tối khống chế toàn cục. Nếu như số mười này không phải là người mà mình quen biết thì rất có khả năng hắn ta chính là hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ.”
Hai loại suy đoán, hai kết quả hoàn toàn khác nhau. Một bên là thiên đường, bên còn lại chính là địa ngục.