Kết nối dữ liệu ổn định, Lưu Giang rất hài lòng với hiệu ứng phát sóng trực tiếp của mình, cậu ta đóng quạt gấp lại, liếc nhìn Trần Ca: “Đừng căng thẳng, toàn bộ buổi phát sóng trực tiếp này chúng ta đã nói trước với nhau rồi.”
“Nhiếp ảnh gia này có được tính là trong số mười người đi cùng cậu không?” Trần Ca thấy rằng nhiếp ảnh gia này có cơ thể cường tráng, lớn lên cũng khá hung dữ.
“Đương nhiên, tôi cũng sẽ không lợi dụng sơ hở, muốn thắng thì cũng phải thắng một cách đường đường chính chính.” Lưu Giang và nhân viên của Khu vui chơi Tương Lai Ảo đi tít ở đằng trước, theo sau là một người quay phim cầm tay, và một người có thể là trợ lý của Lưu Giang, cậu ta cầm điện thoại di động, và vẫn luôn xem chương trình phát sóng trực tiếp của Lưu Giang.
Ngoài bốn người này ra, trong đội của Lưu Giang còn có bảy người khác, nhìn bên ngoài thì không nhìn ra cái gì cả, bọn họ có lẽ là đến từ các ngành nghề khác nhau, cũng không biết Lưu Giang tìm từ đâu ra.
“Chú Từ, đưa cho bọn họ mười một vé vào Thông Linh Trong Trường Ma.” Khi chú Từ mở hòm vé, Trần Ca hò hét với những du khách đang xếp hàng: “Khung cảnh mới mở rất lớn, càng có nhiều người thì cảm giác kinh hoàng càng giảm, có du khách nào đã từng thách thức qua cảnh ba sao muốn cùng vào tham quan không?”
Đội ngũ tham quan đang trong phòng chờ nghe thấy những lời của Trần Ca thì có hơi dao động, mấy sinh viên của Học viện Pháp Y Hàm Giang thương lượng một chút, cuối cùng quyết định để hai bạn học mới của Học viện Pháp Y Hàm Giang tham dự vào.
Bình thường ông chủ nhà ma này luôn chê cười sinh viên Học viện Pháp Y bọn họ, lần này đúng lúc để mọi người biết một chút xem bọn họ như thế nào.
“Có thể nhanh lên một chút được không! Chúng tôi đã đặt vé máy bay vào buổi chiều, nên kết thúc sớm một chút, chúng tôi phải nhanh chóng trở về.” Người đàn ông không biết có phải là trợ lý Lưu Giang không đang thúc giục.
“Cảnh mới lần đầu tiên mở cửa, càng đón được càng nhiều du khách thì càng tốt, nếu mấy người thực sự không đợi được thì có thể vào trước đi.” Trần Ca bảo chú Từ phụ trách đợt khách thứ hai, còn anh thì dẫn theo đám người Lưu Giang đang không chút sợ hãi đi vào giữa nhà ma.
Mở tấm rèm cửa rất dày màu đen ra, như thể bước vào một thế giới khác.
“Hãy đến đây để ký vào cam kết không truy cứu trách nhiệm trước, sau đó quét mã để nhận vòng đeo tay định vị của riêng mình này.” Trần Ca đưa thỏa thuận cho mọi người, thưởng thức biểu hiện chẳng thèm ngó tới của họ.
Sau khi xác nhận mọi người đã ký hết vào thỏa thuận, Trần Ca cất thỏa thuận vào tủ, khóa thêm một cái khóa lớn bên ngoài.
“Làm bộ làm tịch, có thể nhanh lên một chút được không? Tôi đã chơi rất nhiều nhà ma, chỉ có ở chỗ này là cứ quan trọng hóa mọi việc lên.” Một người đàn ông thấp bé trong đám người than phiền.
Trần Ca không thèm để ý, chỉ cười cười, không hề bị ảnh hưởng: “Cảnh mà các cậu sắp đến thăm được gọi là Thông Linh Trong Trường Ma, có vô số lời đồn đại kỳ lạ về ngôi trường này, bên trong cũng cất giấu rất nhiều lệ quỷ, mặc dù trước đây chúng ta từng có chút mâu thuẫn, nhưng dựa vào thái độ phải chịu trách nhiệm, tôi phải nói cho mấy cậu biết rằng cảnh mới này rất nguy hiểm, nếu không cẩn thận, có thể sẽ không quay lại được.”
“Tôi biết, tôi biết, chúng ta hãy bắt đầu đi.” Cái người lùn đó cứ ồn ào không ngừng.
Lưu Giang sẽ phát trực tiếp toàn bộ hành trình này, vì vậy Trần Ca nhất định phải nói rõ ràng, có thể không lâu nữa những cư dân mạng xem buổi phát sóng trực tiếp sẽ hiểu được ý tốt của Trần Ca, và lúc đó sẽ cảm thấy Trần Ca thực sự là một người chính trực.
“Được rồi, dù sao thì cậu cũng đường đường chính chính đến khiêu chiến, tôi cũng sẽ không cố ý gài bẫy mấy người, cảnh mới bao gồm năm nhiệm vụ chính và rất nhiều nhiệm vụ phụ, chỉ cần mấy cậu có thể hoàn thành một trong các nhiệm vụ chính, tôi sẽ tính cho các cậu là thành công qua cửa.” Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì Trần Ca thuộc loại người có vẻ lương thiện, chính trực: “Toàn bộ đều được phát sóng trực tiếp, tôi sẽ không cố ý làm khó mấy cậu, năm nhiệm vụ này có cái cực kỳ khó, cũng có cái có độ khó trung bình, tất cả nhiệm vụ đều ở trong hộp gỗ, mấy cậu tự rút thăm đi.”
Trần Ca lấy ra chiếc hộp gỗ vừa làm tối qua từ dưới quầy, đặt một cây bút bi được dán đầy băng keo vào trong hộp.
Anh giơ chiếc hộp gỗ lên, trên bề mặt chiếc hộp viết rất nhiều chữ.
“Nhiệm vụ số 1: Tìm mười ba bức tranh sơn dầu trong Thông Linh Trong Trường Ma, và đặt toàn bộ chúng vào trong phòng vẽ của câu lạc bộ nghệ thuật, thời hạn là 60 phút.”
“Nhiệm vụ số 2: Khám phá bí mật về sự hồi sinh của người chết, tìm điện thoại di động của cậu học sinh mất tích Lâm Tư Tư, giúp cậu ta hoàn thành tâm nguyện, thời hạn là 60 phút.”
“Nhiệm vụ số 3: Hiệu trưởng Thông Linh Trong Trường Ma vẫn luôn là một bí ẩn, văn phòng của ông ta ẩn chứa nỗi tuyệt vọng sâu nhất của trường ma, thời hạn là 60 phút.”
“Nhiệm vụ số 4: Khám phá 7 địa điểm kỳ lạ trong trường học! Một sự lật lại kinh điển! Quá khứ của 7 lệ quỷ đáng sợ nhất!”
“Nhiệm vụ số 5: Màn sương máu bao phủ hành lang, chiếc gương lộn ngược là lối ra duy nhất.”
Nếu chỉ nhìn vào mặt chữ thì nhiệm vụ số 1 có vẻ là đơn giản nhất, không cần giải đố hay mạo hiểm mà chỉ cần từ từ tìm kiếm là có thể, còn mấy nhiệm vụ còn lại đều có liên quan đến lệ quỷ hoặc được mô tả một cách mơ hồ.
“Có một số tờ giấy ghi số đặt trong hộp gỗ, rút ngẫu nhiên một số, mấy cậu phải đi làm một vài nhiệm vụ.” Nói xong, Trần Ca đặt hộp gỗ trước mặt Lưu Giang.
Mấy người đứng nhìn nhau, việc bốc được nhiệm vụ tốt hay xấu ảnh hưởng trực tiếp đến độ khó trong quá trình qua cửa.
“Để tôi đến rút.” Lưu Giang thò tay vào hộp gỗ lấy ra một tờ giấy, trên tờ giấy trắng có viết cong cong vẹo vẹo một số “1”.
“Nhiệm vụ số 1!” Lưu Giang thở phào nhẹ nhõm, khẽ liếc nhìn Trần Ca, phát hiện lông mày của Trần Ca khẽ cau lại: “Nếu không phải thời gian có hạn, tôi thực sự muốn làm hết tất cả các nhiệm vụ, thật đáng tiếc.”
“Nhiệm vụ chính là do mấy người rút ra, thứ cậu nhận được là do chính cậu lựa chọn.” Mặt Trần Ca không chút thay đổi và có vẻ hơi phiền muộn, trên thực tế anh không quan tâm đến kết quả của việc rút số trong hộp gỗ, tất cả giấy ở trong hộp gỗ đều là giấy trắng, Lưu Giang lấy tờ nào, Trần Ca để Bút Tiên viết số lên tờ giấy đó.
Ban đầu anh còn lo lắng về những du khách khác đi đến, cho nên không ghi hết số lên mấy tờ giấy, mà là áp dụng phương pháp này.
“Bây giờ có thể đưa chúng tôi đi tham quan chưa?”
“Còn có một điều nữa.” Trần Ca đặt hộp gỗ trở lại quầy, dẫn mọi người đến cửa Phòng Thay Đồ Của Lệ Quỷ: “Cảnh mới bình thường đều yêu cầu tất cả du khách phải thay quần áo, nhưng đây là lần đầu tiên mấy cậu đến đây tham quan, tôi cũng sẽ không ép. Hãy cầm theo thẻ học sinh này, nhớ kỹ, cho dù thế nào cũng không được làm mất thẻ học sinh, chỉ khi cầm tấm thẻ này, mấy cậu mới không bị lạc.”
Sau khi mọi người đã nhận được thẻ học sinh của mình, chỗ quầy tiếp tân của nhà ma vang lên tiếng bước chân, lại có năm du khách nữa bước vào, hai trong số họ là sinh viên của Học viện Pháp Y Hàm Giang, và ba người nữa đứng phía sau để đảm bảo rằng họ sẽ không bị vào livestream.
Năm người đã ký vào cam kết không truy cứu trách nhiệm và bắt đầu rút thăm nhiệm vụ, thật không may, bọn họ đã rút vào nhiệm vụ thứ 5.
“Đến đây tập hợp đi.”
Sau khi mọi người đã sẵn sàng, Trần Ca dẫn họ vào cảnh dưới lòng đất.
Những cuộn giấy ố vàng bay tung tóe trên mặt đất, tiếng la hét của du khách vang lên bên tai.
“Đi theo tôi.” Trần Ca dẫn mười sáu du khách đi vào lòng đất, dừng lại ở giữa hai cảnh Trường Trung học Mộ Dương và Nhà Xác Dưới Lòng Đất.
“Đó chính là Thông Linh Trong Trường Ma sao?” Lưu Giang lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Đó là cảnh hai sao Trường Trung Học Mộ Dương, cảnh mà cậu phải tham quan là ở chỗ này.” Trần Ca dùng hai tay đẩy cánh cửa sắt gỉ trước mặt, bên trong cánh cửa vang lên một tiếng hét thảm thiết, cảm giác âm u lạnh lẽo xâm nhập vào trong quần áo, cảm giác bị rình rập tự nhiên sinh ra.
Hai chân Lưu Giang vô thức lui về phía sau, cơ thể theo bản năng muốn trốn khỏi nơi này, nếu không phải đang phát sóng trực tiếp, cậu ta đã quay đầu bỏ chạy rồi.
“Nhiệm vụ số 1 có giới hạn thời gian là 60 phút, nếu cậu muốn bỏ cuộc, chỉ cần gọi trợ giúp, bây giờ đếm ngược bắt đầu, chúc các cậu chơi vui vẻ!”
Trần Ca từ đầu đến cuối đều giữ nguyên nụ cười, không có bất kỳ người nào có thể bắt lỗi được anh.
“Uỳnh!”
Lối vào chính của Thông Linh Trong Trường Ma bị đóng chặt, dây xích quấn chằng chịt, lối ra duy nhất bị khóa chặt lại.
Bước ra mấy cảnh dưới lòng đất, Trần Ca bước vào phòng điều khiển chính, bật hai bản nhạc nền là Black Friday và Áo Cưới, giai điệu quen thuộc vang lên bên tai.