“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Hành lang tầng năm càng ngày càng có nhiều người, không ít người thuê nhà chạy tới, Trần Ca kéo Ôn Tình đi đến góc hành lang, lúc này tốt nhất không nên chạy vào đám đông.
Cánh cửa máu của Hướng Noãn không hề biến mất, ngay khi Trần Ca bước vào cửa, con quái vật trong phòng khách cũng đi theo.
Lúc đó, anh đã cố gắng đóng cửa lại, nhưng tiếc rằng anh không phải là "người đẩy cửa", cho nên không thể đóng được cánh cửa máu đó.
Lúc này Trần Ca đang nghi ngờ rằng kẻ sát nhân chính là con quái vật đã theo anh vào cửa, nhưng anh là người duy nhất trong khu chung cư này biết được sự tồn tại của con quái vật đó.
“Phải tìm cách dẫn đường cho mấy người thuê nhà tìm con quái vật đó.” Nhìn căn nhà đẫm máu, Trần Ca hít thở một hơi, dám làm chuyện điên cuồng như vậy ở sau cánh cửa của người khác, chắc chắn con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa phải có chỗ dựa vào.
“Việc nghiên cứu về cánh cửa của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đáng lẽ phải bắt đầu từ lâu, bọn họ hiểu rõ về "cánh cửa" hơn mình rất nhiều, trong mắt mình, thế giới đằng sau cánh cửa là nơi đầy sát khí, nhưng có thể trong mắt họ lại khác.”
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa hẳn là đã nuôi dưỡng rất nhiều quái vật, chẳng hạn như Không Cười.
Những con quái vật này đánh mất mình, thiếu tình người, luôn mỉm cười, luôn bị người khác chán ghét, rất thích hợp với môi trường bên trong cánh cửa.
Đứng trong góc hành lang, Trần Ca vừa lắng nghe lời bàn tán của những người hàng xóm, vừa nắm bắt thời gian để suy nghĩ về các biện pháp đối phó.
“Việc người ngoài đi vào giết người là rất dễ hiểu, cánh cửa hành lang đã bị khóa và không thể rời khỏi tòa nhà này, vì vậy hung thủ cần một căn phòng an toàn tuyệt đối để ẩn náu. Sau khi giết chủ nhân căn nhà, sau đó nó có thể ở trốn ở trong phòng, sử dụng căn phòng đó là đường lui, tìm cơ hội lục soát toàn bộ tòa nhà.”
Từ sự việc này có thể thấy rằng Trần Ca và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có phong cách hành xử hoàn toàn khác nhau, cách làm của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa là hoàn toàn không từ thủ đoạn. Trong mắt họ, những "người" ở phía sau cánh cửa không thể được gọi là người, miễn là kết quả có lợi cho bọn họ thì bọn họ có thể ra tay giết tùy ý.
“Những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa suy nghĩ rất tốt, nhưng trong quá trình thực hiện có thể đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến chúng phải bỏ căn phòng này và chọn căn phòng khác.” Nghĩ đến đây, Trần Ca nhìn cô gái đang ôm cái xác trong nhà: “Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa bỏ căn phòng này là vì cô gái kia sao?”
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca cũng không tìm thấy bất kỳ vị trí đặc biệt nào trên người cô gái, cô gái này nhu nhu nhược nhược, dường như không có bất kỳ mối đe dọa nào.
“Nhường đường một chút! Đừng cản đường!" Trong khi Trần Ca đang suy nghĩ, giọng nói của một thanh niên vọng ra từ trên tầng sáu.
Anh quay lại nhìn thì thấy một người đàn ông đang vội vã chạy từ tầng sáu xuống, trông người đàn ông này có vẻ lo lắng hơn bất kỳ người hàng xóm nào khác.
“Yến Nhi!” Người đàn ông trẻ hét lên một cái tên xa lạ, cô gái bên trong nhà càng khóc lớn hơn sau khi nghe thấy giọng nói của người đàn ông trẻ.
Đi qua đám người, khi người thanh niên đi đến cửa phòng 504, cậu ta trực tiếp ngây người, đứng ở trước cửa phòng, cả người như bị rút hết sức lực.
“Anh...” Trên mặt cô gái đầy máu và nước mắt, trông thật đáng thương mà cũng rất đáng sợ.
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Người thanh niên vào nhà quỳ bên thi thể người đàn ông trung niên, thân thể cậu ta không ngừng run rẩy, như không thể tin được những gì mình nhìn thấy trước mắt.
Cuối cùng cô gái cũng tìm được chỗ để dựa vào, vừa khóc vừa bắt đầu kể chuyện vừa xảy ra.
Cô gái trẻ này tên là Khuất Yến, cô ấy sống trong phòng 504 với cha cô là Khuất Quý, anh trai cô là Khuất Doanh thì sống trong phòng 601 với bạn gái của mình.
Bình thường Khuất Yến đi ngủ tương đối sớm, bởi vì chứng ngủ ngáy đặc biệt nghiêm trọng của cha cô cho nên cô thường đóng cửa phòng ngủ khi đi ngủ.
Nhưng vừa rồi, Khuất Yến đang ngủ say đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ trong phòng của mình, giống như có một con chuột đang cắn tủ quần áo, cũng giống như có thứ gì đó đang bò dưới gầm giường.
Khuất Yến rất nhát gan, vì vậy cô lập tức bật đèn ngủ lên.
Trong phòng không có gì thay đổi nhưng Khuất Yến vẫn không thể ngủ lại được, trong đầu cô luôn suy nghĩ lung tung, cảm giác có người đang trốn trong tủ hoặc là dưới gầm giường.
Trằn trọc mãi không ngủ được, Khuất Yến càng nghĩ càng sợ hãi, cô ôm chăn bông rời khỏi phòng đi tìm cha mình.
Khi cô gõ cửa phòng ngủ của cha mình, Khuất Yến nói với cha cô rằng cô rất sợ, và cô cảm thấy như thể có người khác đã vào phòng mình.
Khuất Quý tùy tiện an ủi Khuất Yến vài câu, không để tâm đến lời nói của đứa trẻ đó, thấy Khuất Yến nhất định không chịu về phòng ngủ, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là để Khuất Yến ngủ ở trong phòng ngủ của mình.
Ông ấy nói với Khuất Yến rằng mình sẽ nằm canh ở phòng khách, không cho kẻ xấu nào vào, để Khuất Yến có thể yên tâm đi ngủ.
Sau khi nói lời chúc ngủ ngon với Khuất Yến, người đàn ông trung niên rời phòng ngủ và đi đến phòng khách.
Sau khi cha rời đi, trong lòng Khuất Yến vẫn cảm thấy có chút sợ hãi cho nên đã khóa cửa phòng ngủ lại.
Khoảng vài phút sau, Khuất Yến vừa cảm thấy buồn ngủ, lại đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Âm thanh chỉ vang lên một chút, sau khi phát hiện cửa không mở được thì cũng không xuất hiện nữa.
Bị dọa như vậy cho nên Khuất Yến không dám ngủ nữa, cô lớn tiếng gọi cha mình, nhưng bên ngoài phòng cũng không có tiếng trả lời.
Trong lòng cô càng lúc càng sợ hãi, giọng nói cũng càng lúc càng lớn, thẳng đến khi cửa phòng khách bị gõ và tiếng nói của hàng xóm truyền đến từ bên ngoài cửa chống trộm, cô mới hạ quyết tâm mở cửa phòng ngủ để kiểm tra.
Khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, đầu óc cô gái trở nên trống rỗng, khắp mọi nơi trong phòng đều có vết máu, còn cha mình thì ngã lăn ra giữa phòng, nằm yên bất động.
Cô gái cũng không biết mình đã mở cửa chống trộm bằng cách nào, người hàng xóm ngoài cửa vốn muốn nhắc cô gái yên tĩnh đừng ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mình, nhưng sau khi anh ta nhìn thấy cảnh tượng bên trong nhà thì cũng trực tiếp ngẩn ra.
“Cửa hành lang bị khóa, hung thủ chắc chắn vẫn còn ở trong tòa nhà này!” Khuất Doanh cố gắng hết sức để bản thân bình tĩnh lại, cố nén nỗi buồn, đôi mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm những người hàng xóm xung quanh: “Kẻ giết chết cha của tôi vẫn đang ở trong tòa nhà này!”
Những người hàng xóm xung quanh cũng nhìn nhau, có một kẻ sát nhân đang lẩn trốn giữa những người hàng xóm thường hay cúi đầu không nhìn nhau, chuyện này thật là kinh khủng.
Nhìn Khuất Doanh và Khuất Yến đang đau đớn, sau khi nghe rõ sự việc, trong mắt Trần Ca hiện lên một chút nghi ngờ.
“Lần đầu tiên khi Khuất Yến phát hiện ra có gì đó không ổn, hình như có người khác đã vào phòng, chuyện xảy ra sau đó cũng chứng tỏ suy đoán của cô ấy, nhưng làm sao người đó lại có thể vào nhà họ Yến một cách lặng lẽ như vậy được?”
“Hung thủ có thể đã có chìa khóa của nhà họ Yến, đồng thời biết rất rõ nhà họ Yến, kết hợp với thứ tự mà cậu ta chạy đến cũng như quần áo mà cậu ta đang mặc, tại sao mà mình lại cảm thấy rằng hung thủ rất có khả năng chính là anh trai của Khuất Yến - Khuất Doanh nhỉ?”
Phân tích của Trần Ca không phải là không có lý, anh đã đi theo cảnh sát Hàm Giang và giải quyết vô số vụ án, anh rất quen thuộc với điều tra và phản trinh sát, xây dựng logic, chuỗi chứng cứ...
“Khuất Doanh sống ở tầng sáu, không xa tầng năm lắm, chắc chắn có thể nghe thấy tiếng hét của Khuất Yến, nhưng cậu ta không những không phải là người đầu tiên chạy đến mà còn đợi cho đến khi hàng xóm đều ở đó rồi mới xuất hiện, trong khoảng thời gian đó, cậu ta đang làm cái gì?”
“Thay quần áo dính máu? Rửa sạch vết máu trên tay?”
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Khuất Doanh và Khuất Yến, Trần Ca thực sự có một suy đoán táo bạo hơn.
Hung thủ cũng có thể là Khuất Yến, đây chỉ là một vở kịch do cô ta tự biên tự diễn, nhưng khả năng này khó xảy ra.
Suy cho cùng thì vẫn cần phải có mục đích phạm tội, tại sao bọn họ lại muốn giết Khuất Quý?
Ngay từ đầu, Trần Ca còn suy đoán hung thủ là Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhưng dường như mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Tình hình trở nên phức tạp hơn, não của Trần Ca nhanh chóng suy nghĩ, qua cuộc nói chuyện giữa những người hàng xóm, anh đã biết được mối quan hệ giữa Khuất Doanh và Khuất Quý rất kém, bởi vì mối quan hệ giữa Khuất Doanh và bạn gái của cậu ta nên hai bên đã cãi nhau vô cùng to, Khuất Doanh cũng vì chuyện này mà chuyển ra ngoài.
Khuất Doanh có lý do để giết hại Khuất Quý, nhưng lý do này là cũng không chắc chắn cho lắm, cho dù nói thế nào thì Khuất Quý cũng là cha của Khuất Doanh, cậu ta cũng khó có thể trực tiếp âm mưu giết cha mình chỉ vì một cuộc cãi vã cả.
“Trên bức tường vẽ đầy các hoa văn khác nhau đại diện cho lời nguyền, người ra tay sát hại có lẽ chính là quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, điều đó thì không có vấn đề gì, nhưng mình vẫn cảm thấy rằng có ai đó đang hỗ trợ những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đó.” Ánh mắt Trần Ca nhìn chằm chằm vào Khuất Doanh: “Có lẽ nào giữa quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và Khuất Doanh đã đạt được một thỏa thuận nào đó không? Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã giết chết người cha đáng ghét của Khuất Doanh, còn Khuất Doanh thì cung cấp cho nó nơi trú ẩn. Cứ như vậy, âm mưu giết người không chỉ thỏa mãn lợi ích của cả hai mà còn có thể buộc chặt hai bên lên chung một cái thuyền.”
Những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa hiểu rõ các quy tắc đằng sau cánh cửa hơn Trần Ca rất nhiều, chúng đã nghiên cứu cánh cửa từ rất nhiều năm trước, và chúng biết cách làm thế nào để biến cánh cửa trở thành của mình.
Lợi ích và uy hiếp tiến hành đồng bộ, bọn họ có thể hợp tác với bất cứ người nào.
Đối mặt với cái ác chính là cái ác cực độ hơn, những con quái vật trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ không phải lo mình sẽ bị hại.
“Có vẻ như mình đã đánh giá thấp Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rồi.” Trần Ca kéo Ôn Tình lui về phía sau mấy bước, bọn họ trốn ở trong đám người, tránh được ánh mắt của Khuất Doanh.