Tiếng khóc của đứa trẻ phát ra từ mọi hướng, không thể xác định được vị trí của nguồn âm thanh.
“Anh Bằng, anh có cảm thấy tiếng khóc này có hơi quen thuộc không?” Trần Ca có Tai Quỷ, anh nín thở, yên lặng lắng nghe, một lúc sau, anh đã phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc, một trong những tiếng khóc đang phát ra này có một chút gì đó giống với Ngô Thanh.
Không phải đứa bé đó vẫn đang trốn trong căn phòng nhỏ sao?
Trần Ca nghĩ mãi mà không rõ, anh nhìn về phía Ngô Kim Bằng, lúc này người đàn ông cao lớn đó đang không ngừng run rẩy, anh ta đã bị những con quái vật đó đẩy đến cực hạn.
Dù là thể xác hay tinh thần, anh ta gần như đã không thể chịu đựng được.
Ngực phập phồng, thở hổn hển một cách dữ dội, lưng của Ngô Kim Bằng dựa vào tường bệnh viện, đôi mắt đỏ ngầu, sưng đến đáng sợ.
“Anh không sao chứ?”
Lúc nãy khi cùng nhau trốn thoát, Trần Ca cũng không để ý, trong tiềm thức anh vẫn luôn áp tố chất cơ thể tốt của mình vào người Ngô Kim Bằng, trên thực tế thì không phải ai cũng giống như anh, anh có một thể lực sánh ngang ngửa với các vận động viên.
“Đi, đi cửa sau.” Không dám ở lại nữa, sau khi đi vào bệnh viện thì cư xử của Ngô Kim Bằng có chút bất thường, hình như lần trước anh ta đi vào đây đã xảy ra chuyện gì đó, tạo ra bóng đen tâm lý rất lớn cho anh ta, nếu như không phải vì bị ép đến đường cùng, anh ta chắc chắn sẽ không chọn vào bệnh viện một lần nữa.
Tiếng khóc của đứa trẻ càng ngày càng lớn, trong đó tiếng khóc giống với giọng nói của Ngô Thanh dần dần bị những âm thanh khác lấn át, Trần Ca để ý một cách cẩn thận, im lặng đi theo sau Ngô Kim Bằng.
Tuy rằng bệnh viện ở thành phố cổ rất nhỏ nhưng loại phòng nào cũng có, nhìn từ bên ngoài vào thì khá là bình thường, cho dù đi vào bệnh viện vào ban đêm cũng rất bình thường, không có chỗ nào đáng sợc ả.
Đi qua hành lang không người, Ngô Kim Bằng dẫn Trần Ca đến chỗ giao nhau của hai cầu thang, lúc này tiếng khóc của đứa trẻ bên tai anh đã đến mức đinh tai nhức óc.
“Cậu có nhìn thấy cái cửa sổ ở góc cầu thang không? Nhảy từ đó ra ngoài thì chính là phố Tây, chúng ta có thể tạm thời thoát khỏi lũ quái vật đó.” Ngô Kim Bằng sau khi nói xong cũng không hề cử động, trong mắt anh ta đầy sự sợ hãi khiến Trần Ca biết rằng mọi thứ có thể không đơn giản như vậy.
“Em trai, nhớ chú ý một chút, khi đi lên tầng, bất kể cậu nghe thấy gì hay nhìn thấy cái gì cũng đừng dừng lại mà hãy chạy một mạch lên tầng, hiểu không?" Ngô Kim Bằng dặn dò Trần Ca một câu: “Nếu cậu cảm thấy ba lô quá nặng, tôi có thể cầm hộ cậu trước, sau khi đi lên hết cầu thang nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất để lao đến trước cửa sổ!”
“Hiểu rồi, từ nhỏ tôi đã chạy nhanh.”
Ngô Kim Bằng và Trần Ca đồng thời đứng cạnh nhau ở đầu cầu thang, hai người họ đã chuẩn bị kỹ càng, sau khi nhìn nhau một cái, đồng thời di chuyển, và chạy về phía cửa sổ.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân, khi mới bước đi bước đầu tiên, Trần Ca còn chưa cảm thấy gì, nhưng khi anh tiếp tục chạy về phía trước, tiếng khóc của đứa trẻ truyền thẳng vào tai anh như sóng âm, trong lúc đó trong não anh tràn ngập tiếng khóc của đứa trẻ, thậm chí còn khiến anh cảm thấy choáng váng đầu óc.
“Đừng dừng lại!” Ngô Kim Bằng rõ ràng đã từng trải qua một lần, ông anh này vẫn không quên quay đầu quan tâm đến Trần Ca lúc nguy cấp nhất, và lớn tiếng nhắc nhở.
Tiếng khóc của đứa trẻ càng lúc càng lớn, cầu thang dưới chân trở nên mềm nhũn, như thể thứ anh dẫm lên hoàn toàn không phải cầu thang làm bằng bê tông.
Trần Ca cúi đầu nhìn xuống, thấy một đôi bàn tay nhỏ bé đang từ dưới đất vươn ra nắm lấy chân anh, không biết từ khi nào hành lang trống trải đã có đầy những đứa trẻ không mặt.
Cho dù Trần Ca là người hiểu biết và thông thái, khi nhìn thấy cảnh này anh cũng phải do dự một lát, anh tránh những đứa trẻ này theo bản năng và bước lên bậc thang.
Trên tầng hai của bệnh viện phát ra một tiếng mở cửa, khi Trần Ca ngẩng đầu nhìn lên, một làn máu đỏ tươi tuôn ra từ hành lang trên tầng hai và đánh về phía Trần Ca cùng Ngô Kim Bằng một cách nặng nề.
“Nhảy cửa sổ! Đừng dừng lại!" Trần Ca lao đến trước cửa sổ, khi anh mở cửa sổ ra, máu đã lao đến ào ào, ngay lúc đó, anh có thể lựa chọn nhảy ra khỏi cửa sổ, nhưng nếu anh làm vậy, Ngô Kim Bằng sẽ bị làn sóng máu này cuốn trôi.
“Nắm lấy tay tôi!” Khi Trần Ca thốt ra những lời này, sóng máu đã lao qua, ngay lập tức nhấn chìm anh và Ngô Kim Bằng.
Mùi máu tươi xộc vào khoang mũi, không thể thở được, khắp người đều đau đớn dữ dội.
Trần Ca miễn cưỡng mở mắt ra, Ngô Kim Bằng đã nắm được vào ba lô của Trần Ca vào phút cuối.
Làn sóng máu tuôn ra từ tầng hai như vô tận, trong làn sóng, ngoài tiếng khóc của trẻ con, một giọng nói thứ hai bắt đầu mơ hồ xuất hiện, đó là tiếng thì thầm của một người phụ nữ, từ xa đến gần.
“Cậu chạy trước đi! Đừng động vào tôi!" Sau khi bị máu tươi rửa sạch, Ngô Kim Bằng đến đứng cũng không vững, anh ta có thể cảm giác lần này mình lành ít dữ nhiều.
“Vẫn còn có cơ hội, hãy nghĩ đến con trai của anh!”
Khi Trần Ca quay lại để nói chuyện, một người phụ nữ với chiếc kẹp tóc màu đỏ xuất hiện ở cuối góc trên tầng hai, cô ta đang mặc một chiếc váy bà bầu không phù hợp, khuôn mặt không có ngũ quan đang đối diện với Trần Ca cùng Ngô Kim Bằng.
Những lời thì thầm của người phụ nữ trở nên rõ ràng, giống như một lời nguyền không thể thoát khỏi, cũng như là một con rắn độc chết người không ngừng chui sâu vào trong tâm trí.
“Kim Bằng, anh còn nhớ em không?”
“Em có phải là một người mẹ tồi tệ không?”
“Có phải anh đang oán hận em không?”
“Khi đứa trẻ đó mới sinh ra, thậm chí nó còn không thể khóc được, nhưng đây có phải là lỗi của em không?”
“Nếu nó là một đứa trẻ bình thường, em chắc chắn sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy, nhưng anh cũng đã nghe lời bác sĩ nói rồi đấy, hoàn cảnh của thằng bé rất đặc biệt, chúng ta thực sự không có khả năng nuôi nó. Thằng bé lớn lên cùng chúng ta, sẽ chỉ trở thành một con quái vật mà mọi người đều ghét thôi.”
“Nếu như nó là một đứa trẻ bình thường, em thật sự sẽ cùng anh nuôi nấng nó nên người.”
“Nhưng nó không phải là một đứa trẻ bình thường, em không thể chịu đựng được nữa, cuộc sống của em chỉ mới bắt đầu, em không muốn bị ràng buộc với nó như thế này.”
“Ngô Kim Bằng, anh đi với em có được không? Chúng ta cùng nhau bỏ trốn nhé?”
“Đừng nghĩ rằng em ích kỷ, chúng ta đã vượt qua quá khó khăn, em không muốn tiếp tục như thế này nữa.”
“Cho dù sau này nó có lớn lên, anh cho rằng nó sẽ thực hạnh phúc sao?”
“Anh có muốn nó trở thành một người giống như em trai của anh sao?”
“Anh phải biết rằng, một ngày nào đó anh sẽ già đi, ai sẽ chăm sóc cho em trai anh? Ai sẽ chăm sóc cho đứa trẻ đó?”
“Thay vì cùng nhau đi đến ngày đó, tốt hơn là hãy sống cho chính mình.”
“Anh ở trong lòng em chính là một cánh chim tự do không bị trói buộc, anh hãy đi cùng em đi.”
Khuôn mặt trống rỗng của người phụ nữ đang dần thay đổi, cô ta giẫm lên những dòng máu và chẳng biết đã xuất hiện trước mặt Ngô Kim Bằng từ bao giờ.
Bàn tay nhợt nhạt nhấc lên khỏi làn nước đẫm máu, từ từ nâng khuôn mặt của Ngô Kim Bằng lên.
“Hạnh phúc, niềm vui, khát vọng, tự do, mọi thứ anh theo đuổi đều ở đây, tại sao anh lại không muốn đưa tay ra chứ?”
Người phụ nữ nhẹ nhàng dựa vào người Ngô Kim Bằng, để đầu Ngô Kim Bằng ghé vào người mình: “Em không yêu cầu anh hứa hẹn điều gì với em, đây chính là lần đầu tiên, chúng ta cùng đi đi.”
Ngô Kim Bằng nhìn khuôn mặt của người phụ nữ đó, khuôn mặt không có ngũ quan càng ngày càng mờ đi, đôi mắt đỏ ngầu dần dần mất đi ánh sáng, thân thể mệt mỏi đã không giãy giụa nữa, dường như coi người phụ nữ đó thành một bến cảng.
Bàn tay nắm chặt ba lô của Trần Ca từ từ nới lỏng, cơ thể Ngô Kim Bằng đã bị chìm trong biển máu, ngay khi Trần Ca nghĩ rằng Ngô Kim Bằng sắp bỏ cuộc, người cha cao gần hai mét trong mắt Ngô Thanh này đột nhiên đưa tay ra và nắm lấy cánh tay của người phụ nữ không có khuôn mặt.
“Mang theo Ngô Thanh! Hai người chạy đi!”