Trần Ca gặp hai thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ ở thôn Hoạt Quan, có lẽ lúc đó Hiệp hội kể chuyện lạ vẫn còn một thành viên nữa đang lo chuyện cảnh sát ở Cửu Giang.
Ngay từ đầu, anh cho rằng án mạng móc mắt liên quan tới thôn Hoạt Quan, bây giờ xem ra, mục đích thực sự của Hiệp hội kể chuyện lạ chỉ sợ là để đối phó anh.
Trương Nhã và Hứa Âm đều ngủ say, lệ quỷ mà Trần Ca có thể sử dụng chỉ có Diêm Đại Niên - người được xưng là mạnh nhất dưới áo đỏ nhưng trên thực tế chỉ có chức năng phụ trợ mà thôi.
“Trong thôn Hoạt Quan, Hiệp hội kể chuyện lạ đã nắm được tình hình thực tế của mình, bây giờ bọn họ biết Trương Nhã đang ngủ say, cục diện hơi bất lợi đối với mình.”
Trần Ca nhìn bản đồ trên bàn không nói gì, cục diện với anh chỉ có một chút bất lợi mà thôi, nhưng đối với Hiệp hội kể chuyện lạ lại là ranh giới sập bàn.
Ngô Phi bị nữ quỷ trong thôn Hoạt Quan đánh giết, điện thoại màu đen không có thông báo hắn ta chết, nhưng sau đó lại có một chi tiết nhỏ, sau khi nữ quỷ nhặt áo choàng màu đen mà Ngô Phi mặc lên thì vô cùng hưng phấn, lập tức rời đi.
Thật ra Trần Ca luôn nghi ngờ rằng Ngô Phi vẫn ẩn giấu một phần ý chí khác ở trên người quỷ thế thân, sau đó để quỷ thế thân ở nơi khác.
Sau khi nữ quỷ nhặt được áo choàng đen thì vui vẻ như vậy, hiển nhiên là trong áo choàng đen có vật gì đó rất quan trọng, nói không chừng có cất giấu một quỷ thế thân.
Nếu quả thực như vậy, Ngô Phi rơi vào tay nữ quỷ thì còn khổ sở hơn là chết.
Kế hoạch của Hiệp hội kể chuyện lạ về thôn Hoạt Quan thất bại, đã thế còn mất một thành viên. Bây giờ hiệp hội đó chỉ còn hai người.
Hai người còn lại kia, một thì bị cảnh sát truy nã, một thì đánh nhau với bác sĩ Trần trong thôn Hoạt Quan, hai bên dường như cũng là cục diện mày chết tao sống.
Trần Ca hiểu rõ thời gian này Hiệp hội kể chuyện lạ cũng không dễ chịu gì, anh chỉ sợ bây giờ bọn họ chó cùng rứt giậu mà thôi.
Dù sao với người điên thì có thể làm ra bất cứ chuyện điên rồ gì.
“Năm lần giết người đều vây quanh khu vui chơi Thế Kỷ Mới, điều này không phải là chuyện trùng hợp, mục tiêu kế tiếp của bọn chúng rất có thể là cậu.” Đội trưởng Nhan cất bản đồ đi: “Chúng tôi đã tìm được tung tích của hung thủ rồi, đoán chừng trong vòng ba ngày sẽ đưa hắn ta về quy án. Trong khoảng thời gian này, buổi tối cậu không nên ở lại khu vui chơi.”
“Cháu hiểu.” Lúc này, Trần Ca mới rõ rằng đội trưởng Nhan muốn mình tới chi cục thành phố vì nguyên nhân gì, cảnh sát muốn bảo vệ anh.
Đội trưởng Nhan lại hỏi thăm Trần Ca mấy vấn đề nữa, trong quá trình hỏi thăm, ông cũng vô tình cố ý để lộ một số thông tin của vụ án móc mắt, những điều này Trần Ca đều ghi tạc trong lòng.
Tới tận 9 giờ tối, đội trưởng Nhan mới để anh rời đi.
Trần Ca rời khỏi chi cục thành phố, lấy điện thoại di động ra, Cao Nhữ Tuyết vẫn không gọi điện thoại cho anh.
“Nếu như cô ấy nóng lòng chờ, nhất định sẽ nói với mình một tiếng. Lẽ nào trong quá trình chờ đã xảy ra chuyện gì đó?” Trần Ca luôn cảm thấy biểu hiện vừa rồi của Cao Nhữ Tuyết có vẻ kỳ lạ.
Anh ngồi trên taxi tới Học Viện Pháp Y của Đại Học Y Cửu Giang, trên đường đi Trần Ca lại gọi mấy cú điện thoại nữa cho Cao Nhữ Tuyết.
Giống như mấy lần trước, hai lần đầu không có người nghe, mãi đến lần thứ ba mới có người bắt máy: “Cô chờ có nóng lòng không?”
“Tôi đang ở khu phòng học cũ, anh mau qua đây đi, bạn cùng phòng của tôi càng lúc càng kỳ lạ.” Trong giọng nói của Cao Nhữ Tuyết lộ ra vẻ sốt sắng, dường như cô đang trốn ở nơi nào đó.
“Nếu bây giờ cô gặp nguy hiểm thì tôi kiến nghị cô lập tức báo cảnh sát, so với tôi tới thì cảnh sát tới càng tốt hơn.” Trần Ca thúc giục tài xế taxi lái nhanh hơn một chút.
“Bây giờ tôi lo lắng là bạn cùng phòng của tôi đã bị thứ gì tráo đổi linh hồn. Nếu cảnh sát tới thì sao cảnh sát có thể tin lời tôi được? Hai người bạn cùng phòng của tôi sẽ thực sự không quay về được.” Dường như Cao Nhữ Tuyết biết rất nhiều thứ, có thể nghe được điều này từ trong giọng nói của cô.
“Cô hãy cài đặt số 1 trong điện thoại thành số báo cảnh sát đi, cố gắng đi tới nơi có nhiều người. Nửa tiếng nữa tôi sẽ đến.”
Trần Ca kết thúc cuộc gọi, anh bắt đầu suy nghĩ: “Mỗi lần gọi cho Cao Nhữ Tuyết đều đến lần thứ ba mới gọi được, lúc nãy nói chuyện, bên người cô ấy rất yên tĩnh, dưới tình huống tồn tại nguy hiểm, sao cô ấy lại đi tới một nơi vắng người như vậy được?”
Trần Ca ngồi trong xe taxi, lần lượt gọi điện thoại cho Hạc Sơn và bác sĩ Cao.
…
9 giờ 30 phút tối, Cao Nhữ Tuyết nhìn phòng tự học càng lúc càng ít người, cô lại bấm số điện thoại của Trần Ca một lần nữa.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận...”
Đây là lần thứ hai mươi ba mà cô gọi cho Trần Ca trong đêm nay rồi, nhưng lần nào gọi cũng báo máy của đối phương đang bận.
“Không phải anh ta đã xảy ra chuyện gì chứ?” Cao Nhữ Tuyết mượn điện thoại di động của bạn học để gọi nhưng vẫn không có người nghe, giống như số điện thoại kia trúng lời nguyền vậy, mãi mãi cũng không gọi được.
“Tối qua ở phòng ngủ, lúc ba người kia tiến vào, mình gọi cho tất cả mọi người trong danh bạ nhưng chỉ có bên Trần Ca là khác với những người khác. Nhưng sao bây giờ lại ngược lại? Gọi cho những người khác chẳng có vấn đề gì, chỉ có gọi cho anh ta là luôn bận, anh ta đang gọi điện thoại cho ai sao?”
Cao Nhữ Tuyết cầm điện thoại di động, đang ngơ ngẩn thì bỗng nhiên vai bị vỗ một cái.
“Tiểu Tuyết, đi, trở về phòng ngủ thôi.” Lưu Nhàn Nhàn bắt chuyện muốn Cao Nhữ Tuyết cùng về phòng, biểu hiện của cô giống hệt như bình thường, dù thần thái hay động tác. Ngay cả thói quen và giọng nói đều không lôi ra chút khuyết điểm nào.
Nhưng đây chính là điều làm Cao Nhữ Tuyết lo sợ, trong lòng cô biết, có lẽ kẻ đứng trước mặt mình lúc này không phải bạn cùng phòng của mình.
“Các cậu cứ đi trước đi, mình còn chút chuyện nữa.” Cao Nhữ Tuyết cất điện thoại di động đi, liếc nhìn sách trên bàn.
“Gần đây cậu có vẻ mất tập trung, chẳng lẽ cậu có bạn trai thật à?” Lưu Nhàn Nhàn ghé sát vào người Cao Nhữ Tuyết, hành động thân mật, động tác quen thuộc, ngay cả đùa giỡn cũng giống như trước đây.
Bên cạnh chính là người bạn thân nhất, nhưng khi Lưu Nhàn Nhàn tới gần, thân thể của Cao Nhữ Tuyết không tự chủ được trở nên cứng ngắc, cô cảm thấy hơi lạnh.
“Vậy cậu làm xong sớm rồi trở về phòng ngủ nhé, mình đi trước đây.” Lưu Nhàn Nhàn cầm sách rời đi, sau khi cô đi khỏi phòng học, Cao Nhữ Tuyết lấy lại bình tĩnh một lần nữa.
“Đêm nay tuyệt đối không thể về phòng ngủ được.” Cao Nhữ Tuyết lấy di động ra gọi cho bác sĩ Cao.
“Ba, tối nay ba có ở nhà không? Con muốn về nhà ở một đêm.”
“Bây giờ ba đang ở bệnh viện, khoảng 12 giờ đêm mới về nhà. Sao đột nhiên con lại muốn về nhà vậy?”
“Gần đây bạn cùng phòng con rất kỳ lạ, đợi con về nhà rồi sẽ nói cho ba nghe.”
“Được.”
Cao Nhữ Tuyết cầm sách và bình nước đi ra khỏi phòng học, cô nhìn thấy Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đang đứng ở cầu thang nói chuyện, giống như hai người đang chờ cô vậy.
Cao Nhữ Tuyết tránh hai người đó, đi cầu thang bên kia rời đi, cô không về phòng ngủ, cầm sách và bình nước trực tiếp đón xe về nhà.
“Kỳ lạ thật, vì sao chỉ có điện thoại của Trần Ca là không gọi được, lúc nào cũng trong trạng thái máy bận?”
Cao Nhữ Tuyết lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Trần ca lần thứ hai mươi tư.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận...”