Tơ nhện màu đỏ máu để lại một hàng chữ trên ván cửa, điều kỳ lạ là khi ông cụ xoay lại xem thì những chữ đó đã hóa thành máu loãng và từ từ chảy xuống.
“Ông luôn tìm kiếm xác chị của Giang Linh là vì ông từng làm chuyện gì đáng thẹn với cô ấy à?” Trần Ca nghe ra sự hổ thẹn và tự trách từ giọng nói của ông cụ.
“Cậu vào nhà trước đi.” Ông cụ treo cái đèn cầm trên tay lên cửa, bí mật ẩn giấu nhiều năm dưới đáy lòng bị phát hiện khiến ông bối rối vô cùng.
Sau khi thấy Trần Ca bước vào, ông đứng giữa gian nhà gỗ thứ hai và thở ra thật dài: “Thật ra tôi biết ai là người giết vợ chồng đó bằng thuốc độc.”
“Ông biết ư?” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đứng trước cửa chứ không vào sâu hơn.
“Tôi có thể đoán được đại khái.” Ông cụ lật tấm ván của giường gỗ lên để lộ một bộ quan tài được giấu bên dưới.
Nó đen thùi và nhỏ hơn quan tài bình thường một chút.
“Quan tài này được chuẩn bị cho cô con cả của nhà họ Chu.” Ông đẩy nắp quan tài và lấy một tấm bài vị còn chưa hoàn thành ra, trên đó có viết ba chữ: Chu Tân Nhu.
“Tại sao ông lại chuẩn bị quan tài cho cô ấy? Lẽ nào ông có liên quan đến chuyện cô ấy mất tích à?”
“Muốn kể rõ chuyện này thì phải kể từ rất sớm trước kia.” Ông cụ ngơ ngẩn nhìn bài vị trong tay: “Lúc nhỏ tôi nghe người lớn trong thôn kể rằng có một thôn quan tài nằm sâu trong núi Cửu Giang, người trong thôn đó không qua lại với người ngoài và có ngoại hình rất kỳ quái, đồng thời cũng có rất nhiều phong tục quái đản, ví dụ như mỗi nhà đều phải chuẩn bị một quan tài sống, không biết được dùng để làm gì.”
Ông cụ nói nửa câu đầu thì Trần Ca còn hiểu, thôn đó nằm sâu trong núi lớn mà không qua lại với người ngoài thì phải kết hôn cận huyết, cũng vì thế nên tỉ lệ xuất hiện dị dạng sẽ rất lớn.
Thế nhưng nửa câu sau thì anh không hiểu nữa, mỗi nhà đều có một quan tài sống là sao? Chuyện đặt quan tài trong phòng là rất không may đấy.
“Ông này, bây giờ thôn kia còn ở đó không?” Trần Ca khép cửa phòng lại rồi khẽ hỏi.
“Ban đầu tôi cảm thấy thôn đó chỉ là một truyền thuyết, dù sao cũng chưa ai trông thấy nó, nhưng ai ngờ chuyện lạ lại xảy ra thật.” Ông cụ buông bài vị chị của Giang Linh xuống rồi thò tay tìm kiếm gì đó trong quan tài: “Thôn quan tài trong núi ấy gặp tai họa từ chục năm trước, một số gia đình đã tránh thoát.”
“Những người tránh được đều trông như người bình thường, hơn nữa không có thói quen kỳ quái trong truyền thuyết nên khi ấy thôn Bạch Gia dưới chân núi đã chứa chấp bọn họ.”
“Nhưng không ai ngờ rằng thôn Bạch Gia cũng xuất hiện bệnh dịch trong cùng năm ấy.” Giọng nói của ông cụ hơi hối hận. Hình như khi ấy có người phản đối chuyện chứa chấp những người kia nhưng không ai để ý đến.
“Mấy người đó mang bệnh từ trong núi ra hả?”
“Bây giờ ai nói rõ được chứ? Người có thể dọn đi đều dọn sạch, mười nhà thì chín nhà đi mất. Cuối cùng mấy gia đình đến từ thôn quan tài đó lại dựng nhà trong thôn, về sau còn sửa tên thôn, cũng là thôn Lâm Quan mà cậu đã thấy đó.” Cuối cùng ông cụ họ Bạch đã tìm ra thứ mình cần trong quan tài, đó là một bộ đồ vải màu đen.
“Tôi may bộ đồ này cho cô con gái lớn của nhà họ Chu, người chết bên ngoài cần mặc đồ đen để nhập quan, làm vậy thì sẽ không thấy rõ máu.” Bộ đồ trong tay ông cụ còn có một đặc điểm khác, hai sườn và phần lưng có bốn tay áo chỉ bằng một phần tư ống tay áo bình thường.
“Cậu cảm thấy bộ đồ này kỳ quái lắm phải không? Con gái lớn của nhà họ Chu trông như thế đó.” Giọng nói của ông cụ ngày càng nhỏ, Trần Ca có thể nhận ra sự khó chịu trong đó: “Cha mẹ của đứa bé đó trốn ra khỏi thôn quan tài, khi ấy người mẹ đã mang thai con bé, có thể nói đứa bé đó là “giống loài” cuối cùng của thôn quan tài ấy.”
“Kết hôn cận huyết không thể giải thích cho sự dị dạng đến mức độ này nữa, thôn quan tài đó có vấn đề rất lớn!”
Trần Ca không ngờ rằng đáp án sẽ thế này, anh có thể tưởng tượng ra hình dạng của Chu Tân Nhu thông qua bộ đồ đen do ông cụ đó may.
“Tôi không biết thôn quan tài có vấn đề hay không, tôi chỉ biết đứa nhỏ đó sống rất khổ. Cha mẹ của cô bé đó sợ người trong thôn nhìn thấy con mình nên hồi nhỏ nó luôn phải trùm thật kín dù trời có nóng đến cỡ nào đi nữa. Đến khi lớn lên, giấu không được thì bọn họ nhốt con bé trong phòng, không cho ra ngoài nữa.” Ông cụ xếp quần áo ngay ngắn rồi đặt lên nắp quan tài, không lâu nữa bộ đồ này sẽ được dùng đến.
“Sau đó thì sao?”
“Giấy không thể gói được lửa, người trong thôn phát hiện ra con gái lớn của nhà họ Chu. Điều khiến người ta không ngờ là người đã chạy nạn ra ngoài chung với bọn họ từ thôn quan tài ra chẳng những không đỡ lời giúp mà còn chuẩn bị giết cô con gái lớn luôn.”
“Bọn họ nói rất dữ dội, cuối cùng người thuộc thôn Bạch Gia phải ra mặt mới giữ được tình thế. Mọi người quyết định đuổi đôi vợ chồng đó ra khỏi thôn.”
“Cha của cô bé họ Chu là một thợ quan tài nên làm mộc rất thạo, sau khi rời khỏi thôn thì bọn họ sống ngay cạnh rừng đào, cuộc sống vô cùng túng thiếu.”
“Từng ngày trôi qua, cuộc sống lại trở nên yên bình, nghe nói đôi vợ chồng đó đã sinh ra đứa con gái thứ hai.”
“Ngay lúc mọi người cho rằng mọi chuyện đã qua thì đôi vợ chồng đó lại chạy về thôn và báo rằng con gái lớn của mình bỏ đi, dặn người trong thôn cẩn thận.”
“Cậu không nghe lầm đâu, bọn họ không nhờ người ta tìm con gái giúp mình mà chỉ dặn tất cả những người trong thôn cẩn thận hơn.”
“Vài ngày sau, người ta phát hiện ra cô con gái lớn nhà họ Chu ở sau núi, cha mẹ con bé đã treo nó lên và đánh một trận.”
“Sau khi yên lặng vài tháng thì cô con gái lớn lại chạy trốn nữa, mỗi lần bị tìm ra thì vợ chồng nhà đó đều đánh cô bé rất mạnh tay.”
“Hẳn là cậu vẫn chưa đến gian nhà gỗ được xây sâu trong rừng đào, đó là nơi nhốt cô con gái lớn nhà họ Chu, cha cô bé còn làm một bộ dụng cụ riêng nữa.”
“Người trong thôn xem cô con gái lớn là quái vật, cha mẹ thì ghét cay ghét đắng con bé, chỉ có mỗi cô em gái nhỏ tuổi đối xử tốt với con bé và xem con bé như là người thân.”
“Thân thể của cô con gái nhỏ cũng có một điểm khá là kỳ quái nhưng không rõ như chị mình, hơn nữa cô em gái có gương mặt ngoan ngoãn nên người ta rất thích, đặc biệt là cô em rất biết điều.”
Ông cụ thở dài: “Đất của tôi nằm cạnh rừng đào, bình thường cũng tiếp xúc với cô em rất nhiều. Nó không sợ người lạ, bình thường qua lại cũng nhiều nên quen biết nhau.”
“Có lần tôi đang làm việc trên ruộng thì thấy cô em khóc lóc chạy đến nhờ tôi cứu chị nó, tôi biết chuyện nhà đó nên không qua.”
Ông cụ nói đến đây rồi nghẹn lại, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm bộ đồ đen trên quan tài, hai tay chậm rãi nắm chặt đầu gối: “Lúc đó tôi nên đứng ra nói đỡ cho cô bé đó mới phải, dù cho nó là một con quái vật.”
“Cô em gái khóc lóc rời đi, tôi không yên tâm nên sau đó tự đi dạo một vòng quanh rừng đào.”
“Tôi nhìn thấy cô con gái lớn trong gian phòng thứ tư, đó cũng là lần cuối tôi thấy con bé. Cơ thể của con bé bị kẹp trong tấm ván gỗ, mấy cái tay bị treo lên bằng dây thừng, trên người cũng có rất nhiều vết thương và đang hấp hối.”
“Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi những gì cô bé đó phải trải qua, con bé năn nỉ tôi cứu giúp, nhưng tôi quá sợ nên đã vội vã bỏ đi.”
“Qua vài ngày sau, tôi lấy can đảm đến đó lần hai thì đôi vợ chồng ấy báo với tôi rằng con gái lớn của bọn họ mất tích.”