Trần Ca mặc áo bác sĩ nát sọ nhuốm máu, cầm búa trong tay, đeo tấm mặt nạ được may từ nhiều mảnh da người lên mặt rồi đẩy tấm ván gỗ ra.
“Đã qua 10 phút rồi, đến giờ mà trong cảnh tượng vẫn chưa phát ra một tiếng thét nào, xem ra bọn họ đã quen với Khu Nội Trú Số Ba.” Trần Ca cảm thấy mình càng ngày càng tốt bụng, anh lo lắng một vài du khách sẽ ngay lập tức sụp đổ khi phải đối mặt với quá nhiều cú sốc nên đã cho bọn họ tầm 10 phút để bình tĩnh lại.
“Bây giờ có lẽ người ở Bệnh Viện Điền Đằng cũng đã tìm thấy máy ghi âm, mình nên tăng độ khó lên một chút thôi.” Trần Ca đi vào đường hầm tối tăm, sau khi đi xuống cầu thang, anh nhìn thoáng qua hành lang bên trái, bên ngoài Phòng Học Cuối Cùng không có một con rối nào cả: “Hôm nay mấy đứa đó lại khá đàng hoàng, bình thường luôn có vài con đi bộ đến đây.”
Tay cầm một Bộ Trang Phục Y Tá Không Mặt cùng cái búa của bác sĩ nát sọ, Trần Ca đẩy cửa sắt ở Khu Nội Trú Số Ba ra.
“Độ hoàn thành nhiệm vụ tập luyện Khu Nội Trú Số Ba không cao, nhiệm vụ ẩn cũng không được kích hoạt, mức độ hoàn thành toàn bộ cảnh tượng này chỉ khoảng một nửa, cũng không thể coi là một cảnh tượng ba sao thực sự được, du khách tham quan lại có diễn viên chuyên nghiệp trong nhà ma đi cùng, nói không chừng bọn họ có thể thoát ra thành công.” Trần Ca chậm rãi đi tới, không hề gấp gáp.
“Trước tiên cứ tìm con rối của người phụ nữ điên, sau đó đưa bộ đồng phục này cho cô ta mặc thử xem thế nào đã.”
Đi qua chỗ rẽ thứ nhất, Trần Ca đang suy nghĩ đột nhiên dừng bước.
Ngay giữa hành lang, hơn hai mươi con rối chặn hết đường đi lại, nằm ngổn ngang khắp lối đi, mô hình đầu lâu lăn qua lăn lại, hình như chơi đùa rất vui vẻ.
“Sao bọn mày lại ở chỗ này?” Trần Ca cầm theo búa đứng giữa đường, mấy cái đầu lâu đang lăn dừng lại ngay lập tức, cả đám đều bắt đầu giả chết.
“Đây là cảnh tượng của bọn mày sao? Mặc đồng phục thì chạy đến bệnh viện làm cái gì?”
Đương nhiên là mấy con rối sẽ không trả lời, chúng nằm im không nhúc nhích, giống như là mấy học sinh nhỏ len lén chạy đến tiệm net bị giáo viên chủ nhiệm bắt được vậy.
“Chạy vào đây còn chưa tính, lại còn bị người ta xử hết cả đám!” Trần Ca nói đầy tức giận, nhưng thực tế lại cảm thấy hơi đau lòng, anh ôm lấy đầu lâu trên đất, tìm đúng số rồi lắp ráp lại mấy con rối: “Đám du khách này đến cả con rối cũng không tha, thật là kiêu ngạo mà.”
Bởi ánh sáng quá mờ nên hiệu suất khá thấp, sau khi anh lắp xong năm sáu con bèn đứng dậy rời đi: “Chờ tao tiễn bọn họ đi rồi đến lắp lại đầu cho bọn mày tiếp nhé.”
Trong giọng nói mang theo vài phần sát khí, Trần Ca cầm lấy búa nát sọ, chạy vào hành lang.
...
Trong Phòng trị liệu sốc điện, Hàn Thu Minh đưa lỗ tai vào sát bên cạnh máy ghi âm, nghe một lúc lâu cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
“Đây có phải là một cuộn băng trống không vậy?” Anh ta nghĩ nửa ngày cũng chỉ có thể đưa ra kết luận như vậy.
“Ông chủ nhà ma mà lại làm cái chuyện nhàm chán như vậy sao?” Dạ Tiểu Tâm cảm thấy trong cuộn băng ấy chắc chắn có vấn đề, nhưng mà nghe một lúc lâu cũng chỉ nghe thấy tiếng băng chạy sột soạt mà thôi.
Cô đưa tay ấn nút trên máy, nhưng cho dù cô ấn nút nào thì đèn báo trên máy ghi âm cũng đều sáng, còn cuộn băng thì vẫn quay một cách yên lặng như vậy.
“Chắc là cái máy ghi âm này đã được ông chủ nhà ma sửa lại rồi, mấy cái nút bấm bên ngoài này giống như là vật trang trí thôi, nút mở thật sự lại nằm ở chỗ khác.” Hàn Thu Minh tìm nửa ngày cũng không tìm được nút mở ở đâu, vẻ mặt anh ta không được tốt lắm, kể từ khi đi vào Khu Nội Trú Số Ba này, anh đã bị mất mặt vài lần trước Dạ Tiểu Tâm, càng muốn thể hiện thì mấy đạo cụ trong nhà ma này lại càng chống lại anh ta.
“Không tìm nữa, chúng ta đi ra ngoài trước rồi nói tiếp.” Hàn Thu Minh nhìn vào điện thoại: “Còn có ba phút thôi, tranh thủ thời gian mà đi ra ngoài hẳn là sẽ kịp.”
Anh ta và Dạ Tiểu Tâm đi ra khỏi Phòng trị liệu sốc điện ở cuối hành lang rồi quay trở về bằng đường cũ, chuẩn bị rời khỏi bằng lối đi bí mật ở phòng bệnh số 3.
Cùng lúc đó, ở bên kia hành lang.
Đám Quách Diểu và Tống An lại vô cùng lo lắng mà đi sâu vào trong Khu Nội Trú Số Ba, bọn họ lục soát qua loa hành lang thứ hai cùng hành lang thứ ba, kể cả bên trong phòng viện trưởng, mỗi một phòng đều đi vào nhìn một cái nhưng lại không thể tìm thấy Hàn Thu Minh.
“Đại ca! Gian phòng ở hai bên đều đã tìm qua rồi, không nhìn thấy Hàn Thu Minh đâu!” Tống An thở phì phò, giọng nói của cậu đầy nôn nóng, tốc độ nói rất nhanh.
“Hành lang thẳng như thế này, nếu như anh ta đi qua đây chắc chắn chúng ta có thể nhìn thấy được, cái tên này đã chạy đi đâu vậy?”
Quách Diểu vỗ nhẹ vào mặt mình một cái, đã vài chục năm rồi anh ta chưa từng khẩn trương như vậy: “Tôi đã suy nghĩ cẩn thận rồi, việc Hàn Thu Minh mất tích có ba khả năng, thứ nhất là anh ta tìm thấy một lối bí mật và đã chạy vào đó; thứ hai là lúc trước anh ta đã trốn trong phòng, sau đó chờ khi chúng ta rời đi thì anh ta bắt đầu thăm dò sâu vào trong nhà ma này; còn thứ ba...”
Nói đến đây, trong đầu Quách Diểu xuất hiện hình ảnh đẫm máu của một vụ án do bệnh nhân tâm thần gây ra, anh ta không nói được nữa, chỉ im lặng nhìn Tống An, hai người đều thấy sự hoảng sợ trong ánh mắt của đối phương.
“Là xảy ra chuyện gì đó không tốt lắm!”
Hai người đàn ông giao lưu với nhau bằng ánh mắt, Tô Lạc Lạc thấy vậy thì tê cả da đầu: “Hay là các anh cứ tiếp tục tham quan đi? Tôi rời đi trước nhé?”
Cô càng ngày càng sợ hãi, cô cảm thấy đồng đội của mình còn chuyên nghiệp hơn cả nhân viên nhà ma nữa, nhất kinh nhất sạ*, nói điều gì đó hoàn toàn không thể hiểu được nhưng lại mang đến cảm giác rất kinh khủng.
(*) Chỉ tinh thần của một người đang quá lo lắng hay phấn khích.
“Không được! Một mình cô đi sẽ rất nguy hiểm, bây giờ chúng ta tuyệt đối không thể tách khỏi nhau!” Giọng nói của Tống An nghiêm khắc, giống như chỉ cần Tô Lạc Lạc rời khỏi là sẽ phát sinh ra một chuyện gì đó rất nghiêm trọng.
“Lão Tống nói không sai, xa nhau chính là cho người khác cơ hội đánh bại từng người, chỉ có đứng chung một chỗ, đối phương mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.” Quách Diểu miễn cưỡng nở một nụ cười với Tô Lạc Lạc: “Xin lỗi, liên lụy đến cô rồi, nhưng mà cô cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đưa cô đi ra ngoài an toàn.”
Nghe được lời xin lỗi của Quách Diểu, Tô Lạc Lạc thật sự hơi muốn khóc.
Sao tự dưng lại nói xin lỗi?
Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì vậy?
Tôi chỉ rút thăm trúng thưởng rồi được mấy người mời tới đây tham quan, không hề làm gì cả, chỉ mù quáng chạy theo cả buổi thôi, tại sao mấy người lại trù ẻo tôi hả?
Bây giờ cô nghi ngờ liệu có phải mình bị lừa rồi hay không, sự thật là toàn bộ khách tham quan chỉ có một mình cô, những người còn lại đều là diễn viên, còn hai người này chính là hai nhân viên nhà ma đang diễn kịch với nhau!
“Đừng chần chờ, càng kéo dài thời gian thì tình cảnh của Hàn Thu Minh càng nguy hiểm, bây giờ đi tìm anh ta thì còn kịp!” Quách Diểu quyết định thật nhanh: “Đi! Chúng ta đi đến chỗ rẽ kia nhìn thử!”
Anh ta và Tống An chạy ở phía trước, Tiểu Đỗ theo sát phía sau, trước khi đi vẫn không quên quay đầu nói với Tô Lạc Lạc rằng: “Anh Tống và đại ca đều là những người đáng tin cậy, có bọn họ, cô sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.”
“Tôi đi tham quan nhà ma thì có thể gặp nguy hiểm gì được? Bình thường cậu đều an ủi người khác như vậy sao?” Một mình Tô Lạc Lạc đứng giữa hành lang tràn ngập chữ viết bằng máu, cô không muốn tiếp tục chạy sâu vào trong nhà ma cùng đám Quách Diểu, cũng không dám quay trở lại một mình, cô cuống đến mức giật đứt mấy sợi tóc.
Mấy người rẽ vào khúc ngoặt và đến hành lang thứ tư, mở toàn bộ cửa của mười phòng bệnh ra nhìn một chút nhưng vẫn không tìm thấy Hàn Thu Minh.
“Đã đến cuối hành lang rồi, Hàn Thu Minh có thể chạy đi đâu được chứ?” Tống An dựa vào tường, thể lực của cậu đã tiêu hao rất nhiều.
“Một người còn sống sờ sờ cứ biến mất như vậy sao?” Tim Quách Diểu đập bình bịch, anh ta nhìn lướt qua hai bên, hình như máu đỏ trên vách tường càng ngày càng đậm.
“Nhất định là bỏ sót cái gì rồi!” Quách Diểu nắm vai Tống An: “Tất cả các nhà ma đều có lối đi dành riêng cho nhân viên, Khu Nội Trú Số Ba hẳn là cũng không ngoại lệ, ban nãy lúc chúng ta đi vào các phòng bệnh, có một số phòng có cấu trúc rất đặc biệt, có lẽ sẽ có một lối đi bí mật nào đó.”
“Được, chúng ta cùng đi!”
Tô Lạc Lạc đi phía sau mấy người họ thực sự đã chạy không nổi nữa, đây là lần đầu tiên cô tham quan một nhà ma như vậy: “Tôi vừa mới chạy đến mà các anh lại muốn đi đâu vậy?”
“Lối đi của nhân viên và Hàn Thu Minh, chắc là ở trong những căn phòng đó.” Quách Diểu nhìn Tô Lạc Lạc, anh ta đã không có ánh mắt nghiêm túc như vậy từ rất lâu rồi: “Tin tôi đi, sẽ không sai đâu!”
...
Hàn Thu Minh và Dạ Tiểu Tâm cầm theo máy ghi âm, đi ra khỏi phòng làm việc của viện trưởng, tạp âm bên trong cuộn băng dần dần to lên.
“Đồng đội của anh đâu? Hình như tôi vừa nghe thấy âm thanh ai đó chạy qua đây.” Dạ Tiểu Tâm và Hàn Thu Minh vẫn duy trì khoảng cách nhất định.
“Không cần phải để ý đến bọn họ, chúng ta cứ đi ra ngoài trước rồi tính.” Hàn Thu Minh cầm theo máy ghi âm, anh ta luôn cảm giác mình bị một vật gì đó theo dõi, phía sau lưng luôn cảm thấy lạnh lẽo.