“Bà ơi, bà còn biết gì về việc gieo hạt không? Trước đây có ai đã thành công chưa? Ai đã nói với gia đình họ về phương pháp này?" Trần Ca muốn xác định suy nghĩ trong lòng mình, đầu tiên anh phải hiểu rõ về gieo hạt mới được.
“Cậu hỏi cái này làm gì? Biết quá nhiều đối với cậu cũng không có gì tốt đâu, có nhiều thứ chỉ cần chạm vào là sẽ bị báo ứng đó.” Bộ dạng của bà lão giống hệt như tôi cũng vì muốn tốt cho cậu. Bà xoay người đi vào gian phòng bên cạnh, sau khi tìm kiếm một lúc thì lôi hai lá bùa màu vàng ra.
“Cho cậu này, nhớ mang nó theo bên người, thời điểm mấu chốt có thể chống lại tai ương.”
Bà lão có ý tốt, Trần Ca cũng không từ chối, anh tiện tay nhận lấy lá bùa.
Phía trên lá bùa vẽ mấy ký hiệu kỳ lạ, hình như không phải dùng chu sa vẽ lên mà chỉ là dùng thuốc nhuộm màu đỏ.
“Bà ơi, thứ này thật sự có ích sao?" Ma quỷ trên người Trần Ca không chỉ không sợ lá bùa này mà thậm chí còn hơi tò mò, bọn chúng còn muốn đi ra để xem thử một chút.
“Có ích hay không có ích thì không biết, nhưng mà tôi biết là từ khi tôi mang lá bùa này về dán khắp phòng, những ma quỷ bên ngoài không dám đến gần phòng của tôi nữa.”
“Trước đây cô ấy từng xuất hiện trong phòng của bà sao?" Trong lòng Trần Ca đầy nghi hoặc. Một số ma quỷ có tính công kích rất mạnh và rất khó có thể nói chuyện, bọn chúng sẽ giết chết tất cả những vật còn sống cản đường chúng, chẳng cần biết đối phương có tội hay không.
“Thằng nhóc nhà cậu nói vớ vẩn gì vậy, nếu như chúng đã đi vào trong nhà của tôi, cậu nghĩ cái bộ xương khô này còn có thể sống đến hiện tại sao?" Bà lão rất không hài lòng, sau khi quay về cửa phòng còn xùy xùy hai tiếng, Trần Ca cũng không biết bà ấy làm vậy có tác dụng gì: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nữ quỷ, cô ta cúi đầu đứng ở trước cửa nhà tôi, mãi cho tới sau khi tôi dán đầy bùa ở trong phòng mình thì cô ta mới bắt đầu đứng ở cửa đối diện.”
Trong lòng Trần Ca hiểu rõ, có khả năng không phải là do lá bùa có công hiệu, nữ quỷ vốn đi tìm cô bé, nhưng việc đứng ở trước cửa phòng bà lão có lẽ là vì nguyên nhân khác.
Lời này Trần Ca không thể nói rõ, bà lão tuy rằng trông rất nhiệt tình tốt bụng nhưng Trần Ca có cảm giác bà ấy cũng có liên quan đến chuyện của nhà cô bé kia.
“Bà à, cháu cũng không vòng vo với bà nữa. Tình huống của cô bé đó không tốt lắm, hình như nữ quỷ mà bà nói đang ám cô bé, nếu như không quan tâm, rất có thể đứa bé đó sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.”
Bị Trần Ca nói như vậy, bà lão có hơi chần chờ.
“Cho dù gia đình họ có làm sai chuyện gì thì đứa bé vẫn vô tội, cô bé không nên trở thành vật hi sinh. Hơn nữa, chuyện này cũng không đến mức không thể cứu vãn.”
“Cậu chưa từng trải qua cho nên mới nói như vậy. Trên thế giới này thật sự có ma quỷ, mỗi buổi tối chúng nó đều xuất hiện, nếu như cậu đã từng gặp thì chắc chắn sẽ không nói như vậy. Đây là báo ứng cho nhà bọn họ, nếu cậu nhúng tay vào, chính cậu cũng sẽ bị ma quỷ để ý đấy.” Bà lão muốn khuyên can Trần Ca, thế nhưng thái độ của Trần Ca vô cùng kiên định.
“Nếu mà cháu gặp phải tình huống như vậy, cháu chắc chắn sẽ xen vào.”
“Thằng nhóc này sao lại cố chấp như vậy?" Mười mấy giây sau, bà lão mới mở miệng: “Quên đi, cậu muốn đi tìm chết, tôi cũng sẽ không ngăn cản cậu, chỉ hy vọng vận mệnh của cậu có thể tốt một chút.”
Giọng nói của bà lão thay đổi: “Lúc đầu tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện này, ban đầu người đề nghị gieo hạt cho gia đình họ chính là chồng tôi. Ông già đó bản tính không xấu, ông ấy cũng chỉ thuận miệng nói thôi, ai có thể ngờ được nhà họ thực sự làm như vậy. Ông cụ đã mắc bệnh rồi qua đời ngay sau khi Văn Văn sinh ra, lúc ra đi ông ấy rất tự trách và hối hận.”
“Người giúp đỡ nhà Văn Văn gieo hạt chính là chồng bà sao?”
“Cậu đừng có nói linh tinh! Ông lão nhà tôi cũng chỉ từng nghe nói tới chuyện này, ông ấy cũng xuất phát từ lòng tốt thôi.” Bà lão đi vào trong phòng trong lần thứ hai, tìm được vài tờ giấy vàng ở trong ngăn kéo, nhìn giống như là bài thuốc: “Đây là bài thuốc gieo hạt, tôi xem cũng không hiểu, nghe nói là không biết trưởng bối ở nhà đối diện tìm được nó ở chỗ nào, sau khi bị ông lão nhà tôi phát hiện thì giấu đi. Sau này ông lão nhà tôi muốn ngăn cản bọn họ, nhưng ngay sau đó thì bọn họ bị điên rồi.”
“Bệnh của nhà bọn họ chỉ di truyền cho nam không di truyền nữ. Để kéo dài hương khói, thay đổi huyết mạch nhà mình, gia đình họ coi con gái đầu lòng của họ như một “hạt giống”. Tôi đã thấy đứa trẻ đó, rất khỏe mạnh và rất dễ thương.”
“Chỉ có ông già nhà tôi và ông bà của những đứa trẻ gieo hạt ở nhà đối diện biết quá trình cụ thể, nhưng bọn họ đã lần lượt chết đi vì bệnh tật, vì vậy không ai biết họ đã làm gì với đứa trẻ đầu tiên.”
Nếp nhăn trên mặt bà lão dúm lại với nhau như vỏ đậu, bà cố gắng suy nghĩ nửa ngày: “Tôi chỉ có thể nói cho cậu nghe mấy chuyện. Trước khi đứa trẻ đầu tiên đó gặp chuyện không may, bọn họ đã chạy khắp ngoại ô phía đông, hình như đang tìm một nơi thích hợp, cuối cùng bọn họ chọn trúng đập chứa nước Đông Cương. Còn những chuyện xảy ra phía sau nữa thì tôi không biết.”
“Xem ra cháu phải tự mình đi đến đập chứa nước Đông Cương một chuyến.” Trần Ca nhận lấy mấy tờ giấy vàng, nhìn lướt qua. Anh cũng không hiểu những chữ viết trên tờ giấy, cảm giác giống như chữ Hán, nhưng không biết từng chữ đại diện cho ý gì.
“Bà ơi, cháu có thể cầm mấy tờ giấy này đi không? Cháu muốn nhờ người đặc biệt nghiên cứu một chút, xem xem rốt cuộc bên trên viết cái gì.”
“Không được, tuyệt đối không được, mấy tờ giấy này không thể truyền ra ngoài. Nếu như không phải trước khi ra đi ông lão nhà tôi có dặn thì tôi đã định đốt hết mấy tờ giấy này rồi.”
“Vậy bà có biết bọn họ tìm được mấy tờ giấy này ở chỗ nào không?" Trần Ca thuận miệng hỏi, không nghĩ tới lại có thu hoạch ngoài ý muốn.
“Trấn Lệ Loan ở ngoại ô phía đông, nghe nói là ông bà của đứa bé ở nhà đối diện đã tìm được chúng trong một tòa nhà ma ám.”
“Tòa nhà ma ám?" Cái từ này, lúc trước Trần Ca ngồi trên chuyến xe buýt số 104 cuối cùng đã nghe qua, chỉ khi ngồi lên chuyến xe cuối đó thì mới có cơ hội đi vào ngôi nhà ma ám ở trấn Lệ Loan: “Lẽ nào chuyện gieo hạt cũng có liên quan đến kẻ đầu sỏ đứng sau màn ở vùng ngoại ô phía đông? Đây có phải là một quân cờ hắn ta làm ra trong lúc rảnh rỗi, hay là còn có sự sắp xếp nào khác?”
Trần Ca rất nghi ngờ kẻ đầu sỏ ở ngoại ô phía đông mưu hại nhiều trẻ con như vậy là vì gieo hạt.
“Gieo hạt chỉ cần một đứa trẻ, nhưng số lượng trẻ con mất tích ở ngoại ô phía đông lại rất lớn...” Trong đầu Trần Ca hiện lên hai chữ Minh Thai, anh đột nhiên mất bình tĩnh.
Anh vốn cho rằng đây là một nhiệm vụ tập luyện hai sao rất đơn giản, không nghĩ tới nó lại có liên hệ với nhiệm vụ tập luyện Minh Thai bốn sao.
“Bà ơi, bà có thể cho cháu thêm mấy lá bùa được không? Cháu định đêm nay sẽ đi đến đập chứa nước Đông Cương, muốn tận mắt nhìn thử, nói không chừng có thể phát hiện được thứ gì đó quan trọng.”
“Đi đến đập chứa nước Đông Cương? Trời cũng sắp tối đen rồi, cậu chạy đến chỗ đấy làm cái gì?" Bà lão thấy Trần Ca thật đúng là người kỳ lạ, biết rõ trên núi có hổ mà vẫn muốn đi lên núi: “Số người chết trong đập chứa nước là rất nhiều, nơi đó cũng không sạch sẽ gì, cậu phải suy nghĩ thật kỹ đó.”
“Cháu cũng sợ, nhưng so với sợ thì cháu càng muốn biết rõ chuyện này hơn.” Trần Ca lấy lá bùa mà bà lão cho ra: “Bà à, bà cho cháu thêm vài tờ nữa đi, chẳng may đúng lúc quan trọng lại không đủ dùng thì phải làm sao bây giờ?”
“Lá gan nhỏ như vậy thì cần gì phải miễn cưỡng chính mình chứ.” Bà lão nói vậy nhưng vẫn đi vào trong nhà, tìm kiếm lá bùa. Tranh thủ lúc bà lão rời đi, Trần Ca lấy điện thoại ra, chụp lại hết mấy tờ giấy vàng.