Cẳng chân nhũn ra, sức lực cả người như bị rút cạn. Mã Thiên không dám chuyển động tầm mắt, cậu ta đã cảm giác được hai vị du khách bên người đang thay đổi.
Bước chân đang đến gần, cậu ta từ khe hở cửa tủ nhìn ra bên ngoài. Thân thể xiêu vẹo của Bạch Thu Lâm đang dùng một tay đè cửa tủ.
Lúc Mã Thiên cho rằng Bạch Thu Lâm sẽ cửa tủ mở ra, ai ngờ Bạch Thu Lâm lại lấy ra một chiếc chìa khóa, chậm rãi khóa cửa tủ lại!
Nhìn đến những thứ này, trước khi hôn mê rốt cuộc Mã Thiên cũng hiểu rõ mọi chuyện.
“Hóa ra ba người bọn họ… Đều là quỷ!”
Tiếng thét chói tai quanh quẩn ở giữa thôn Hoạt Quan. Anh Vương và chị Miêu đang chạy như điên cũng nghe thấy.
“Bình thường Mã Thiên là người chững chạc nhất, có thể dọa cậu ta đến mức thét chói tai, chắc chắn là gặp phải thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp.”
Trái tim chị Miêu như chìm vào đáy cốc, năm người cùng tiến vào, không đến 15 phút đã có ba người biến mất tăm.
Điều đáng sợ nhất chính là cho tới bây giờ chị Miêu vẫn không rõ rốt cuộc đồng bạn của cô ta gặp chuyện gì.
Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán chị Miêu. Cô ta và Dạ Tiểu Tâm khác nhau ở chỗ lá gan của cô ta không lớn, cho nên mới thành lập một đội ngũ cùng nhau tiến vào nhà ma để đánh giá.
“Hình như mấy người bạn kia của cô chẳng có ai đáng tin cậy cả.” Thể lực của anh Vương rất kém cỏi, chạy chưa được bao xa đã không thể tiếp tục nổi nữa.
“Là do ngôi nhà ma này quá quỷ quái!” Trong thời điểm khẩn trương cao độ, chị Miêu cũng tháo lớp ngụy trang xuống, cô ta không thèm duy trì bộ dáng đáng yêu nữa. Trong đầu óc cô ta lúc này toàn là hình ảnh khủng bố.
“Chúng ta rời khỏi chỗ này trước đi, lúc này đừng quan tâm đến sĩ diện nữa.”
“Được.”
Chị Miêu dìu anh Vương trở lại giữa thôn. Hai người nhìn từng con đường, cả hai đều ngây ngẩn cả người.
“Khi đến đây, chúng ta đi con đường nào vậy?”
“Anh Vương, vấn đề hiện tại không phải đi đường nào! Lúc chúng ta tới đây vốn không có nhiều con đường như vậy!” Chị Miêu gần như sắp khóc.
“Bình tĩnh một chút, cô đừng quên chính mình đang làm gì.” Anh Vương lấy điện thoại của mình ra: “May mà lúc tới tôi có ghi hình.”
Anh ta mở màn hình lên, tìm được một đường không khác biệt với lúc đến đây cho lắm.
“Chắc hẳn chính là con đường này.”
Hai người đi vào bên trong theo con đường kia, nhưng càng đi càng cảm thấy không đúng.
“Hình như lúc vào thôn chúng ta chỉ đi có vài phút đã đến giữa thôn. Giờ đi ra ngoài, tại sao cảm giác càng đi càng âm u thế?” Chị Miêu nhìn điện thoại của anh Vương: “Có phải chúng ta nghĩ sai rồi hay không?”
Theo thời gian trôi qua, cảnh tượng trong thôn Hoạt Quan bắt đầu chậm rãi hiện ra sự khủng bố thật sự. Đèn lồng giấy màu trắng hai bên đường phố tỏa ra ánh sáng đỏ mờ nhạt, tất cả đều trở nên khác hẳn.
“Đi nhầm thật à?” Anh Vương đối chiếu với điện thoại. Ngay từ đầu con đường này rất giống với con phố trong đoạn phim, nhưng càng đi lại càng khác biệt: “Chúng ta trở lại giữa thôn đi, một lần nữa chọn con đường khác.”
“Có thể là không trở về được.” Chị Miêu bắt lấy tay anh Vương chạy vào bên trong sân bên cạnh. Hai người vừa trốn vào sân đã nghe thấy tiếng trẻ con hát vang lên trên đường phố.
“Trong chớp mắt, năm ngày trôi, người chết xuống mồ cầu bình an. Kèn xô na thổi khúc nhạc đau lòng, trống lớn kêu vang thật vui vẻ.”
Hai đứa trẻ có gương mặt đỏ như máu nhảy nhót qua trước cửa. Bọn nó trông chỉ khoảng bảy tám tuổi, giọng nói rất trong trẻo, nhưng kết hợp với hoàn cảnh hiện tại lại mang cho người ta một loại cảm giác vô cùng âm trầm quỷ dị.
“Hình như là đã đi xa rồi.”
Chị Miêu muốn ra ngoài xem xét, kết quả là bị anh Vương ngăn lại: “Đừng đi ra ngoài! Lỡ hai đứa nhỏ kia đang ghé vào cửa thì sao? Nếu ngôi nhà ma này thật sự không có giới hạn giống như cô nói, chúng nó rất có thể làm ra chuyện như vậy.”
“Nhưng nán lại ở chỗ này cũng không phải là cách.” Chị Miêu nắm chặt cổ áo: “Anh Vương, anh có phát hiện độ ấm giảm bớt một chút hay không?”
“Không có, chắc hẳn là do cô quá căng thẳng.” Anh Vương vô cùng cẩn thận, anh ta cầm điện thoại xoay bốn phía để quan sát: “Kiểm tra cái sân này chút, trước tiên hãy dọn sạch để tìm một chỗ an toàn đã.”
Đèn lồng bằng giấy màu trắng tỏa ra ánh sáng màu đỏ nhợt nhạt. Trong không khí thoang thoảng một mùi vị nói không nên lời. Đất cát ở hai bên khẽ trượt xuống, cây hòe chết héo nhẹ nhàng lay động.
“Đây là cơ quan đang được điều khiển sao?” Anh Vương nhìn cây hòe đong đưa, đôi tay đẩy thân cây. Anh ta vốn chỉ muốn xem cơ quan khống chế thân cây lay động là gì, ai ngờ mới đẩy một chút cây hòe đã ngã: “Đạo cụ làm chả chắc chắn gì cả.”
Anh Vương mới vừa nói xong, chị Miêu đã hung hăng túm anh ta một cái: “Anh Vương, nhìn bên dưới cái cây!”
Phía dưới cây hòe chết héo là một cái hố đất. Trong hố có một khối thi thể bị cắm ngược, hai chân thi thể lộ ra bên ngoài.
“Đây là thiết kế gì vậy?” Anh Vương và chị Miêu chưa từng nghĩ đến phía dưới cây hòe lại còn chôn cái gì đó.
“Cây này chỉ là cây hòe bình thường, không có cơ quan. Chẳng lẽ là do hai chân bên dưới này động đậy, làm cho mặt trên cây chấn động? Thật ra là cơ quan ở trên thi thể này?” Anh Vương nhìn chằm chằm mô hình thi thể bị cắm ngược kia. Anh ta kịp thời bóp chết lòng hiếu kỳ của mình, tránh đi vào cái hố đất kia: “Cảnh tượng bố trí thật là biến thái.”
Chị Miêu theo phía sau anh Vương, bắt lấy cánh tay anh ta: “Còn phải đi vào trong phòng à?”
“Cô để tôi nghĩ lại đã.” Anh Vương cầm điện thoại, hiện tại anh ta hơi sợ hãi.
Hai người dừng ở giữa sân, bỗng nhiên không biết từ phương hướng nào truyền đến tiếng bọt nước, tựa như có một con cá đang nhảy khỏi mặt nước.
Chung quanh rất yên tĩnh, đột nhiên có tiếng động như vậy, hai người muốn không chú ý cũng khó.
“Hình như âm thanh truyền đến từ lu nước.” Chị Miêu tránh ở phía sau anh Vương. Cô ta đã quên thân phận người đánh giá ngôi nhà ma của mình. Cô ta cũng quên lớp trang điểm trên mặt mình đã lấm lem, trông chỉ tốt hơn quỷ một chút.
“Đi, đi qua nhìn xem.” Anh Vương lá gan lớn hơn chút tới gần lu nước, tiến đến gần cũng không cảm thấy có chỗ nào kỳ quái. Đó chỉ là một cái lu nước thật bình thường, có điều trên mặt nước có một trái bóng cao su màu trắng nổi lơ lửng.
“Lúc nãy tiến vào sân, trên mặt cái lu này không có thứ gì nổi lên cả!” Anh Vương nghĩ mãi cũng chẳng hiểu ra làm sao: “Trái bóng cao su màu trắng này từ đâu tới?”
Ánh sáng rất ảm đạm, nhìn không rõ lắm. Anh Vương và chị Miêu càng tiến gần đến lu nước thì bỗng nhiên nghe được âm thanh giống như tiếng cá phun bong bóng.
“Bóng cao su phun bong bóng?”
Thân thể anh Vương nghiêng về phía trước, anh ta mở đèn pin trên điện thoại ra, chiếu về phía lu nước.
Ánh sáng xuyên qua mặt nước, chiếu sáng trái “bóng cao su” tròn vo kia.
Miệng khẽ nhếch, đó vốn không phải trái bóng cao su. Đó là một cái đầu người bị ngâm nước đến mức trắng bệch!
Rầm một tiếng, quỷ trong lu nước chui ra ngoài. Ánh sáng mạnh đột ngột chiếu tới làm nó nghĩ đến chuyện nào đó không thoải mái.
Gương mặt sưng to trắng bệch vọt thẳng tới trước mắt. Anh Vương sợ tới mức ném điện thoại ra ngoài. Anh ta điên cuồng chạy về phía sau, nhưng chạy chưa được vài bước đã bị vấp ngã bởi thử thứ gì đó.
Trong trí nhớ của anh ta thì mặt đất vẫn luôn bằng phẳng. Lúc này, cái mô hình thi thể nằm trong hố đất có chân hướng lên trời kia không biết đã biến thành đầu ở trên từ bao giờ!
Khuôn mặt nó cười nham nhở, dường như nó đang chuẩn bị chui ra khỏi bọng cây.
Hai chân anh Vương nhũn ra, anh ta dốc hết sức bò ra bên ngoài cửa nhà. Tại thời điểm này, ngoài cửa lớn lại vang lên tiếng ca của đứa trẻ nọ.
“Có ông cụ, ngồi trước linh cữu, vẻ mặt nghiêm túc lại trang nghiêm. Người lớn trẻ nhỏ đều tới xem, làm đứa con có hiếu quỳ tê chân.”