Trần Ca vừa cất điện thoại di động, điện thoại của Cao Nhữ Tuyết đã gọi đến, chắc là Hạc Sơn đã thông báo cho cô.
“Nôn nóng như vậy sao?”
Trần Ca nhận cuộc gọi, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì trong loa truyền đến giọng nói cố ý hạ thấp của Cao Nhữ Tuyết: “Tôi không đeo tai nghe, bạn cùng phòng đang ở ngoài hành lang, anh đừng nói lớn tiếng.”
Dường như tình trạng hiện tại của Cao Nhữ Tuyết không được tốt lắm, có thể nghe thấy một chút căng thẳng và lo lắng trong giọng điệu của cô.
“Vừa nãy tôi nghe Hạc Sơn nói bạn cùng phòng của cô đã bị ma nhập sao?”
“Còn đáng sợ hơn cả ma nhập, tôi cảm thấy cô ấy như hoàn toàn biến thành một người khác.”
“Là hành vi thói quen xuất hiện sự thay đổi sao?”
“Biểu hiện của cô ấy vẫn giống như bình thường nhưng tôi có thể cảm nhận được đó không phải là cô ấy!” Cao Nhữ Tuyết rất chắc chắn: “Anh nghe tôi nói, chuyện này cũng có liên quan đến một truyền thuyết trong trường của chúng tôi.”
“Có một bức tượng thạch cao có đôi mắt chảy máu dưới tầng hầm của tòa nhà dạy học cũ, người ta nói rằng nếu tìm thấy nó vào lúc 12 giờ tối thì có thể hỏi nó một câu hỏi.”
“Tôi có hai người bạn cùng phòng, một người tên là Mã Dĩnh, người kia tên là Lưu Nhàn Nhàn, tối hôm đó hai người họ đã cùng nhau ra ngoài.”
“Tại sao hai người họ muốn đi tìm bức tượng? Chỉ vì tò mò?” Trần Ca khẽ chen một câu.
“Lưu Nhàn Nhàn thích một người đàn ông mà cô ấy không nên thích, cô ấy vẫn luôn rất rối rắm không biết có nên qua lại với đối phương không.”
“Cô ấy là con của một gia đình đơn thân, cực kỳ không có cảm giác an toàn, ai đối xử với cô ấy tốt một chút thì cô ấy sẽ cảm thấy người đó rất tốt, chúng tôi đều đã khuyên cô ấy nhưng cô ấy vẫn không từ bỏ.”
“Cô ấy rất cố chấp cho rằng người đàn ông đó yêu cô ấy sâu đậm, chỉ vì nhiều lý do mới không thể ở bên cô ấy, cô ấy muốn quyết tâm nhưng lại sợ hãi rụt rè, vì vậy muốn tìm bức tượng để hỏi liệu người đàn ông đó có thực sự yêu cô ấy không.”
Trần Ca là một người không có kinh nghiệm trên phương diện tình cảm, anh cũng không biết phải nói như thế nào: “Vậy tại sao cô gái kia cũng muốn tìm bức tượng?”
“Mã Dĩnh có một người chị gái, năm năm trước cũng thi vào được Học viện Pháp y Cửu Giang nhưng khi học đến năm thứ hai, chị gái cô ấy đã mất tích trên đường trở về trường, đến bây giờ vẫn không tìm thấy.”
“Cô ấy muốn làm rõ chị gái mình đã đi đâu, đây đã trở thành nỗi ám ảnh của gia đình họ, sau khi nghe truyền thuyết này đã nảy ra ý nghĩ thử một lần.”
Cao Nhữ Tuyết nói được một nửa thì trên hành lang đột nhiên truyền đến giọng nói của một cô gái, dường như đang thúc giục cô.
Cô trả lời vội vàng, tăng tốc độ nói: “Hai người này nằng nặc muốn đi thử, cả hai người họ đều rất nhát gan nên mới kéo tôi theo.”
“Chúng tôi đã đi cách đây một tuần, đi vào tầng hầm của tòa nhà dạy học cũ lúc hơn 11 giờ tối, chỗ đó có rất nhiều phế thải nên rất khó tìm thấy bức tượng.”
“Ngày đầu tiên, chúng tôi đã tìm hầu hết các khu vực nhưng không tìm thấy gì cả.”
“Đến tối ngày thứ hai, tôi tưởng hai người họ sẽ bỏ cuộc, kết quả không ngờ họ lại kéo tôi qua đó.”
“Sống cùng phòng lâu như vậy nên tôi không nỡ lòng từ chối họ, vì vậy đó là lần thứ hai tôi vào tầng hầm với họ.”
“Lần này không giống như lần trước, mới đi vào không được bao xa, tôi đã nghe thấy có người đang cười.”
“Tôi bèn hỏi hai người bạn cùng phòng có nghe thấy tiếng cười không nhưng cả hai người họ đều nói không nghe thấy, tôi cảm thấy tình huống có gì đó không ổn và buộc phải lôi hai người ra ngoài.”
“Tôi vốn nghĩ rằng chuyện này đến đây là kết thúc nhưng tôi không ngờ tối ngày thứ ba họ vẫn muốn đi.”
“Đó là lần đầu tiên tôi nhận thấy hai người bạn cùng phòng xuất hiện vấn đề, tôi đã cảnh cáo họ rằng nếu họ lại đi thì tôi sẽ nói với quản lý ký túc xá và nhân viên bảo vệ trường về chuyện này.”
“Họ thấy tôi không phải đang đùa, lúc này mới trở lại giường của mình.”
“Điều thực sự khiến tôi cảm thấy hơi đáng sợ là chuyện xảy ra vào sáng ngày thứ tư, khi tôi mở mắt ra, cả hai người bạn cùng phòng đều đã thức dậy, họ đang nằm trên giường, nhìn tôi với nụ cười trên khuôn mặt.”
“Đến tối ngày thứ tư, hai người bạn cùng phòng không đi ra ngoài nữa nhưng tôi luôn cảm thấy rất bất an nên nằm trên giường từ sớm và giả vờ ngủ.”
“Lúc hơn 2 giờ sáng, hai người họ thức dậy cùng một lúc như thể đã thương lượng từ trước, rời khỏi phòng ngủ một cách nhẹ nhàng.”
“Tôi không dám đuổi theo họ ra ngoài, đến 3 giờ 30 phút sáng họ mới quay lại. Bọn họ nằm trên giường của mình như không có chuyện gì xảy ra.”
“Tối ngày thứ năm và tối ngày thứ sáu cũng như vậy, mãi cho đến tối hôm qua.”
“Họ lại lén lút rời đi lúc hơn 2 giờ sáng, lúc khoảng 3 giờ 30 phút sáng họ mới quay lại nhưng điều làm tôi cảm thấy sợ hãi là không phải hai người quay lại mà là ba người!”
“Phòng ngủ không mở đèn nên tôi không thể nhìn rõ, cảm giác cả ba người bọn họ đều mặc quần áo giống nhau.”
“Ba người đi đến cạnh giường và nằm trên ba cái giường, chuyện làm tôi cảm thấy kỳ lạ nhất đã xảy ra!”
“Trong phòng ngủ chỉ có ba cái giường, hình như một trong số những người đó đã trèo lên giường của tôi.”
“Cả đêm tôi không dám lật người, tay giấu trong chăn để gọi điện, anh có thể không tin những gì tôi nói dưới đây nhưng đó chắc chắn là sự thật.”
“Tôi gửi tin nhắn cho mọi người nhưng tin nhắn tôi nhận được đều là: [Nhìn phía sau], chỉ khi nhắn tin cho anh mới nhận được phản hồi bình thường từ hệ thống.”
“Có lẽ người xuất hiện thêm đang nằm sau lưng tôi, lúc đó tôi chỉ có thể gửi tin nhắn, gọi điện cho anh nhưng điện thoại di động của anh lại không thể liên lạc được.”
“Cả một đêm như vậy, mãi đến khi trời sáng tôi mới dám nhìn phía sau nhưng trên giường của tôi không có gì cả.”
“Một tiếng trước, bạn cùng phòng của tôi thức dậy trên giường, biểu hiện của họ đều như bình thường, vẫn gọi tôi ăn sáng, đi học nhưng...”
“Cậu còn chưa xong nữa à?”
Có tiếng nói của một cô gái khác trong điện thoại, hình như cánh cửa nhà vệ sinh cũng bị đẩy mở.
“Không có gì, nói chuyện với bạn thôi.” Giọng của Cao Nhữ Tuyết thay đổi ngay lập tức, cô rất bình tĩnh.
“Bình thường cậu đều rất ít nói chuyện với bọn mình, đây không giống tính cách của cậu chút nào? Có phải là bạn trai không?” Một cô gái khác cười: “Đừng chỉ lo nói chuyện, lớp giải phẫu hôm nay khá là quan trọng đó.”
“Được rồi.” Cao Nhữ Tuyết nói một câu trong điện thoại: “Có thời gian thì đến đây ăn tối, đây là lần đầu tiên tôi mời người khác, anh suy nghĩ kỹ rồi hẵng từ chối.”
“Cô nhanh đến lớp đi, buổi tối tôi sẽ qua đó.” Giọng nói của Trần Ca rất có từ tính, lộ ra vẻ trưởng thành và tự tin.
Trần Ca cúp điện thoại, biểu cảm của anh thay đổi ngay lập tức: “Cao Nhữ Tuyết muốn mình tối nay qua đó nói chuyện trực tiếp, xem ra chuyện tối qua đã thực sự làm cô ấy sợ hãi. Nhưng nói đi thì phải nói lại, tại sao chỉ có chức năng nhắn tin và gọi điện của điện thoại di động mình là sử dụng bình thường?”
Anh cầm cả hai điện thoại di động trong tay, thực sự không thể hiểu được vấn đề này.
“Bức tượng, người bị dư ra, tin nhắn điện thoại...” Trần Ca thật sự muốn hỏi Cao Nhữ Tuyết có mối liên hệ nào giữa cái gọi là tầng hầm kia và kho chứa xác dưới lòng đất không.
“Số mười cõng một thi thể, thi thể đó có liên quan đến kho chứa xác dưới lòng đất của Học viện Pháp y Cửu Giang không?”
Trần Ca lướt qua tất cả các manh mối trong đầu một lượt, những manh mối dường như nhìn rất lộn xộn nhưng lờ mờ có thể nối lại với nhau.